Lâm Xuân

Chương 7

02/02/2026 08:58

Chương 12

- Thưa mẹ, từ nhỏ tới lớn con cái gì cũng nghe lời mẹ. Nhưng lần này con muốn tự mình quyết định, trong bụng Tiểu Xuân có con của con mà.

Thế tử vốn có mặt này ư? Ta cứ tưởng hắn lạnh lùng vô tình, chỉ biết nghĩ cho bản thân.

- Thôi được rồi.

Phu nhân chỉ có mỗi Thế tử này là con ruột.

- Để cô ấy ở lại vậy.

Tiểu thư họ Chu rốt cuộc cũng đồng ý, là do phu nhân đích thân tới nhà c/ầu x/in.

Phu nhân xuất thân danh giá, bỏ qua thể diện lại thêm nhiều lễ vật, mới xoay chuyển được việc này.

Trong thời gian đó, Thế tử đối với ta vô cùng dịu dàng, hắn thích đưa tay xoa bụng ta.

- Con trai ta chắc chắn sẽ rất giống ta.

- Tiểu Xuân, từ nay về sau nàng không cần làm bất cứ việc gì nữa, cứ an tâm dưỡng th/ai.

- Nàng chính là cô chủ nhỏ của Bạch Hạc Quán chúng ta.

Đêm đến, ta không cần phải túc trực hầu hạ rót nước quạt mát, có thể ngủ trong phòng riêng, một giấc đến sáng.

Ta yêu đứa bé này, cũng cảm kích vì nó.

Mùa đông tuyết rơi dày đặc, ta không phải ra ngoài, suốt ngày chỉ cần ở trong phòng sưởi ấm.

Đồ ăn thức uống đều ngang hàng chủ nhân, mỗi chén gạo giá một lượng bạc, ta có thể ăn hẳn hai bát to.

Ta b/éo lên chút ít, tay cũng rủng rỉnh tiền tiêu.

Mẹ ta lặn lội trong gió tuyết đến thăm, trên mặt nở nụ cười nịnh nọt.

- Tiểu Xuân, trên người con khỏe chứ?

- Con rất khỏe ạ.

Trang phục của mẹ cũng sang trọng hơn hẳn, trên cổ tay đã đeo một chiếc vòng bạc.

- Tiểu Xuân, Thế tử đối với con tốt như vậy, con phải biết ơn đó.

Mẹ ta xoa xoa tay, cảm thán nhìn quanh căn phòng của ta, rồi dựa người vào lò sưởi.

- Mơ cũng không dám nghĩ con có được ngày tháng tốt đẹp thế này.

Đúng vậy, ngay cả bản thân ta cũng không ngờ tới.

- Em trai con đã đi học rồi.

Ta gật đầu.

- Hai năm nữa là có thể đi thi, chỉ là...

Học hành rất tốn kém, ý của mẹ ta rất rõ ràng.

Ta từ hộp gỗ lấy ra 20 lượng, đưa cho bà.

- Hết tiền cứ tới tìm con.

Mẹ ta đón lấy, nụ cười càng thêm đậm.

Ta cảm thấy hả hê, trước kia cha mẹ chẳng coi ta ra gì, giờ đây lại nhờ ta mới có ngày tháng sung túc.

Điều này khiến ta hơi kiêu ngạo, Lâm Xuân à, nàng quả là kẻ háo danh.

Nhưng ngày tốt đẹp của ta không kéo dài được bao lâu, mùa xuân năm sau, tiểu thư họ Chu đã gả về đây.

Hầu phủ để cưới cô dâu này đã tiêu tốn rất nhiều tiền của.

Hôn lễ được tổ chức cực kỳ xa hoa, khách mời đều là nhân vật có m/áu mặt.

Ta được lệnh không được ra ngoài, kẻo xung khắc với tân phụ.

Bên ngoài rộn rã tiếng kèn trống suốt ba ngày ba đêm, chân ta sưng phù, nằm vật trên giường chẳng thiết ăn uống.

Ta cảm thấy không vui, cũng có chút bất mãn.

Nhưng ta hiểu rõ, ta chỉ là tỳ nữ theo hầu, không có tư cách so sánh với tiểu thư khuê các.

Ngày tháng tốt đẹp của ta chỉ vì ta mang th/ai con của Thế tử, chẳng liên quan gì đến bản thân ta.

Đây chính là số mệnh của ta, số mệnh trốn tránh như chuột chũi.

Chương 13

Mấy ngày này Thế tử không gặp ta, người đầu tiên tìm ta chính là tân phụ Chu Hân.

Nàng trẻ hơn ta tưởng tượng nhiều, nhìn như một tiểu cô nương.

Chỉ là vừa mở miệng đã khiến người ta hiểu, nàng không phải tiểu thư ngây thơ gì cũng không biết.

- Ta tưởng tỳ nữ mang th/ai ít nhất phải có nhan sắc.

Nàng đảo mắt nhìn ta từ đầu tới chân, giọng điệu kh/inh bỉ cùng sự coi thường như muốn phun thẳng vào mặt ta.

- Nô tài xin bái kiến phu nhân.

Ta lê bước chân sưng phù thi lễ, ánh mắt nàng dừng lại ở bụng ta.

- Đã to như vậy rồi, khi nào sinh?

- Đại phu nói còn hai tháng nữa.

- Ừm, bà mụ và đại phu ta đã chuẩn bị sẵn cho ngươi rồi. Yên tâm đi, ta không phải người nhỏ nhen.

Chu Hân nhấp ngụm trà, cử chỉ quý phái, cùng Thế tử là một loại người.

- Chỉ là ta phải nói trước quy củ, con của ngươi không được phép tự nuôi.

Ta nhìn khuôn mặt lạnh lùng của nàng, trong lòng đột nhiên hiểu ra.

Từ nay về sau, chủ nhân của ta sẽ từ phu nhân chuyển thành nàng.

Chu Hân tuy trẻ tuổi, nhưng rất có phong thái chính thất.

Vừa tới Bạch Hạc Quán đã lập lại quy củ trong viện, mấy cô tỳ nữ xinh đẹp chỉ biết quyến rũ Thế tử đều bị nàng đuổi hết.

Sổ sách Bạch Hạc Quán cũng tách khỏi hậu viện, từ ăn mặc tiêu dùng tới lương tháng của nô tài, đều phải qua tay nàng.

Ngay cả sổ m/ua sắm, nàng cũng phải xem xét kỹ.

Đây là điều kiện nàng đồng ý gả vào, phu nhân cũng không làm gì được.

Thế tử vì bị nàng quản ch/ặt, càng ngày càng không muốn về nhà.

Mãi tới ngày ta sinh con, hắn cũng không xuất hiện.

- Gia gia đi đâu rồi?

- Không biết, có lẽ trốn đâu đó uống rư/ợu.

Chu Hân là người phụ nữ kỳ lạ, nàng không màng chồng mình có thích mình hay không.

- Ngươi hãy lo cho chính mình đi.

Chu Hân cúi nhìn bụng ta, nếu ta không nhìn lầm, trong thần sắc nàng dường như có chút bất nhẫn.

- Đàn bà sinh con là vượt ải q/uỷ môn, nhìn đ/áng s/ợ lắm, ta ra ngoài trước.

Cửa phòng đóng lại, từng đợt đ/au đớn trên người ta ập tới.

Ta thậm chí không biết mình đã vượt qua thế nào, quên cả cảm giác đ/au đớn, chỉ thấy ngọn nến ch/áy thành gò m/ộ, được thay đi rồi lại thắm mới.

Cuối cùng ta nghe thấy tiếng trẻ khóc, sau đó buông tay ngất đi.

- Không xong rồi, thật là con trai.

Trong mơ màng, ta nghe bà mụ bế đứa bé kêu lên.

Tiếp theo là giọng Chu Hân ra lệnh bên ngoài.

- Rửa sạch sẽ, thông báo xuống đã sinh được tiểu công tử, để Hầu gia và phu nhân vui mừng.

- Còn nữa, sai người tới tửu điếm Thế tử hay lui tới tìm hắn về.

Chu Hân im lặng giây lát, lại nói tiếp.

- Lâm Xuân nàng có sao không?

- Vẫn còn sống.

Ta cũng coi là may mắn, uống hai ngày nước sâm hồi phục dần.

Thế tử rốt cuộc cũng về nhà, hắn đầu tiên đi xem con trai mình, cười đến không khép được miệng.

- Ta đã biết sẽ là con trai mà, giữ Lâm Xuân lại quả không sai.

Phu nhân cũng cười tươi, cả lòng cả mắt chỉ có đứa trẻ nhăn nheo kia.

Chu Hân ngồi tít ngoài xa, ta không nhìn rõ biểu cảm của nàng.

- Chu Hân, đứa bé này giao cho nàng nuôi dưỡng.

Phu nhân lên tiếng định đoạt.

Chu Hân lúc này mới gật đầu.

Không ai hỏi ý kiến ta, ngay cả Thế tử cũng chẳng đoái hoài.

Người duy nhất quan tâm ta, chỉ có Chu Hân.

Chu Hân tìm cho đứa bé hai vú nuôi, mở riêng một gian phòng cho nó ở.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sao Rơi

Chương 16
Tôi là con út trong nhà, một kẻ bị ghét bỏ, chẳng ai coi trọng. Từ khi sinh ra, tôi đã luôn sống dưới cái bóng của các anh trai. Tự ti, khép kín, tầm thường, đó là những từ dùng để miêu tả tôi. Việc làm vượt giới hạn nhất trong đời tôi, chính là vào lúc cậu trai nghèo Yến Tùy rơi vào cảnh khốn cùng nhất, tôi đã ép anh ta ký hợp đồng hôn nhân với tôi. Trong bốn năm sau đó, giữa sự bạo lực lạnh lẽo ngày qua ngày, tôi nhận ra anh ta vốn không hề yêu tôi. Nhưng tôi chỉ cố chấp duy nhất lần này, dù đau đớn cũng không buông tay. Cho đến một ngày, bệnh tật bắt đầu nuốt chửng ký ức của tôi. Tôi quên mất lần đầu gặp Yến Tùy. Chàng trai nhỏ tuổi hơn, đeo máy trợ thính, nhìn tôi bằng ánh mắt cố chấp đến cực đoan, nói: "Anh phải yêu em mãi mãi. Anh hứa đi."
143
2 THỊT PHÁI SINH Chương 18
9 Xui Xẻo Tới! Chương 20
10 Trộm Tim Ngoại truyện 2 (Hoàn)

Mới cập nhật

Xem thêm