Tôi nằm trên giường bệ/nh, người đầy m/áu sau t/ai n/ạn giao thông.

Người bố nuôi lẩm bẩm: "Đồ tốn tiền, không có tiền..."

Rồi ông cầm điện thoại lên, hào hứng khoe khoang: "Con trai bố giỏi lắm, chơi game đứng nhất lớp, bố về liền khao con mừng nhé!"

Xong ông ta bỏ mặc tôi ở lại bệ/nh viện.

Tôi chẳng còn thấy lạ nữa.

Thậm chí còn thấy buồn cười vì thoáng hy vọng khi nhìn thấy bố.

Tôi tưởng ông ấy có chút lo lắng cho mình.

Dưới ánh mắt vừa phẫn nộ vừa thương hại của y tá, tôi không tuyệt vọng, cũng chẳng đ/au lòng.

Chỉ đang nghĩ cách thuyết phục bác sĩ tiếp tục gây mê để mổ.

Vì người tôi đ/au quá.

Đúng lúc ấy, một cặp vợ chồng phong thái cao quý bước vào phòng dưới sự dẫn đường của viện trưởng.

Họ nói tôi là con gái họ bị trao nhầm lúc mới sinh.

Trái ngược với sự xúc động của họ, tôi tỏ ra bình thản.

Tôi chỉ hỏi một câu:

"Hai người sẽ cho tôi phẫu thuật chứ?"

"Sẽ đóng học phí đại học cho tôi chứ?"

Nhận được câu trả lời khẳng định, tôi lập tức gọi:

"Bố. Mẹ."

Tôi không quan tâm họ có thật lòng yêu thương mình không.

Cũng chẳng hỏi về số phận cô gái bị trao nhầm.

Ông nội Chu khi còn sối thường nói: Đời người chỉ có thể đứng vững nhờ chính bản thân.

Nên việc tôi cần làm là sống tốt.

Dùng họ làm bàn đạp để vươn lên.

1

Ca phẫu thuật thành công.

Tôi được chuyển sang phòng VIP để theo dõi hậu phẫu và dưỡng thương.

Đây là những ngày yên tĩnh, thoải mái nhất từ khi tôi có trí nhớ.

Cũng trong phòng bệ/nh này, tôi biết được bố ruột mình là Tống Chí Khiêm - Chủ tịch Tập đoàn Song Long nổi tiếng tỉnh nhà, còn mẹ ruột là tiểu thư Trương Bắc Như của tập đoàn điện khí Vạn Minh.

Thì ra hai tháng trước, khi làm lễ tân b/án thời gian ở Song Long, tôi đang ki/ếm tiền từ chính gia đình mình.

Chủ đề buổi tiệc hôm ấy là gì nhỉ? À, đúng rồi - lễ trưởng thành cho tiểu thư đ/ộc nhất của tập đoàn.

Lễ hội hoành tráng đến mức các đài kinh tế, giải trí khắp thành phố đua nhau đưa tin.

Là nhân viên phục vụ ngoài trời, tôi không đủ tư cách vào sảnh chính, co ro trong gió lạnh đầu xuân.

Sau khi ông nội mất, chưa ai nhớ sinh nhật tôi, huống chi là lễ trưởng thành. Qua khe cửa, tôi nhìn vào hội trường ngập ánh đèn, tiếng cười và lời chúc.

Lúc đó tôi đã nghĩ: Người ta được chở che như bảo bối, còn mình như chuột cống ngó tr/ộm hạnh phúc của công chúa.

Một trời một vực.

Hôm ấy cũng là sinh nhật tuổi 18 không một lời chúc của tôi.

Tối về nhà, tôi đối mặt với:

"Đi đâu mà giờ này mới về? Không biết về nấu cơm à?"

"Em trai sắp thi cấp ba rồi, để nó đói thì mày chịu trách nhiệm à?"

"Đồ ăn hại! Giá như đẻ ra đã cho người ta nuôi, đỡ tốn một miệng ăn!"

Nghe vậy, tôi thầm cười lạnh: Chắc ngày ấy họ không nỡ đâu.

Tôi sinh ra đúng đợt giải tỏa khu cũ, thêm một khẩu phần để được chia nhà.

Và nếu không có ông nội khăng khăng đòi ghi tên, sổ hộ khẩu của tôi đã là Chiêu Đệ thay vì Chu Quy Ninh.

Nhưng tôi không phản kháng, bởi như thế chỉ khiến bố dượng nổi đi/ên, tôi sẽ thiệt thòi - kinh nghiệm đúc kết sau bao năm.

Cứ im lặng, làm việc, rồi mọi chuyện qua đi.

Khi ấy, kỳ thi đại học là hy vọng duy nhất để tôi thoát khỏi nơi này.

*Cốc, cốc cốc*

Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên.

Bố mẹ ruột bước vào, theo sau là chàng trai cao lớn bảnh bao trong veston chỉnh tề.

"Ninh Ninh, đây là anh trai con. Chúng ta cùng đón con về nhé."

Đúng như dự đoán, đây là "thái tử" Tống Lệnh Thư của tập đoàn Song Long.

Từ lâu tôi đã nghe đồn vị này cưng chiều em gái đ/ộc nhất hết mực, muốn gì được nấy.

Dĩ nhiên em gái đó không phải tôi.

Nhìn anh ta bước tới, vẻ mặt gượng gạo, giọng nói ấm áp nhưng hơi cứng nhắc: "Ninh Ninh, anh là anh trai đây".

Tôi ngẩng đầu mỉm cười nhẹ: "Anh."

Những lúc bị bạn b/ắt n/ạt, thấy các anh chàng bảo vệ em mình, tôi từng khao khát có một người anh.

Tống Lệnh Thư nghe tôi gọi, chớp mắt rồi thả lỏng vai.

"Anh với bố mẹ đã bàn, nên đến nhà bố mẹ nuôi của em một chuyến."

"Chúng tôi điều tra rồi, đó là t/ai n/ạn năm xưa."

"Dù sao họ cũng nuôi em lớn, còn chuyện của Vãn Vãn... Con bé vẫn ở nước ngoài..."

Tôi nhìn họ - ánh mắt lấn tránh xen lẫn yêu thương.

Nhờ chút tình thương đó, tôi thử lên tiếng: "Họ đối xử tệ với con..."

"Quy Ninh!" - Tống Lệnh Thư c/ắt ngang.

"Theo điều tra của anh, nhà bố nuôi em không đến nỗi nghèo. Họ nuôi em mười tám năm, phải biết ơn chứ."

Nhìn ánh mắt không tán thành của bố mẹ phía sau, tôi im bặt.

Hóa ra tình thương họ dành cho tôi không thuần túy, mà phần lớn vẫn hướng về cô em gái nuôi được cưng chiều suốt mười tám năm.

Chỉ một câu nói chưa dứt đã cho rằng tôi trọng phú kh/inh bần.

Vậy thì...

"Được, chúng ta đi thôi."

2

Trước vẻ ngạc nhiên của họ, tôi chống tay băng bó xuống giường, bước ra.

Nếu tình thương không trọn vẹn, tôi sẽ dùng sự áy náy của họ bù đắp phần thiếu hụt.

Đến nhà họ Chu đúng giờ cơm trưa.

Tôi dùng chìa khóa mở cửa bước vào. Ba người đang ăn uống no nê gi/ật mình, rồi tiếp tục gắp thức ăn như không.

"Về đúng lúc đấy, đi giặt quần áo trong nhà tắm đi."

"Mẹ xem, con đã bảo chị ấy có tiền riêng mà. Nhập viện không cần cho tiền vẫn ra viện ngon lành."

"Con nhỏ này, suốt ngày lang thang, ai biết ki/ếm tiền kiểu gì. Nh/ục nh/ã!"

Tôi đứng nguyên chỗ, mặt tái mét, sợ hãi co người lại.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sự Tương Thích Hoàn Hảo

Chương 10
Vì độ tương thích đạt một trăm phần trăm, vị thống soái thú nhân buộc phải kết hôn với tôi — một người lưỡng tính. Nhưng sau khi kết hôn, anh vẫn luôn không hứng thú với tôi. Tôi chỉ có thể nghĩ đủ mọi cách để tiếp cận anh mỗi ngày. Tôi tin rằng, chỉ cần cố gắng đủ nhiều, sớm muộn gì anh cũng sẽ thích tôi. Cho đến hôm nay, khi tôi lại một lần nữa dốc hết sức quyến rũ Thẩm Vọng, đột nhiên nhận được thông báo khẩn cấp từ Cục Quản Lý: [Độ tương thích giữa cậu và Thống soái Thẩm đã bị nhầm rồi!] [Anh ấy không phải người có độ tương thích một trăm phần trăm với cậu!] Tôi lập tức chết lặng tại chỗ. Thảo nào Thẩm Vọng từ đầu đến cuối vẫn luôn lạnh nhạt với tôi. Trước mắt tôi, Thẩm Vọng vẫn chưa biết gì. Anh khẽ nhíu mày, lên tiếng thúc giục: "Rốt cuộc có làm nữa hay không? Một lát nữa tôi còn có việc." Tôi nhanh nhẹn khoác áo vào, đứng sang một bên: "Không làm nữa đâu, anh cứ đi làm việc của mình đi."
1.98 K
2 Tham Lam Chương 12
5 Kẻ Nghe Trộm Chương 6
6 Mưa hoa sương gió Chương 13
12 ĐÀO HOA SÁT Chương 5

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Beta Cũng Không Thể Muốn Làm Gì Thì Làm

7 - END
Sau một đêm "xuân phong nhất độ" với tên Alpha không đội trời chung, tôi vậy mà lại bị hắn làm cho có bầu. Hoảng hốt quá, tôi liền ôm đồ chạy trốn mất dép. Để kiếm tiền mua sữa bột cho con, ông bố bỉm sữa tập sự là tôi đành bất đắc dĩ nhận một kèo làm thêm: Đóng thế cho một cậu nhóc Omega vừa đào hôn ngay trước thềm một đám cưới thế kỷ! Ai mà có dè, chú rể của đám cưới đó lại chính là cha của đứa nhỏ trong bụng tôi! Tôi chỉ đành cắn răng, da mặt dày hơn thớt để hoàn thành toàn bộ quy trình hôn lễ. Cho đến khi tiệc cưới kết thúc, Lục Trạch đè nghiến tôi xuống giường... Tôi hốt hoảng: "Anh... anh làm cái gì thế?!" Ánh mắt Lục Trạch đầy mập mờ, khàn giọng bảo: "Bé ngoan, chẳng lẽ em không biết bước cuối cùng của hôn lễ là phải làm gì sao?" "Động phòng." Tôi cuống cuồng: "Chờ chút đã! Việc làm thêm... hình như đâu có bao gồm cái khoản này đâu hả, ai ơi cứu tôi?!"
Boys Love
Chữa Lành
Đam Mỹ
0
Mất Nét Chương 10.
Chúc Thanh Sơn Chương 17