「Tần Vãn, tôi sẽ chứng minh cho cô thấy! Vàng đến đâu cũng tỏa sáng!」
Hắn vừa mở miệng, hơi rư/ợu nồng nặc xộc thẳng vào mặt tôi.
Nhìn gương mặt gi/ận dữ đến méo mó của Quý Diễn Bạch, bỗng nhiên tôi cảm thấy... hắn không còn đẹp trai như trước nữa...
Tôi chợt nhớ về quá khứ.
Lần đó tôi giúp hắn thoát khỏi cảnh khó xử, khi bước ra ngoài, hắn đang ngồi đợi tôi trên bậc thềm.
Toàn thân tôi nồng nặc mùi rư/ợu, thậm chí chẳng nói được câu nào, tôi đã ôm lấy cột điện nôn thốc nôn tháo, bản thân trông thật thảm hại.
Hắn không bỏ đi, cũng không lại gần, chỉ đứng đó ôm chiếc túi vải bố nhìn tôi đầy ngượng ngùng.
Trong tầm mắt tôi lúc ấy, bộ vest trắng đen không cà vạt khiến hắn trông thật sạch sẽ và ngây thơ.
「Đứng đây xem tôi làm trò cười à?」
Tôi đứng thẳng người, nhìn về phía hắn.
Hắn im lặng, bất ngờ lấy từ trong túi ra một chai nước đưa cho tôi, hỏi: 「Cô cũng là... nhà đầu tư à?」
Tôi sững người, nhìn vào đôi mắt trong veo của hắn, lòng dấy lên ý nghĩ tinh quái.
Tôi đỡ lấy chai nước, cố ý chạm tay vào hắn, buông lời trêu ghẹo: 「Anh bạn trẻ, tôi vừa c/ứu anh khỏi hố lửa, giờ anh lại muốn nhảy vào lần nữa sao?」
Tôi đoán, tuy trông hắn trẻ hơn tôi nhưng tuổi thật có lẽ lớn hơn.
Rốt cuộc tôi bỏ học cấp hai vào đời sớm, trên người tôi không có sự ngây ngô của sinh viên, chỉ có sự từng trải vượt tuổi.
Còn hắn... hoàn toàn trái ngược.
Quả nhiên, Quý Diễn Bạch bị tôi dọa sợ. Nhưng ngay khi tôi tưởng hắn sẽ bỏ chạy, lại thấy hắn do dự hồi lâu rồi hít sâu tiến thêm bước nữa, mặt đỏ bừng nói:
「Vậy... chỉ với cô thì được không...」
Tôi ch*t lặng.
Nhìn gương mặt thanh tú trước mắt, lần đầu tiên đầu óc tôi không kịp xoay chuyển.
Vậy mà...
Nghệ sĩ lớn à, rõ ràng đã chọn con đường trần tục, còn đòi giữ vẻ thanh cao làm gì?
9
Quý Diễn Bạch ký vào thỏa thuận ly hôn, tự nguyện ra đi tay trắng.
Luật sư đến hỏi ý kiến tôi, tỏ vẻ ngập ngừng.
「Giám đốc Tần, ngài và ông Quý đều là người có ảnh hưởng xã hội. Nếu để đối phương ra đi tay trắng, liệu có ảnh hưởng đến hình ảnh của ngài?」
Tôi cười.
Một người phụ nữ thực dụng như tôi sợ gì ảnh hưởng? Tôi không chút do dự ký tên vào giấy ly hôn.
10
Tin tôi và Quý Diễn Bạch ly hôn nhanh chóng lan truyền trong giới.
Thú vị thay, tất cả đều chúc mừng Quý Diễn Bạch thoát khỏi biển khổ.
「Tôi đã nói rồi, Quý Diễn Bạch là nghệ sĩ, Tần Vãn quá thực dụng, hoàn toàn không xứng với anh ấy!」
「Đúng vậy, trước đây công ty Tần Vãn toàn dùng danh tiếng của Quý Diễn Bạch để câu khách. Giờ thì tốt rồi, đường ai nấy đi, cô ta không thể lợi dụng anh ấy nữa!」
「Ngồi chờ công ty Tần Vãn phá sản.」
Tất cả đều tin rằng, mất đi danh tiếng của Quý Diễn Bạch, công ty tôi sẽ không thể tồn tại nổi trong làng giải trí.
Còn Quý Diễn Bạch dường như dốc toàn lực, nhanh chóng gọi vốn thành công, bắt đầu chuẩn bị cho bộ phim mới và chọn Mạnh Như Họa làm nữ chính.
Bộ phim chưa công chiếu đã nổi như cồn.
Thu hút vô số diễn viên trong giới.
Công ty chúng tôi cũng có nhiều người muốn thử vai, ngay cả Tề Duyệt cũng tìm đến tôi, háo hức.
Nhưng tôi đưa cô ấy một kịch bản khác.
「Giám đốc Tần, đây là web drama kinh phí thấp.」
Tề Duyệt nhìn kịch bản, mặt lộ vẻ do dự.
Giữa lúc mọi người đổ xô vào bộ phim mới của Quý Diễn Bạch, dù chỉ là vai phụ cũng thu hút hàng loạt nghệ sĩ hạng hai, ba thử vai.
Thế mà lúc này tôi lại bất động.
Tề Duyệt: 「Giám đốc Tần, dù ngài và ông Quý đã ly hôn, nhưng hợp tác công ty bình thường không cần xa cách thế chứ? Nghe nói ông ấy chuẩn bị dùng phim này tranh giải Quả cầu vàng.」
Cô ta khéo léo khuyên tôi.
Tôi không tiếp lời, chỉ nói: 「Th/ù lao cho web drama là chừng này.」
Tôi giơ lên một con số.
Tề Duyệt: 「Em đi chuẩn bị trang phục quay web drama ạ.」
Tôi mỉm cười nhìn cô ta rời đi, không ngạc nhiên trước lựa chọn này.
Ánh mắt quay về màn hình máy tính, xem buổi phỏng vấn về bộ phim mới của Quý Diễn Bạch.
Hắn nói, đây là một nghiên c/ứu nghệ thuật thuần túy.
Mỗi nhân vật trong phim đều theo đuổi nghệ thuật cao độ, chắc chắn sẽ mang đến bữa tiệc nghệ thuật hoàn hảo.
Lấy nghệ thuật làm nghiên c/ứu?
Tôi xem hắn có thể tạo ra bữa tiệc tuyệt thế gì.
11
Bộ phim mới của Quý Diễn Bạch chuẩn bị suốt ba năm trời.
Trong ba năm đó, công ty tôi đã hưởng lợi nhờ web drama, lợi nhuận hàng năm tăng gấp ba.
Tề Duyệt cũng nhờ đó nổi danh, tham gia chương trình thực tế về diễn xuất, được đạo diễn lớn để mắt, tham gia nhiều tác phẩm...
Vẫn có người chê tôi thực dụng, nhưng đều phục khả năng đào tạo nghệ sĩ đa dạng của tôi.
Làm chương trình thực tế, sản xuất phim truyền hình, đào tạo idol, tổ chức concert...
Giới giải trí bảo tôi làm gì ki/ếm tiền thì làm, làm cái gì cũng ra tiền.
Dần dần, họ quên mất mối qu/an h/ệ cũ giữa tôi và Quý Diễn Bạch.
Cho đến khi hắn mang bộ phim mới trở lại.
Mọi người lại một lần nữa liên tưởng tên tuổi hai chúng tôi.
「Đạo diễn Quý sau ba năm ly hôn đã dồn hết tâm sức cho phim này, còn chọn Mạnh Như Họa làm nữ chính, nghe nói kịch bản được viết dành riêng cho cô ấy.」
「Vậy là nghệ sĩ chuyên tâm ắt tạo ra kiệt tác?」
「Tất nhiên rồi, tác phẩm trước đây của đạo diễn Quý vốn đã có tiếng, huống chi giờ đây thoát khỏi sự kiềm tỏa của Tần Vãn...」
Ai nấy đều trông chờ tác phẩm của Quý Diễn Bạch.
Phim cũng được quảng bá theo hướng này.
Thế rồi, đến ngày công chiếu đầu tiên kết thúc.
Mạng xã hội n/ổ tung.
【Cái quái gì thế này?】
【Ủ ba năm trời, tại tôi không hiểu nghệ sĩ chăng? Đây là tác phẩm của Quý Diễn Bạch? Tôi nhắm mắt nghĩ còn ra thứ hay hơn.】
【Nữ chính là Mạnh Như Họa đúng không? Diễn đơ như tượng gỗ. Còn ai đó nói cho tôi biết, mười tỷ đầu tư làm ra thứ này?】
【L/ừa đ/ảo hả? Quý Diễn Bạch nếu bị ép tham gia rửa tiền thì chớp mắt ba cái đi.】
Nhìn những bình luận trên mạng, tôi ngồi trước màn hình nhấp ngụm cà phê, khẽ 「Chà」.