Cẩm Thư

Chương 2

31/01/2026 08:32

"Cô nương, ai dám chọc gi/ận cô thế? À không, ý em là ai lại dám động đến em gái cô đấy?"

Câu hỏi ấy của cô bạn xuất phát từ chiến tích ba năm trước của tôi.

Hồi đó, khi em gái tôi mới nhập học, có đám học sinh b/ắt n/ạt nó. Nó giấu kín không dám nói với tôi.

Mãi đến ngày nó bị đàn chị cầm d/ao rạ/ch mặt phải nhập viện, sự việc vỡ lở tôi mới biết.

Thế là tôi đáp chuyến bay đêm về trường, nhận làm giáo viên thực tập lớp của em gái.

Lấy th/ủ đo/ạn sấm sét dẹp tan nền nếp cả lớp.

Đứa nào b/ắt n/ạt em tôi, tôi lập tức giúp em thành lập tiểu đoàn thể, lần lượt trả đũa lại y hệt.

Đến giờ trong trường vẫn lưu truyền giai thoại về tôi.

Tôi mỉm cười:

"Cũng không có gì to t/át. Chỉ là mùa xuân đến rồi, cần quản lý chút tâm tư của một số người thôi."

05

Như ý trở thành giáo viên chủ nhiệm tạm thời lớp em gái.

Tôi bước ra khỏi phòng giáo vụ hướng về dãy giảng đường.

Dòng bình luận gào thét:

[Gì thế này, nữ phụ đáng lẽ phải bay về nước ngoài rồi chứ? Cô ta sang đây thể hiện cái gì vậy?]

[Tao nói rồi mà, nữ phụ rõ ràng phải lòng nam chính rồi. Hấp tấp chạy đến trường là muốn tạo nên chuyện tình cô trò đấy!]

[Xin đấy chị nữ phụ tránh xa tiểu yêu tinh nhà em và anh Thịnh ra được không?]

[Tao nói thật nhé, cảm giác anh Thịnh nhà mày không xứng với chị gái nữ chính đâu.]

[Khoan đã, hướng đi này của nữ phụ là sao? Đừng bảo là... Hiện tại tiểu bảo bối và nam chính đang diễn cảnh then chốt, xin đừng nhúng tay vào!]

Đọc được bình luận này, tôi thu chân định rẽ hướng, khoanh tay đi thẳng đến cầu thang mà dân tình nhắc đến.

Đây là tòa nhà khoa học kỹ thuật, thường ngày chỉ có học sinh làm thí nghiệm hoặc dự giảng mới tới nên vắng hoe.

Vừa bước vào, tôi đã nghe thấy giọng lười nhạt của Tống Thịnh vọng ra từ phòng học gần nhất:

"Cô bé c/âm ơi, thẻ học sinh của em bị mất góc này. Nếu không phải anh che giúp, làm sao em vào trường được? Anh chỉ tạm giữ thẻ thôi mà em đã vội tìm anh đòi lại, ý gì đây?"

"Làm nũng đòi hôn hả? Hôm trước anh tỏ tình, em không bảo anh cút đi sao?"

Trong chớp mắt, tôi nhớ lại mấy cuốn ngôn tình học đường m/áu chó mà mình đã nghiền ngẫm mấy ngày qua.

Dòng bình luận vẫn đang phát cuồ/ng:

[Trời ơi, anh Thịnh giờ không thể ngờ được, mấy năm sau khi tiểu bảo bối ôm bụng bầu đ/au khổ bỏ trốn, anh ấy chỉ có thể ôm tấm ảnh này thẫn thờ mỗi đêm.]

Mặt tôi gi/ật gi/ật, thẳng bước đẩy cửa bước vào.

Đúng lúc em gái tôi bị Tống Thịnh ép vào tường, ánh mắt đầy ương ngạnh nhìn hắn.

Tai nó đỏ ửng. Tôi liếc nhìn làn da nó.

Hơi tái.

Tốt, ít nhất không trong suốt.

Tôi thở phào.

Thấy tôi xuất hiện, cả hai gi/ật b/ắn người.

Em gái lập tức đẩy Tống Thịnh ra, mặt cúi gằm.

Tống Thịnh lại tiến lên một bước, nhíu mày:

"Chị Liêu Liêu? Chị đến đây làm gì?"

Tôi gi/ật em gái về phía mình, tay móc ra tấm thẻ giáo viên vừa nhận.

"Dụ dỗ nữ sinh yêu đương sớm. Mời phụ huynh em lên trường gặp tôi."

Mặt Tống Thịnh biến sắc.

Tôi nhe răng cười tươi tám chiếc.

Ánh mắt dừng lại ở kiểu tóc đuôi sói của hắn.

"Và cả kiểu tóc này nữa, c/ắt đi nhé?"

06

Giống như hầu hết nam chính học đường ngổ ngược nhưng điển trai.

Tống Thịnh có ông bố rư/ợu chè ngoại tình, bà mẹ bỏ đi mất tích, gia đình giàu có nhưng tan nát.

Việc mời phụ huynn tới là bất khả thi.

Thế là hắn đành phải chịu nhục như chịu án tử, ngoan ngoãn để tôi c/ắt tóc.

Tôi cũng không khách sáo.

Đặt mấy dụng cụ trên mạng, vài nhát kéo lia lịa, kiểu đầu mái bằng hiện ra trước mắt.

Nhìn Tống Thịnh ngơ ngác như trẻ ra năm tuổi, tôi hài lòng vỗ vai hắn.

"Về đi."

Rồi tôi lắng tai nghe động tĩnh lớp học bên cạnh văn phòng.

Đợi đến khi tiếng cười ồ lên vang dội, tôi mới hài lòng phủi mấy sợi tóc vương trên kéo.

Không uổng công c/ắt lông cho bé Bomei nhà tôi bao lần.

Dòng bình luận sau phút im lặng bỗng đi/ên lo/ạn:

[Chị ơi em van chị, em vào đây xem tình học đường chứ đâu phải xem đầu nồi cơm điện tán gái!]

[Có ai hiểu không? Kiểu tóc này của Tống Thịnh khiến tao nhớ thằng em tiểu học còn thò lò mũi xanh... Thế này cạp đất mà yêu à.]

[Kiểu tóc này hợp với cái cằm nhọn của nam chính khiến tao ảo giác Lưu Mỗ Nhanh SOS]

[Khác gì bạn trai tự ý đổi kiểu tóc... Xin tha cho em.]

[Tiểu bảo bối nhìn kiểu tóc mới của nam chính xong mắt mất h/ồn luôn...]

[Hừ, bỏ phim đây.]

[Hừ, +1]

07

Khác hẳn dòng bình luận gào thét, mấy ngày nay tôi vui như Tết.

Mỗi lần thấy em gái liếc nhìn Tống Thịnh với ánh mắt cứng đờ pha chút gh/ê t/ởm, tôi lại bật cười.

Tống Thịnh dạo này cũng im hơi lặng tiếng, giữa mùa hè nóng bức mà còn mặc nguyên áo hoodie trùm kín đầu.

Ánh mắt nhìn tôi đầy oán h/ận.

Cho đến hôm nay, dòng bình luận bỗng dậy sóng:

[Trời đất, biên kịch thông báo rồi, nhân vật xúc tác tình cảm nam nữ chính - nữ phụ thứ hai sắp chuyển trường tới sớm!]

[Đều do chị gái nữ chính phá rối nhịp truyện, giờ độ thiện cảm của tiểu bảo bối với nam chính thấp kinh khủng. Không có người đến kí/ch th/ích nữa thì phim này đóng máy sớm mất.]

[Bên trên mày lạ thật, thấy Tống Thịnh q/uỷ dị thế kia mà còn cạp đất ship được. Tao nhìn hắn là chỉ muốn cười.]

[Trên kia cút! Thấy người ta x/ấu thì mày đóng thay đi.]

Tôi xoa cằm nhìn màn hình tranh cãi.

Nữ phụ? Là ai nhỉ?

Vừa lúc chuông vào lớp vang lên, tôi cầm giáo án bước vào. Đang định lên lớp thì cửa bị gõ.

Giám đốc khối dẫn theo một nữ sinh xinh đẹp đến mức có chút tính tấn công bước vào, nói nhỏ với tôi:

"Cẩm Thư, đây là học sinh chuyển trường mới - Hà Hân Quân, xếp vào lớp cô. Cô giới thiệu với cả lớp giúp nhé."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
11 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7