Con trai tôi rốt cuộc là của ai?

Chương 3

31/01/2026 07:59

Nếu đưa đến muộn hơn chút nữa, chuyển sang viêm phổi hay viêm màng n/ão thì hậu quả khôn lường. Bây giờ cần nhập viện ngay để theo dõi sát sao."

Bác sĩ dứt lời, ánh mắt đậu lên mặt tôi, chân mày nhíu ch/ặt.

"Cô ơi, những vết thương trên người cô... Nếu cần, b/ệnh viện có thể giúp cô liên hệ cảnh sát."

Tôi lắc đầu như cái máy.

Báo cảnh sát ư?

Nói gì đây?

Bảo rằng những vết thương đầy mình này là do Lý Gia Hào gây ra?

Nhưng tôi chưa từng có báo án lần nào, cũng chẳng quay được video ghi lại quá trình đó.

Cảnh sát tới, đa phần cũng chỉ hòa giải cho xong chuyện.

Tương tự thế.

Lý Gia Hào cũng không có chứng cứ buộc tội tôi.

Lúc rời đi, tôi đã lau sạch dấu vân tay trên chiếc chảo rồi nhét vào tay Lý Gia Hào.

Nhưng tôi vẫn đi làm giám định thương tích.

Khi đến nộp tiền, tôi lục hết túi nọ đến túi kia chỉ thấy mấy tờ tiền nhàu nát.

Điện thoại đã vỡ tan từ lúc bị Lý Gia Hào ném.

Tôi đành mượn điện thoại ở trạm y tá gọi cho chị cả Chu Thiên Lam.

Chị đến nhanh hơn tôi tưởng.

Chỉ có điều, mẹ tôi cũng đi theo.

Vừa thấy tôi, mẹ đã trút một tràng chất vấn:

"Nghe nói con định ly hôn với Gia Hào?"

Tôi gật đầu: "Vâng."

"Chu Vũ Tình, con đi/ên rồi à?!"

Giọng mẹ vút cao khiến mọi người xung quanh ngoái lại nhìn.

"Con không việc làm, không thu nhập, ly hôn rồi ai thèm lấy? Tử Dương thì sao? Để nó theo con chịu khổ à?"

Tôi không đáp, chỉ từ từ kéo cổ áo khoác xuống.

Trên da th!t không còn chỗ nào nguyên vẹn.

Toàn là vết bầm tím và s/ẹo bỏng.

Xanh đỏ tím thâm, chằng chịt như mạng nhện.

Nhìn mà rợn người.

"Mẹ, con bị đá/nh thế này rồi vẫn không được ly hôn sao?"

Ánh mắt mẹ thoáng dừng trên những vết thương của tôi, rồi vội vã quay đi.

Giọng điệu càng thêm đanh thép:

"Vợ chồng sống với nhau, đụng chạm khó tránh khỏi, đàn ông tay nặng chút thì có đáng phải ly hôn không?"

Bà ngừng lại, giọng đầy x/ác quyết:

"Vả lại, trước đây Gia Hào đối xử với con thế nào, mẹ chẳng thấy sao? Bình thường tốt lành thế, sao hắn đột nhiên thành ra thế này? Chắc chắn là do con có chỗ nào không tốt, chọc gi/ận hắn rồi! Con phải tự tìm nguyên nhân từ bản thân..."

"Mẹ."

Tôi ngắt lời bà, ngẩng mặt lên.

"Hắn đã làm xét nghiệm ADN với Tử Dương, Tử Dương không phải con hắn."

09

Lời mẹ tôi nghẹn lại trong cổ họng.

Bà há hốc miệng, mãi sau mới thốt ra được:

"Chuyện này... làm sao có thể?"

Tôi nhìn thẳng vào mắt bà, nghiêm túc hỏi:

"Mẹ, năm đầu Tử Dương mới sinh, mẹ là người giúp con chăm cháu. Trong khoảng thời gian đó có xảy ra chuyện gì đặc biệt không?"

"Ví dụ... đứa bé, có khả năng bị bế nhầm không?"

"Ý con là gì?"

Mẹ tôi nổi gi/ận đùng đùng, chỉ thẳng vào mặt tôi m/ắng:

"Chu Vũ Tình! Con còn có lương tâm không? Mẹ bỏ hết việc nhà chạy đến hầu con đẻ, chăm cháu cho con, đến ốm đ/au b/ệnh tật! Giờ con nghi ngờ mẹ sao?"

"Mẹ, con không trách mẹ, con chỉ muốn làm rõ..."

"Làm rõ cái gì? Mẹ thấy chính con không biết giữ mình! Không thì Gia Hào bình thường tốt lành thế, sao phải đi làm xét nghiệm ADN? Con mau về quỳ xuống nhận lỗi với Gia Hào đi! Xin hắn tha thứ!"

Lòng tôi chùng xuống.

Ngay cả mẹ ruột cũng không tin tôi.

Lẽ nào...

Thật sự là lỗi của tôi?

Tôi đã vô tình làm điều gì có lỗi với Lý Gia Hào sao?

Tôi cũng không khỏi nghi ngờ chính mình.

Đúng lúc mẹ còn định nói tiếp, chị cả đưa tay ngăn lại.

"Vũ Tình."

Chị nhìn tôi: "Con tính sao tiếp đây?"

Cổ họng tôi nghẹn lại.

"Chị ơi, chị cho em mượn ít tiền được không? Em định thuê nhà trước."

Nói xong tự thấy x/ấu hổ.

Ban đầu tôi định đưa Lý Tử Dương về nhà mẹ đẻ ở tạm.

Nhưng nhìn thái độ của mẹ hiện tại thì hoàn toàn bất khả thi.

Lý Tử Dương thể chất yếu.

Tôi từ bỏ công việc để chăm con, trở thành bà nội trợ toàn thời gian.

Lý Gia Hào mỗi tháng chỉ đưa ba ngàn, m/ua rau m/ua sữa đều phải ghi chép cẩn thận.

Tôi gần như quên mất thẻ ngân hàng trông thế nào, nói chi đến tiền tiết kiệm.

Chị cả im lặng vài giây, bỗng buông lỏng chân mày.

"Dạo này mẹ chồng chị về quê rồi, chị phải đi làm, hay là em và Tử Dương đến ở tạm nhà chị, ban ngày trông giùm chị Diêu Diêu được không?"

Tôi vội vàng lắc đầu: "Không được, làm phiền chị quá. Anh rể thì..."

"Đúng đấy!"

Mẹ tôi lập tức xen vào, giọng the thé:

"Thiên Lam à, nếu con cần người giúp, mẹ có thể qua trông cháu giúp vài ngày..."

"Mẹ!"

Chị cả mặt lạnh như tiền:

"Mẹ đừng thêm rối nữa. Thái độ của Minh Dương với mẹ thế nào, mẹ không rõ sao?"

Mẹ tôi như bị bóp cổ, mặt đỏ bừng, ngoảnh đi không nói năng gì.

Mẹ tôi và anh rể Nhậm Minh Dương cãi nhau mấy năm trước.

Hễ có mặt mẹ tôi là Nhậm Minh Dương tránh xa.

Chị cả không nhìn bà nữa, quay lại nắm tay tôi.

"Đừng nghĩ nhiều."

Giọng chị kiên quyết, không cho phản bác.

"Chỗ chị khu dân cư an ninh tốt, cửa nghiêm ngặt, em yên tâm ở lại. Chữa cho lành hết vết thương đã. Chuyện của hắn, tính sau."

Tôi cúi đầu, nước mắt bất ngờ rơi xuống mu bàn tay chị.

Phía trước vẫn là một màu đen tối.

Nhưng ít nhất, chị đã kéo tôi lại.

10

Lý Gia Hào hôn mê suốt ba ngày.

Tỉnh dậy hắn vội vàng lao đến b/ệnh viện, nhưng được báo đã lỡ thời điểm điều trị tốt nhất.

Một số mô đã hoại tử nghiêm trọng, buộc phải phẫu thuật c/ắt bỏ.

Hắn vĩnh viễn mất đi một số chức năng.

Trên mặt cũng lưu lại vết s/ẹo vĩnh viễn.

Hắn báo cảnh sát.

Trong phòng thẩm vấn, ánh đèn trắng xóa.

Tôi ngồi yên lặng, ngón tay vô thức co quắp.

Cảnh sát hỏi cung theo thủ tục.

Tôi ngẩng khuôn mặt tái nhợt, ánh mắt ngơ ngác:

"Đồng chí cảnh sát, tôi thực sự không rõ tối hôm đó trong nhà xảy ra chuyện gì."

Giọng tôi khàn khàn đầy mệt mỏi:

"Con tôi đột nhiên sốt cao, tôi hoảng h/ồn bế nó chạy thẳng đến b/ệnh viện. Lúc đi hắn vẫn bình thường..."

"Đồ khốn! Mày nói dối trắng trợn!"

Lý Gia Hào gi/ận dữ, vượt qua bàn định xông tới.

Lập tức bị cảnh sát bên cạnh ghì lại ghế.

"Anh Lý, hãy kiềm chế cảm xúc!"

Cảnh sát nghiêm khắc nhìn hắn:

"Anh tố cáo cô Chu cố ý gây thương tích, có chứng cứ gì không? Ví dụ như camera giám sát lúc đó, hay hàng xóm nghe thấy động tĩnh làm chứng?"

Lý Gia Hào bỗng nghẹn họng, mặt xám xịt.

Chứng cứ ư?

Trước đây hắn dán kín nhà bằng lớp bông cách âm dày để dễ h/ành h/ung hơn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Căn nhà kỳ lạ

Chương 9
Suốt năm năm ăn tiêu tằn tiện, cuối cùng tôi cũng dành dụm đủ 300.000 tệ, mua được một căn nhà cũ nát ở huyện. Bạn thân tôi, Sầm Vi, đến thăm. Vừa bước vào cửa, cô ấy đã kêu lên: “Chết nóng mất!” Tôi vội vàng chỉnh điều hòa xuống thấp hơn. Nhưng cô ấy vẫn không ngừng than thở: “Tiểu Tiểu, căn nhà này của cậu có gì đó kỳ lạ thì phải?” Không đợi tôi lên tiếng, cô ấy đứng dậy, đi một vòng quanh nhà: “Cậu nhìn xem, chính giữa nhà là điều hòa, hai bên lại đối xứng nhau, một bên là cửa dẫn vào nhà vệ sinh, một bên là cửa dẫn vào phòng bếp. Ngay cả phòng làm việc và phòng ngủ cũng nằm đối diện nhau.” “Đây chẳng phải chính là kiểu ‘căn phòng đối xứng hoàn toàn’ mà dạo trước có một blogger từng nói sao? Nghe nói sống lâu trong kiểu nhà này thì…” “Không phải cậu bị môi giới lừa đấy chứ?” Tôi chỉ nghĩ cô ấy lại đang đùa để dọa mình, nên cũng cười đùa với cô ấy. Một tuần sau, Sầm Vi lại đến nhà tôi. “Trời ơi! Tiểu Tiểu, cậu đúng là rảnh quá hóa điên rồi. Đến cả phòng làm việc với phòng ngủ cũng phải đổi chỗ cho nhau. Một mình cậu chuyển từng ấy đồ mà không thấy mệt à?” Vừa nghe cô ấy nói xong, tôi lập tức toát mồ hôi lạnh. Từ ngày dọn vào đây, tôi chưa từng động vào bất kỳ món đồ nội thất nào trong nhà.
Hiện đại
Kinh dị
Tội Phạm
61