Giấy tuyên ấy trước kia phụ thân m/ua về còn chẳng nỡ dùng, vậy mà ta lại sở hữu tận năm rương.
- Phu nhân, tướng gia đến rồi ạ.
Ta lập tức buông bút đứng dậy nghênh đón. Đưa tay cởi áo khoác ngoài cho hắn, tướng gia nhìn mặt ta bật cười. Mấy thị nữ cũng cúi mắt khẽ cười khúc khích. Tiếng cười khiến ta ngơ ngác:
- Có chuyện gì thế?
- Mang gương lại đây cho phu nhân xem, xem bản tướng nuôi chú mèo mun lớn thế nào.
Trong gương, khuôn mặt xinh đẹp không hiểu lúc nào dính đầy mực.
- Ch*t chửa!
Ta không vội rửa mặt, mà nhón chân thì thầm bên tai tướng gia. Nghe xong, hắn bỗng hứng khởi:
- Vẽ chỗ nào cũng được?
- Đương nhiên tùy tướng gia quyết định, chỉ một điều, chỉ được có ta và ngài, không cho phép người khác nhìn thấy.
- Đúng là cái bình dấm chua.
Gh/en t/uông? Không đến mức. Ta chỉ còn chút liêm sỉ, không thể như mấy nữ nhân kia thản nhiên vui đùa trên giường.
Trên vòng một ta thêm đóa mẫu đơn nở rộ, cành hoa vươn dọc eo uốn lượn tới mông. Khi Ninh Nhi hầu ta tắm rửa, nàng đỏ hoe mắt. Ta nắm tay nàng lắc đầu nhè nhẹ. Nàng cúi mặt, giọt lệ rơi trên vai trần. Ta vốc nước xối lên mặt, khiến người khác chẳng phân biệt nổi đó là nước tắm hay nước mắt...
3
Hơn ba tháng về tướng phủ, đây là lần đầu ta bước ra khỏi cổng. Theo chân đại phu nhân. Nhờ tướng gia phát lời, ta mới được ra phủ dự yến tiệc. Với thân phận phu nhân thừa tướng, ta được nâng lên tận mây xanh, nhưng chẳng phải xuất phát từ chân tình. Ta như bức tượng gỗ may mắn, chỉ cần ngồi đó cho đủ mặt. Đại phu nhân lại tỏ ra hòa nhã, thản nhiên gọi ta "mẫu thân" rồi gắp thức ăn cho ta.
...
Ta thật sự khâm phục nàng.
Cũng dùng đũa công gắp đồ ăn mời lại, nàng mỉm cười dùng ngon lành. Lúc về, tướng gia đích thân đến đón, nói là thuận đường, nhưng ánh mắt các phu nhân khác đã thay đổi. Ngay cả đại phu nhân nhìn ta cũng thêm vẻ dò xét.
- Tướng gia...
- ?
Ta muốn hỏi tại sao hắn lại đón ta? Muốn lợi dụng ta việc gì? Ý niệm thoáng qua:
- Trên đường về phủ, ta ghé Túy Phương Trai được không? Ta muốn ăn bánh phù dung.
- Ừ.
Bánh phù dung quả thực ngon tuyệt. Thuở nhỏ ăn một lần mà nhớ mãi. Về tướng phủ dù sơn hào hải vị đầy bàn, vẫn thèm món này. Ta cầm bánh đưa tận miệng tướng gia:
- Tướng gia nếm thử đi, ngon lắm.
Hắn chỉ cắn một miếng nhỏ:
- Hương vị khá. Nếu thích thì sai người hầu m/ua về là được.
Hắn là quyền thần nắm giữ triều chính, cũng là phu quân trên danh nghĩa của ta. Ta phải tự x/á/c định rõ vị trí và thái độ của mình. Tướng phủ này, triều đình kia, kẻ kh/iếp s/ợ hắn đã đủ nhiều. Ta có thể bày tỏ yêu kính hắn, nhưng không được tỏ ra sợ hãi.
- Tướng gia thật tốt với ta.
Về phủ, tướng gia bận việc lớn đi ngay. Ta trở về viện tử của mình đọc sách viết chữ. Nhờ chuyến ra ngoài dự tiệc, thái độ người trong phủ đã khác xưa. Những thiếp thất của tướng gia trước nay chẳng thèm nói chuyện với ta, cũng chẳng đến thỉnh an, hai hôm nay bỗng dắt nhau tới. Họ khen chữ ta đẹp, tranh ta hay. Kỳ thực nét chữ của ta chỉ xem được, hội họa cũng chẳng xuất sắc gì. Lý do họ đến là vì thái độ của tướng gia đối với ta.
Họ lớn tuổi hơn ta, kinh nghiệm hơn ta, xử sự lão luyện tâm tư thâm trầm. Mỗi câu nói đều giăng mười tám cái bẫy, ta phải thận trọng cân nhắc từng lời. Họ đến mấy ngày, ta gặp mấy đêm á/c mộng. Mệt mỏi đối phó, dáng ta tiều tụy hẳn, đành giả vờ bệ/nh.
Tướng gia bận trăm công nghìn việc vẫn dành thời gian tới thăm, khiến ta kinh ngạc. Ta thú nhận thực ra mình không bệ/nh:
- Chỉ vì các nàng đến nói chuyện cả nửa ngày không đi, cản trở ta đọc sách viết chữ.
- Họ suốt ngày nói chuyện con cái, ta chưa từng sinh nở, thật chẳng biết nói sao cho hợp.
Ta ngẩng mắt nhìn hắn, giọng ôn nhu:
- Tướng gia nói xem, bao giờ ta mới có thể mang th/ai?
- Ngươi muốn có con?
Ta khẽ gật đầu. Ta đương nhiên muốn có đứa bé. Dù không kế thừa được đại bộ phận gia tài tướng phủ, nhưng có con rồi, sau khi tướng gia trăm tuổi, ta cũng được chia phần gia sản. Dọn ra ngoài tự sinh sống, đủ cho mẹ con ta cả đời no ấm.
Tướng gia chợt nghĩ đến điều gì, trầm mặc hồi lâu mới nói:
- Muốn có con trước hết phải dưỡng tốt thân thể.
- Đa tạ tướng gia, ngài thật tốt với ta.
Để dưỡng thân, tướng gia mời thái y đến phủ chẩn mạch cho ta. Thái y bắt mạch xong nói thân thể ta khỏe mạnh, chỉ cần tránh lạnh, ít ăn đồ cay dầu mỡ.
Theo lệnh tướng gia, trong viện của ta thêm một tiểu trù phòng, có đầu bếp và thị nữ riêng. Một viên đ/á rơi khuấy động ngàn lớp sóng. Việc thái y tới xem bệ/nh có thể nói là ta ốm, nhưng tiểu trù phòng...
Lương tháng này do đại phu nhân đích thân mang đến. Trước là 150 lượng, lần này thêm một gấm hộp.
- Đây là chút lòng thành của nhi tử, mong mẫu thân nhận cho.
Trong hộp gấm là ngân phiếu, mỗi tờ 100 lượng. Nhìn sơ qua cũng trên vạn lượng. Ta ở nhà mẹ đẻ mười mấy năm, số bạc cầm trên tay gộp lại chưa tới 100 lượng. Ngân phiếu càng chưa từng thấy.
Sau khi gả cho tướng gia, gấm lụa cao lương mỹ vị không thiếu, tiền lương hàng tháng ngoài việc thưởng cho người hầu, ta chẳng tùy tiện tiêu xài, đều để dành phòng khi cần kíp.
- Ta không cần.
4
Đại phu nhân cố ép để lại ngân phiếu rồi đi. Ta sai Chi Hương mang trả, một lát sau nàng lại ôm bọc ngân phiếu về.
- Phu nhân, nô tôi thấy đại phu nhân thành tâm cho, ngài cứ nhận đi.
Ta bảo Chi Hương đếm lại, mỗi tờ 100 lượng, đủ 100 tờ, tổng cộng vạn lượng. Thật sự rất nhiều. Ta x/ấu hổ nhận ra mình hơi động lòng. Động lòng không có nghĩa ta mất lý trí.
Từ khi về nhà chồng, ta không thiếu ăn thiếu mặc, nhưng tướng gia chưa từng tặng ta vật gì thêm, cũng chẳng cho tiền bạc. Đây là cơ hội tốt để thăm dò.
- Cứ để đấy đã, ta hỏi ý tướng gia rồi tính sau.
Tướng gia bận lắm. Chủ viện hắn ở khắp nơi canh gác, ngay cả thị nữ hầu hạ cũng biết võ công. Ta không thể vì chuyện nhỏ mà quấy rầy hắn. Cũng chẳng dám. Trong tướng phủ, mỗi người đều có cuộc sống riêng, mưu tính và toan lo riêng. Ta cũng vậy. Từ chỗ sợ hãi ban đầu, chỉ mấy tháng ngắn ngủi, ta đã muốn có đứa con, tự lưu cho mình đường lui.
Chuyện ngoài phủ ta không biết, triều đình lại càng không dám bàn.