Đừng nhăm nhe cái mông của tôi!

Chương 1

01/02/2026 09:39

Ra ngoài xã hội bươn chải được mười tám năm, đột nhiên tôi lại có nhà. Lại còn có thêm một người cậu suốt ngày ki/ếm cớ tét mông tôi. Tôi tức gi/ận quát lớn: "Đồ già thèm muốn mông tôi thì nói thẳng ra!" Người đàn ông mới ngoài ba mươi mặt đen sì, xắn tay áo rút dây lưng ra. Nghiến răng nghiến lợi: "Quay lại!"

1

Lúc Cố Chấp Lễ xuất hiện, tôi đang trốn n/ợ. Chạy tán lo/ạn khắp ngõ hẻm, lao thẳng vào lòng anh ta. Trong tích tắc ngàn cân treo sợi tóc, tôi gi/ật phăng áo khoác trên người anh ta, chui đầu vào trong. "Anh bạn đừng cử động, cho tôi trốn chút." Tiếng chân hỗn lo/ạn phía sau ập đến. Tên cầm đầu ch/ửi rủa không ngớt. Gậy gỗ trong tay đ/ập lên tường đ/á/nh bôm bốp. "Mẹ nó, để hắn chạy thoát rồi!" "Này anh! Có thấy thằng tóc vàng nào không?" Toàn thân tôi run bần bật, hai tay gi/ật đi/ên cuồ/ng áo sơ mi anh ta. Ch*t ti/ệt. Lúc này mà tố cáo tôi, tôi có thể ngỏm củ tỏi ngay tại chỗ. Người đàn ông dường như cười, vòng tay qua áo khoác ôm lấy tôi, ghì ch/ặt vào lòng. "Hình như chạy về hướng kia rồi." Anh ta tùy ý chỉ một hướng. Nhưng đám đòi n/ợ lại chăm chú nhìn vào bụng anh ta. "Anh đang ôm ai thế?" Lưng tôi ướt đẫm mồ hôi lạnh. Người đàn ông thong thả đáp: "Vợ tôi, các anh làm cô ấy sợ rồi." Tôi bóp giọng: "Hí hí." Một lúc sau. Đám đòi n/ợ ch/ửi bới bỏ đi. Tôi thở phào nhẹ nhõm. Chui ra từ áo người đàn ông. "Cảm ơn anh bạn nhé, hôm nào tôi mời cơm." Lời xã giao tuôn ra dễ dàng, nói xong định chuồn thẳng. Đột nhiên bị ai đó túm cổ áo. Ánh mắt anh ta vẫn còn vương nụ cười. "Vội gì, tôi có việc cần tìm cậu." Tôi: "?"

2

Người đàn ông dẫn tôi lên xe. Giây đầu tiên mông chạm vào ghế, tôi suýt nhảy dựng lên. Trời ơi. Cảm giác mềm mại tinh tế này, là da thật chứ? Tôi cẩn thận dồn mông xuống ghế. Người đàn ông bật cười trước hành động của tôi. Che miệng, lấy từ bên cạnh một tập tài liệu đưa cho tôi. "Xem đi." Tôi lật vài trang. Cảm ơn nhé. Tám trong mười chữ đều không hiểu. Như đọc thiên thư vậy. Nhưng trước ánh mắt mong đợi của anh ta, tôi đành phải xem tiếp. Cố mà đọc. Một lúc sau, thật sự không lật được nữa. Tôi ném hồ sơ trả lại. "Tìm tôi có việc gì vậy? Nói trước, chuyện x/ấu thì không làm." Trong vài phút ngắn ngủi, đầu tôi đã quay hàng chục vòng. Cách ăn mặc, chiếc xe này, chỉ cần bóc một mảnh da ghế cũng đủ mạng mình rồi. Tìm một tay du côn như tôi để làm gì tốt đẹp? Nụ cười của Cố Chấp Lễ đóng băng trên mặt. Anh ta nhìn tôi chằm chằm, từ từ nói: "Cậu không biết chữ?" Chà. Bị phát hiện rồi. Từ nhỏ không ai quản, đến đăng ký tiểu học còn không biết đi đâu, làm sao biết chữ? Tôi liều mạng: "Ừ, m/ù chữ." Anh ta thở dài. "Thế thì phiền rồi." Tôi còn bực hơn: "Anh bạn ơi, rốt cuộc anh tìm tôi có việc gì?" "Đón cậu về nhà." Tôi: "Hả?"

3

Anh ta bắt đầu giải thích. Nói anh ta tên Cố Chấp Lễ, mẹ tôi có ơn với anh. Về mặt đạo lý, tôi nên gọi anh một tiếng "cậu". Cố Chấp Lễ nói tôi đi lạc, mẹ tôi vì tìm tôi mà sức khỏe suy yếu, qu/a đ/ời sớm. Để báo đáp, anh thực hiện di nguyện của mẹ tôi, bỏ nhiều thời gian tìm tôi. Anh muốn đưa tôi về nhà. Mấy tập hồ sơ kia chính là giám định ADN, giấy khai sinh, vân vân. Nghe xong, tôi trầm mặc rất lâu. Nhà ư. Từ ngữ xa lạ biết bao. Nơi tôi từng cố gắng tìm ki/ếm nhưng không thể nào với tới. Tôi từ từ ngẩng đầu, đối diện ánh mắt anh. Lời lẽ chân thành: "Ý anh là, một đêm ngủ dậy tôi đã thành thiếu gia giàu nứt đố đổ vách rồi hả?" Biểu cảm trên mặt Cố Chấp Lễ thoáng trống rỗng. "Đúng vậy, tôi biết chuyện này hơi hoang đường..." Anh cầm tập tài liệu tôi không đọc nổi, dường như muốn chứng minh độ tin cậy trong lời nói. Tôi ngắt lời anh. "Về với anh, có cơm no chỗ ngủ?" Cố Chấp Lễ đang lật hồ sơ bỗng dừng tay. Cười. "Đương nhiên." "Được, vậy ta về nhà thôi, cậu ơi~" Có cơm ăn là được. Tôi đón nhận thân phận mới một cách tự nhiên, thẳng thắn và nhanh chóng.

Sợ anh ta đổi ý. Cố Chấp Lễ dường như cũng không ngờ tôi quyết đoán thế. Anh khóa cửa xe. "Còn một việc nữa, tôi x/á/c nhận lại." "Việc gì thế?" Lời vừa dứt. Anh đột nhiên ghì ch/ặt tôi, tay kia l/ột phăng quần tôi xuống. Mông trần lộ ra ngoài đầy bất ngờ. "Mẹ kiếp!" Tôi hét lên kinh hãi, bịt quần nhảy cẫng lên. Đầu đ/ập trần xe, đ/au đến mức nhăn nhó. "Anh bị đi/ên à!" Cố Chấp Lễ nhân cơ hội vả một cái vào mông tôi. "X/á/c nhận rồi, không nhầm người. Từ giờ phút này, cấm nói bậy!" Tôi ấp a ấp úng, chưa kịp phản ứng. Anh tiếp tục. "Mẹ cậu trước đây từng nói với tôi, sau mông cậu có vết bớt hình chú chó." Tôi sững lại. Đúng là có thật. Thế là không nhầm người sao?

4

Anh hỏi tôi có đồ đạc gì cần về thu dếp không. Tôi lắc đầu như bổ củi. Đống đồ rá/ch nát ấy, trả tiền cũng chẳng ai thèm. Anh lại hỏi tại sao tôi mắc n/ợ, n/ợ bao nhiêu. Tôi xoa xoa đầu mũi. "Thực ra không phải tôi n/ợ." Hồi nhỏ, tôi bị một gã say đem về nhà, chẳng được sống tốt bao lâu, gã say ch*t cóng giữa phố lúc nửa đêm. Đống n/ợ nần mười mấy triệu của hắn đổ lên đầu tôi. Cố Chấp Lễ nghe xong, chau mày. Tôi vô tư vẫy tay. "Không sao, kéo dài nhiều năm rồi, bên đó sớm biết đòi không lại, thi thoảng đến đ/á/nh tôi một trận trút gi/ận thôi." Rồi anh càng chau mày hơn. Anh nghiêm túc nói: "Sau này sẽ không ai đến đòi n/ợ cậu nữa." Tôi ngừng lại. "Cảm ơn anh." Trong lòng như có dòng nước ấm chảy qua, mắt cay cay. Không ngờ, lúc này tôi coi anh là ân nhân. Nửa tháng sau lại muốn cùng anh sống mái.

5

"Mẹ kiếp Cố Chấp Lễ anh bị đi/ên à!" Biệt thự vang dội tiếng gào thét của tôi. Trong vòng kìm kẹp một tay anh, tôi vùng vẫy đi/ên cuồ/ng. Cố thoát khỏi bàn tay anh. "Đừng đét mông tôi nữa!" Đánh nữa là sưng bươm mất! Đi vệ sinh còn đ/au! Cố Chấp Lễ cũng gi/ận đỏ mặt tía tai. "Cậu đúng là không chừa!" "Đã bảo tôi thiếu canxi (AD), đầu óc không tốt thì đổ thừa ai!" Gân xanh trên trán anh gi/ật giật. "Đó gọi là ADHD (chứng tăng động giảm chú ý)! Với lại, kết quả khám sức khỏe của cậu khỏe mạnh đến mức hạ gục cả trâu!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm