Khóe miệng khẽ cong lên, bàn tay còn lại xoa nhẹ lên mái tóc tôi.

"Chọn cũng khá biết điều đấy."

Người đó đúng là Chu Lẫm.

Lòng bàn tay đ/au nhói, thứ đ/au đớn khi móng tay cứa sâu vào da thịt.

Nước mắt bất ngờ trào ra, nhanh chóng làm mờ đi hình hài treo lơ lửng quấn đầy ruy băng đỏ kia.

Vai bắt đầu r/un r/ẩy không kiểm soát, càng lúc càng dữ dội.

Đầu gối mềm nhũn, chân như bị đóng đinh tại chỗ, không thể nhúc nhích.

Cảnh sát đến nhanh hơn dự kiến.

Khi lực lượng chức năng có mặt, hiện trường đã hỗn lo/ạn hoàn toàn.

Cha Chu Lẫm được đỡ vào ghế ngồi góc phòng, người như già đi hai mươi tuổi trong chốc lát, đôi mắt vô h/ồn dán ch/ặt xuống sàn.

Mấy cảnh sát mặc đồng phục nhanh chóng giăng vạch cảnh giới, sơ tán khách mời, phong tỏa nguyên cả tầng.

Tôi đứng nguyên tại chỗ, đôi chân đã tê cứng mất cảm giác, nhưng ánh mắt vẫn dán ch/ặt vào th* th/ể đang được hạ xuống từ từ kia.

Cảnh sát cẩn trọng gỡ từng vòng ruy băng đỏ, khi khuôn mặt ấy hoàn toàn lộ ra dưới ánh đèn, xung quanh lại vang lên những tiếng nức nghẹn nén lại.

Là Chu Lẫm.

Tôi loạng choạng lùi vài bước, chân khuỵu xuống, ngã phịch xuống sàn.

Chẳng mấy chốc, khách mời được đưa đi từng nhóm vào các phòng riêng biệt.

Còn tôi - với tư cách là vị hôn thê của Chu Lẫm - bị đưa riêng lên thư phòng tầng hai.

Trong phòng sách đã có hai cảnh sát chờ sẵn.

Một nam một nữ.

Người nam được giới thiệu là đội trưởng trẻ tuổi nhất Tống Chiêu Minh, từng phá nhiều vụ án lớn.

Nữ cảnh sát họ Hà, đang ghi chép điều gì đó.

"Cô Thẩm, mời ngồi."

Cảnh sát Tống chỉ vào chiếc ghế đối diện.

Tôi ngồi xuống như cái máy, ngón tay vẫn vô thức cào vào lòng bàn tay.

"Mối qu/an h/ệ giữa cô và nạn nhân là gì?"

Lúc này mắt tôi đỏ hoe, giọng nói r/un r/ẩy nghẹn ngào không sao nén được.

"Tôi là vị hôn thê của Chu Lẫm."

Cảnh sát Hà thấy vậy, đưa cho tôi cốc nước ấm.

"Cô Thẩm, xin hãy nén đ/au, tôi biết hiện tại rất khó khăn với cô, nhưng chúng tôi cần hỏi vài điều gấp."

"Lần cuối cô gặp Chu Lẫm là khi nào?"

"Trưa nay, khoảng một giờ."

Giọng tôi khô khốc đến mức chính tôi cũng không nhận ra.

"Anh ấy ra ngoài chuẩn bị trước cho tiệc tối."

Cảnh sát Tống nhìn tôi chăm chú.

"Lúc đó tâm trạng anh ấy thế nào?"

"Bình thường."

Tôi ngập ngừng một chút, rồi thêm.

"Có lẽ hơi sốt ruột, anh ấy đang nghe điện thoại."

"Nội dung cuộc gọi là gì?"

Tôi cúi đầu.

"Tôi không rõ, anh ấy không bật loa ngoài."

"Có thể là giao tế, cũng có thể là công việc. Chuyện của anh ấy tôi chưa từng can thiệp."

Cảnh sát Tống gật đầu, tiếp tục trong tiếng bút lách cách của tiểu Hà.

"Khi ra khỏi nhà, cô có để ý thấy điều gì bất thường trên người anh ấy không? Ví dụ như nhắc đi gặp ai? Hay tỏ ra lo lắng?"

"Không. Anh ấy chỉ nói tối gặp, dặn tôi đừng trễ, mặc đồ đẹp vào."

"Vậy anh ấy có đề cập gì về đêm từ thiện tối nay không?"

"Có... anh ấy nói nghi thức c/ắt băng khánh thành là trọng tâm, không được đến muộn. Anh ấy sẽ đến đây kiểm tra lại quy trình."

"Ngoài ra thì sao? Lần liên lạc cuối cùng giữa hai người là khi nào?"

Ánh mắt cảnh sát Tống thoáng đảo qua mặt tôi.

Tôi khẽ gi/ật mình, co vai lại.

"Khoảng bốn tiếng trước, anh ấy nhắn tin cho tôi, nói tối nay có chuẩn bị bất ngờ."

Tôi lặp lại câu nói đó bằng giọng nghẹn ngào.

"Tôi tưởng lại là quà cáp gì đó. Không ngờ... lại là lần cuối tôi được gặp anh ấy."

Tôi không nói nổi nữa, đưa tay che mặt, nén tiếng nấc.

Nữ cảnh sát lặng lẽ đưa khăn giấy.

Cảnh sát Tống đợi tôi bình tâm đôi chút rồi tiếp tục chất vấn.

"Dạo gần đây qu/an h/ệ hai người thế nào? Có cãi vã gì không, hay anh ấy có biểu hiện căng thẳng, tâm trạng xuống dốc?"

Tôi lắc đầu quầy quậy, giọng khản đặc.

"Không. Anh ấy luôn tốt với tôi, chúng tôi hầu như không cãi nhau. Dạo này anh ấy bận thật, nhưng chưa bao giờ mang tâm trạng bên ngoài về nhà."

Cảnh sát Tống im lặng vài giây, bên cạnh tiểu Hà vẫn miệt mài ghi chép.

Bỗng cửa thư phòng khẽ gõ, một cảnh sát trẻ thò đầu vào, anh ta đi đến bên cảnh sát Tống thì thầm vài câu.

Nét mặt điềm tĩnh của Tống Chiêu Minh đột nhiên biến sắc, ánh mắt lướt vội qua tôi rồi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, nhưng vẻ chấn động cùng nghi hoặc giữa đôi mày vẫn chưa tan hết.

Anh ra hiệu cho cảnh sát Hà.

Cả hai bất ngờ tạm dừng thẩm vấn tôi, cùng bước ra ngoài.

Thư phòng chỉ còn lại một mình tôi, không khí như đông cứng lại.

Tôi siết ch/ặt tờ khăn giấy trong tay, toàn thân lạnh toát.

Họ đã thấy gì? Chẳng lẽ là...

Khoảng mười phút sau, cảnh sát Tống và Hà quay lại, thần sắc còn nghiêm trọng hơn lúc ra đi.

Tống Chiêu Minh ngồi xuống, ánh mắt sắc lẹm đ/âm thẳng vào tôi.

Anh đi thẳng vào vấn đề.

"Cô Thẩm, chúng tôi vừa nhận được một phần camera nội bộ trong biệt thự."

"Dù camera khu vực chính đã bị tắt thủ công, nhưng có một camera phụ ở cầu thang dẫn lên gác xép do đường dây riêng nên vẫn hoạt động bình thường."

Tim tôi đột nhiên thắt lại.

Giọng Tống Chiêu Minh không chút d/ao động, từng chữ như đóng đinh vào tim.

"Camera cho thấy, khoảng 3 giờ 40 chiều nay, Chu Lẫm một mình ôm gói hàng lớn."

"Qua hình dáng và những dải ruy băng rơi rớt sau này, có lẽ chính là đống ruy băng đỏ đó."

"Anh ta đi lên lối thông lên tầng kiểm tra đèn chùi phía trên hội trường. Sau đó cúi đầu lấy điện thoại, có vẻ đang nhắn tin."

"Dựa vào thời gian, đó chính là tin nhắn gửi cho cô."

Anh ngừng lại, như đang quan sát phản ứng của tôi.

Giọng điệu càng thận trọng hơn trước.

"Căn cứ thời gian ghi hình cùng thời điểm nhắn tin cuối cho cô, kết hợp độ phức tạp của dây trói và nội dung để lại..."

"Kết luận sơ bộ của đội kỹ thuật nghiêng về đây là vụ t/ự s*t có kế hoạch. Điều mà anh ta gọi là [bất ngờ], có lẽ chính là... việc này."

Giọng tôi bỗng chốc chói lên, đầy hoài nghi.

"T/ự s*t?!"

3

"Không thể nào! Cảnh sát Tống, không thể nào. Làm sao Chu Lẫm t/ự s*t được!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm