Có vẻ như đ/á/nh hơi quá tay rồi.

Tôi chợt nhớ lời hắn nhắn riêng dặn dò: Phải mượn rư/ợu h/ành h/ung, như thế sau này mới giả bộ say xỉn mà xin lỗi được.

Thế là tôi đứng dậy ra tủ lạnh lấy hai lon bia.

Xèo!

Tiếng nắp bia bật ra vang lên giòn giã.

Tôi ngửa cổ uống ừng ực một hơi cạn sạch.

Dòng lỏng lạnh buốt trôi tuột xuống cổ họng, vào tận bao tử, khiến tôi càng thêm hưng phấn.

Má tôi ửng lên lớp hồng mỏng.

"Rồi, uống xong bia rồi, giờ chúng ta bắt đầu tập gym thật sự nhé."

Tôi cầm dây lưng lên, vút một cái đ/á/nh vèo vào không khí.

Trần Phong trông thấy, thân thể khẽ co rúm lại.

"Em... em định làm gì? Anh là chồng em mà!"

"Em biết chứ."

"Chẳng phải chúng ta đang bàn xem nhà này ai làm chủ sao?"

Không thèm nói thêm lời nào, tôi vung tay.

Phựt!

Dây lưng đ/ập trúng bắp đùi Trần Phong chuẩn x/á/c.

"ÁÁÁÁ!!!"

Tiếng hét như lợn bị chọc tiết vang khắp phòng khách.

Trần Phong đ/au đến mồ hôi lạnh túa ra đầm đìa.

Tôi vén ống quần hắn lên xem.

Một vệt đỏ sưng hằn lên da thịt, nhưng chưa rá/ch da.

Gật gù hài lòng, tôi nói:

"Chồng yêu, xin lỗi nhé, em có làm anh đ/au lắm không?"

"Đừng sợ, em là y tá mà, để em chữa cho anh."

Vừa nói tôi vừa lấy từ túi sơ c/ứu ra lọ cồn i ốt, đổ ít lên dây lưng.

Vun vút! Vun vút! Vun vút! Vun vút!

Bốn nhát liên tiếp nện xuống.

Trần Phong cuối cùng cũng sụp đổ, nước mắt nước mũi giàn giụa xin tha.

"Lâm Nam! Anh sai rồi! Đừng đ/á/nh nữa! Xin em đừng đ/á/nh nữa!"

Chẳng còn chút dáng vẻ "bậc thầy thuần phục vợ" ngạo mạn trên mạng nữa.

Mặt mũi nhếch nhác nước mắt, trông như con chó đói.

"Chồng ơi, khóc thì cũng phải có nhịp điệu chứ."

Tôi lấy điện thoại ra bật chế độ ghi âm.

"Nào, chúng ta làm lại lần nữa nhé, em ghi lại cho hội anh em anh nghe thử."

Dứt lời, tôi lại vung dây lưng lên.

Lần này, tôi không nương tay nữa.

Nhưng cũng không đ/á/nh đến ch*t.

Nhờ kiến thức y khoa, tôi chọn đ/á/nh vào những chỗ dây th/ần ki/nh cảm giác dày đặc nhưng không gây tổn thương n/ội tạ/ng.

Nách, đùi trong, lòng bàn chân...

Mỗi nhát roj lại kèm câu hỏi: Nhà này ai làm chủ?

"Cốc! Cốc! Cốc!"

Đúng lúc đó, tiếng gõ cửa vang lên.

Giọng bác hàng xóm vọng vào: "Tiểu Trần à! Nhà cháu sao thế? Kêu la gì mà kinh thế? Có chuyện gì à?"

Trần Phong như bắt được phao c/ứu sinh, há mồm định kêu c/ứu.

Tôi nhanh tay bịt miệng hắn lại.

Rồi hướng ra cửa nói lớn: "Xin lỗi bác ạ! Hai vợ chồng cháu đang xem phim kinh dị! Hiệu ứng âm thanh nó chân thực quá, bác có bị hốt không ạ?"

Bác hàng xóm ngập ngừng: "Ồ... xem phim à. Thế thì bé tiếng thôi, đêm hôm khuya khoắt nghe gh/ê quá."

"Vâng ạ! Cháu sẽ vặn nhỏ ngay!"

Đợi bước chân đi xa, tôi buông tay, nhìn đầy gh/ê t/ởm vào vũng nước dãi trên lòng bàn tay.

Trần Phong thở hổ/n h/ển, vừa định mở miệng đã bị tôi nhét ngay chiếc tất bốc mùi từ ghế sofa vào mồm.

"Ừm! Ứ ứ!"

Trần Phong trợn ngược mắt, suýt ngất vì mùi hôi.

"Chồng yêu, cách âm nhà mình tệ quá."

Tôi vừa càu nhàu vừa tiếp tục vung roj.

Trần Phong từng dạy tôi: Đánh là phải đ/á/nh một lần cho phục.

Đét! Đét! Đét!

Những nhịp roj đều đặn vang lên, thân thể Trần Phong co quắp như con tôm, run lẩy bẩy.

Đánh đủ nửa tiếng đồng hồ.

Đến khi dây lưng đ/ứt phựt, tôi toát hết mồ hôi, cảm thấy đầu óc khoan khoái mới dừng tay.

Trần Phong treo lủng lẳng trên ban công, người đầy vết hằn đỏ.

Ánh mắt hắn nhìn tôi giờ chỉ còn nỗi kh/iếp s/ợ.

Tôi thả hắn xuống, xót xa vuốt ve vết thương.

"Xin lỗi anh, em không cố ý đâu, chỉ vì em yêu anh quá thôi."

"Anh thân với hội bạn đến mức em phải gh/en tị."

"Từ nay đừng gặp họ nữa, được không?"

Hắn r/un r/ẩy trong vòng tay tôi, gật đầu dè dặt.

Tôi hài lòng xoa đầu hắn.

Đúng là con chó ngoan.

"Giờ thì đi quét nhà, rửa bát đi."

"Thảm và vỏ sofa nhớ giặt tay đấy."

Trần Phong r/un r/ẩy cầm chổi, không dám trái lời.

Tôi ngồi trên sofa, nhìn hắn khập khiễng quét nhà, lòng tràn ngập khoái cảm chưa từng có.

Tất nhiên, tôi không quên mở khóa điện thoại hắn, chuyển lại 600 tệ hắn lấy tr/ộm.

6.

Sáng hôm sau, Trần Phong lần đầu tiên dậy sớm.

Hắn lén lút định chuồn khỏi nhà khi tôi đang đ/á/nh răng.

Tôi chặn lại.

"Chồng yêu, định đi đâu thế?"

Hắn gi/ật nảy mình, không dám nhìn thẳng.

"Đi làm."

Tôi xót xa chạm vào vết thương trên mặt hắn.

"Mặt thế này sao đi làm được, em xót lắm."

"Với lại, em đã dùng điện thoại anh xin nghỉ phép với sếp rồi."

"Hay là... anh định trốn đi báo cảnh sát?"

Nghe vậy, Trần Phong trợn mắt, nhớ lại trận đò/n tối qua, lắc đầu lia lịa.

Tôi vẽ vòng tròn trên ng/ực hắn:

"Nhưng em tin anh không làm thế đâu, nếu báo cảnh sát thì hội bạn biết anh bị vợ đ/á/nh, anh còn mặt mũi nào nữa?"

"Cả đời này anh sẽ bị người ta kh/inh rẻ."

Hắn đắn đo rõ rệt.

Nhưng trưa đến, nhân lúc tôi ngủ trưa, hắn vẫn tìm cách trốn đi.

Tôi lén theo sau.

Hắn đến đồn cảnh sát, do dự một lúc rồi không vào.

Cuối cùng tìm phòng khám tư nhân khám thương.

Bước ra khỏi phòng khám, mặt hắn tái mét như cà tím bị sương đ/á/nh.

"Chào chồng yêu."

Ngẩng lên thấy tôi, hắn lùi hai bước, suýt đ/ập lưng vào tường.

"Vợ... vợ ơi..."

"Chồng quên th/uốc này."

Bác sĩ phòng khám bước ra đưa lọ dầu cao.

Thấy tôi, ông ta dặn dò:

"Chồng cháu bảo tối qua s/ay rư/ợu bị xe điện đ/âm, muốn giám định thương tích phải đến bệ/nh viện lớn, phòng khám nhỏ chúng tôi không làm được đâu!"

Tôi bước tới thân mật khoác tay Trần Phong, mặt đầy lo lắng:

"Sao anh bất cẩn thế, để em đưa anh đến bệ/nh viện."

Tôi áp sát tai hắn thì thầm:

"Cứ giám định đi, đừng quên em là y tá cấp c/ứu, vết thương thế này còn chưa đủ xếp vào thương tích nhẹ."

"Với lại... loại thương tích nào đủ để lập án, anh cũng rõ mà nhỉ?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm