Quyến rũ sau hôn nhân

Chương 4

14/01/2026 15:37

Tim tôi lo/ạn nhịp một nhịp, tiếng chuông điện thoại làm vỡ tan không khí đối đầu tạm lắng.

"Ơ... bạn cùng lớp đang giục tôi rồi."

Tôi không suy nghĩ thêm, xỏ giày vào.

"Giang Đào."

"Hửm?"

Gương mặt Tưởng Tư Ngôn trông không được tốt. Nửa khuôn mặt chìm trong bóng tối, ánh mắt âm u, giọng nói trầm đặc:

"Hình như em..."

"Không đeo nhẫn cưới."

9

"Trước giờ cũng không đeo, chẳng thiếu ngày hôm nay."

Tôi không thèm để ý Tưởng Tư Ngôn nữa, quay lưng bước ra cửa.

Trong buổi họp lớp, mọi người rủ nhau hát karaoke.

Khi tôi vào phòng VIP, Bùi Kỳ đã có mặt từ trước. Hôm nay anh ta chải tóc bồng ngược, phong cách quý tộc cổ điển, cách hát y hệt hồi thi top 10 ca sĩ của trường năm xưa.

Thời cấp ba, Bùi Kỳ là chủ lực đội bóng rổ, lại chơi guitar cực hay, luôn được lòng nhiều người. Hồi đó, thư tình có thể lấp đầy cả ngăn kéo của anh ta.

Tôi cũng là một trong đám ái m/ộ thầm lặng ấy.

Nhưng sau này tôi tận mắt chứng kiến cách anh ta vứt thư tình và quà của người khác vào thùng rác như đống giấy vụn. Anh ta luôn lấy những chuyện này ra làm trò đùa với đám con trai.

Tôi chợt thấy kinh t/ởm.

Hóa ra trước giờ tôi thầm thích chỉ là hình ảnh Bùi Kỳ do mình tưởng tượng ra.

Kết thúc bài hát, anh ta quay sang nhìn tôi:

"Lúc này Tưởng Tư Ngôn không có ở đây, nói thật đi, hai người không có tình cảm đúng không? Hôm đó tôi nhìn một cái đã..."

"Tình cảm thì chẳng phải đều do gắn bó mà thành?" Tôi lắc lư chiếc ly trong tay, "Hôn nhân sắp đặt chỉ là khởi đầu, cuộc sống do chính mình tạo nên."

Tôi không x/á/c nhận, cũng chẳng phủ nhận.

Bùi Kỳ nhướng mày, có vẻ bất ngờ với câu trả lời nhưng không truy vấn thêm, chỉ cười nâng ly: "Nào, bạn cũ, cạn một ly."

Tôi cười nhạo:

"Bộ dạng này của anh khác hẳn lúc đứng trước ông nội."

Anh ta buông lời bâng quơ:

"Tôi không thể giả bộ đạo mức như Tưởng Tư Ngôn được, em thật sự thích loại người đó?"

Vừa nói, anh ta vừa xoa mạnh lên tóc tôi, đùa cợt:

"Vẫn là tôi thú vị hơn, chi bằng quay lại thích tôi đi?"

Lời của Bùi Kỳ khiến tôi khó chịu. Tình cảm của anh ta hôm nay có thể cho A, ngày mai đã dành cho B, chẳng bao giờ nghiêm túc.

Đang định đáp trả thì Bùi Kỳ chọc nhẹ vào vai tôi. Tôi theo ánh mắt anh ta nhìn ra cửa phòng VIP vừa mở toang.

Tưởng Tư Ngôn đứng sừng sững ngoài cửa nhìn thẳng vào chúng tôi.

10

Tôi bỗng thấy ngượng ngùng, vội vàng đứng dậy.

"Sao anh đến đây?"

Ánh mắt Tưởng Tư Ngôn lướt qua dãy chai rư/ợu trống trên bàn, giọng lạnh băng:

"Đi ngang qua."

Tôi tin mới lạ! Vừa ngồi xuống chưa bao lâu, anh ta đã xuất hiện. Chẳng lẽ từ lúc tôi ra khỏi nhà, anh ta đã lẽo đẽo theo sau?

Tôi hít sâu, kéo anh ta ra ngoài hành lang.

"Cần tôi đi cùng không?" Bùi Kỳ đứng dậy bước lại gần.

"Đừng! Anh ngồi yên đó đi."

Bùi Kỳ gật đầu, vẻ mặt thích thú chờ xem kịch.

Bên ngoài phòng VIP.

Tôi chỉ tay về phía sau lưng:

"Tôi chưa xong việc ở đây, anh về trước đi?"

Tưởng Tư Ngôn ngẩng mặt lên, hai mắt chạm nhau:

"Không phải đã nói rồi sao? Đừng uống rư/ợu khi ra ngoài? Vội vàng đuổi tôi đi thế?"

"Tôi sợ anh chán."

"Sợ tôi chán, hay sợ tôi ảnh hưởng đến em và Bùi Kỳ?"

Tôi bị anh ta nói cho chững lại.

"Không phải như anh nghĩ đâu." Tôi giải thích.

"Vậy là thế nào?" Giọng anh trầm xuống, "Hắn chạm vào tóc em, sao không đẩy ra?"

Câu hỏi quá đột ngột. Không phải đã thỏa thuận không can thiệp vào nhau sao?

Anh ta có thể có bạch nguyệt quang, sao tôi không được tiếp xúc với người khác giới?

"Tưởng Tư Ngôn, anh quản nhiều quá rồi đấy?"

"Chỉ cần cho tôi nửa năm, không... có lẽ không cần lâu thế, số tiền tôi ứng trước cho công ty bố anh sẽ được trả đủ cả vốn lẫn lãi. Đến lúc đó..."

"Giang Đào, anh không có ý đó." Anh ta bước tới một bước ngắt lời tôi.

"Khi chúng ta ly hôn, em cũng sẽ tự do."

Ánh mắt Tưởng Tư Ngôn thoáng chút hoảng lo/ạn: "... Em nói, ly hôn?"

Anh ta đột ngột nắm ch/ặt cổ tay tôi, lực mạnh đến rợn người.

"Tưởng Tư Ngôn! Anh làm tôi đ/au!" Tôi giãy giụa muốn thoát khỏi tay anh.

Bùi Kỳ nghe tiếng động bước ra, thấy không khí căng thẳng liền ra giàn hòa.

"Hay là anh Tư Ngôn vào hát vài bài luôn?"

"Không cần đâu, anh ấy..." Tôi chỉ muốn kết thúc nhanh tình cảnh ngột ngạt này.

"Được." Tưởng Tư Ngôn cư/ớp lời, thẳng bước đến ghế sofa tôi vừa ngồi.

11

Tưởng Tư Ngôn không nói không rằng, cầm lấy micro bên cạnh. Nhạc vang lên.

Anh cất giọng trầm ấm. Các bạn học xung quanh đều hét lên:

"Chồng Đào Đào đẹp trai, hát cũng được đấy chứ!"

"Chúa Trời đã đóng cửa sổ nào của người như vậy chứ?"

"Tôi thấy Bùi Kỳ hát hay hơn, dù sao hồi đó cậu ấy cũng đứng nhất top 10 ca sĩ mà."

Nghe vậy, Tưởng Tư Ngôn càng gắng sức hơn. Tôi không hiểu hôm nay anh ta bị làm sao mà cứ tranh hơn thua.

Tôi im lặng, mắt vẫn không rời khỏi bóng lưng Tưởng Tư Ngôn.

Khi hát đến điệp khúc, anh quay đầu lại, ánh mắt lướt qua tôi. Tôi vội cúi mặt, hút vội ngụm nước ép.

Bạn lớp ngồi cạnh vỗ vai tôi: "Đào Đào, cưới nhau rồi mà sao em còn dễ đỏ mặt thế!"

Đây chính là lý do tôi không muốn Tưởng Tư Ngôn tham gia họp lớp. Tôi sợ lỡ miệng để lộ chuyện chúng tôi không thân thiết.

Tôi không chịu nổi kiểu kích động này.

Hát xong một bài, Tưởng Tư Ngôn bị Bùi Kỳ lừa uống hết cả chục ly bia. Tôi vội gi/ật lấy ly trên tay anh: "Đừng uống nữa."

"Em đang thương anh?" Tưởng Tư Ngôn ngẩng mặt nhìn tôi, gò má ửng hồng, đôi mắt như phủ làn sương mỏng.

Quen biết anh lâu thế, tôi chưa từng thấy anh say.

"Về nhà thôi."

12

Nghe thấy về nhà, Tưởng Tư Ngôn bỗng phấn chấn. Anh đi theo sau tôi, dáng vẻ không tự nhiên.

Vì đã uống rư/ợu, chúng tôi gọi tài xế thay thế. Trên xe, điện thoại sáng lên, tin nhắn từ Bùi Kỳ:

【Anh ấy gh/en với tôi rồi.】

Tôi không hiểu, cúi đầu gõ nhanh:

【Chắc anh ấy chỉ sợ tôi làm chuyện ảnh hưởng thanh danh anh ta thôi.】

Bùi Kỳ lại nói: 【Anh ấy để ý em.】

Tôi dán mắt vào bốn chữ ấy, chìm vào suy tư.

Tưởng Tư Ngôn ngồi cạnh bỗng lên tiếng:

"Em dính lấy hắn đến thế sao?"

"Vừa chia tay đã nhắn tin rồi?"

Tôi không trả lời tin nhắn của Bùi Kỳ nữa. Mãi đến tối, khi tắm xong trở về phòng ngủ, tôi mới thấy tin nhắn mới trong WeChat.

Vẫn là của Bùi Kỳ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bị Hủy Hôn Tôi Hẹn Hò Với Bạch Nguyệt Quang Của Hôn Phu

Chương 28
Ngày hủy hôn, tôi tìm đến Beta – “bạch nguyệt quang” trong lòng vị hôn phu của tôi. Beta toàn thân đầy vết thương, đứng giữa võ đài quyết đấu. Trong lòng tôi khẽ rung động, vung tiền gọi dừng trận đấu: “Nếu anh thiếu tiền, có muốn làm việc cho tôi không?” Về sau, Beta trở thành vệ sĩ trung thành nhất của tôi, quỳ xuống trước mặt tôi để mang giày. Thế nhưng vị hôn phu lại cho rằng đó là sự sỉ nhục, tìm đến tận cửa. Dưới áp chế của pheromone Alpha đầy bạo ngược, tôi gần như ngất đi. Không ngờ Beta lại ôm tôi vào lòng, pheromone còn mạnh mẽ hơn bao trùm lấy tôi: “Thiếu gia chỉ là ban thưởng cho tôi thôi, anh thì hiểu cái gì?” Nhưng mà… Beta thì làm sao có pheromone được?
14.37 K
2 Quỷ Đào Hoa Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Quyến rũ sau hôn nhân

Chương 7
Sau khi kết hôn vì lợi ích, tôi và Tưởng Tư Ngôn sống chung một cách thuận buồm xuôi gió. Nhưng con mèo của anh ta đêm nào cũng đúng giờ đến cào cửa phòng tôi. Nó thậm chí còn kéo tấm ảnh cưới từ album ra, đẩy đến trước cửa phòng tôi. Mọi chuyện chỉ vỡ lẽ khi tôi tình cờ mở máy tính của Tưởng Tư Ngôn. Trên màn hình hiện rõ mồn một một trang diễn đàn ẩn danh: [Sau hôn nhân sắp đặt, bạch nguyệt quang quay về, có nên ly hôn không?] Tất cả bỗng trở nên hợp lý. Tôi lặng lẽ về phòng thu dọn hành lý. Không lâu sau, con mèo lại đẩy chiếc nhẫn cưới tôi chưa từng đeo qua khe cửa. Ngay sau đó, tiếng gõ cửa vang lên. Tưởng Tư Ngôn ôm gối đứng ngoài hành lang: "Vợ ơi, chẳng phải bạch nguyệt quang của em đã về rồi sao? Vậy danh phận của anh có thể được trả trước một chút không?" "Cho anh mượn nửa chỗ nằm... được không?" #NORE
Hiện đại
Ngôn Tình
Tình cảm
4
Yêu Thầm Chương 7