Không đùa đâu, sau lần đó tôi nằm liệt giường suốt hai ngày. Lục Hằng quả là khúc xươ/ng khó nhằn, nhưng hắn thua bởi vẫn còn chút lương tri. Vì tôi bỏ tiền đầu tư vào dự án nghiên c/ứu, trang bị thiết bị mới cho phòng thí nghiệm, mời chuyên gia hàng đầu chữa trị cho bố mẹ đ/au ốm của hắn, cuối cùng hắn cũng chịu dọn về chung sống. Sau khi sống chung, thái độ của Lục Hằng với tôi luôn lạnh nhạt. Kệ đi, dù lạnh hay nóng, khi lên giường đều hóa thành cuồ/ng nhiệt. Người của Lục Hằng và trái tim Lục Hằng, ít nhất tôi đã có được một thứ. Một tháng trước, Thang Gia Niên về nước, Lục Hằng biết nhưng không đi đón. Khoảnh khắc ấy, tôi đã ảo tưởng rằng có lẽ mình có thể cưỡng ép hắn cả đời. Nhưng mấy ngày trước Thang Gia Niên bị cảm, Lục Hằng biết tin liền vội vã lao đến ngay. Thấy chưa? Người thực sự từng yêu quả là khác biệt.
3
Ký ức đ/ứt đoạn đột ngột. Đang định mở thêm chai rư/ợu nữa thì tiếng động từ khóa cửa vang lên. Phòng khách tối om bỗng sáng trưng. Ánh đèn chói chang khiến tôi đưa tay che mắt. Khi buông tay xuống, đúng lúc thấy Lục Hằng nhíu mày đầy gh/ét bỏ. Hắn đứng nhìn tôi từ trên cao, ánh mắt lướt qua mấy chai rư/ợu trống bên cạnh, cặp lông mày cau lại sâu hơn. Vừa về đã làm mặt nặng mày nhẹ, ngày trước tôi đã m/ắng cho một trận. Nhưng giờ, lòng tôi chẳng còn gợn sóng, tựa vũng nước đọng. Đang với tay lấy chai rư/ợu, Lục Hằng túm cánh tay kéo tôi đứng dậy. Loạng choạng mấy bước mới đứng vững, tôi buông lời:
- Em trai cưng của anh thế nào rồi?
Lục Hằng im lặng như tượng đ/á. Tôi cúi đầu cười khẽ, một tay vòng qua cổ hắn, thì thầm:
- Em đã ngủ với hắn chưa?
- Thang Trì Ngữ! - Lục Hằng gi/ận dữ, giọng đầy cảnh cáo.
Tôi làm ngơ, kéo áo sơ mi hắn lên rồi thò tay vào, môi cong nhếch:
- Để anh kiểm tra.
Tối nay Lục Hằng lạ thật, chủ động tìm môi tôi. Nhưng tôi né tránh. Vịn vai hắn, thở hắt hỏi:
- Anh ngủ với em có sướng không?
Lục Hằng nhíu mày, không nói nửa lời, mồ hôi nóng rơi xuống xươ/ng quai xanh. Tôi nheo mắt, tay xoa cằm ướt đẫm của hắn, nhấc hông hợp tác.
- Thế sao... anh... không dừng được?
Không nhận được trả lời, tôi đưa tay che mắt. Mơ hồ như trở về ngày tôi giam hắn rồi bị phản công. Sự hung bạo như trút gi/ận, như trừng ph/ạt. Hôm đó là vì Thang Gia Niên, hôm nay lại vì ai đây? Tôi cười thầm, để đầu óc trống rỗng, chẳng buồn nghĩ đáp án.
Mãi lâu sau. Lục Hằng cuối cùng cũng muốn kết thúc, cúi xuống cắn vào cổ tôi, duy trì hơn một phút. Khi hơi thở đều trở lại, hắn ngẩng đầu lên, giọng trầm đặc:
- Tôi không có.
Cơ thể kiệt sức, tôi máy móc quay mặt:
- Cái gì?
Lục Hằng lại im bặt. Đứng dậy lùi lại, thẳng tiến vào phòng tắm.
Khi Lục Hằng tắm xong bước ra, tôi đang dựa đầu vào giường hút th/uốc. Hắn liếc nhìn, vào phòng thay đồ lấy bộ ga giường sạch. Đặt lên bệ cửa sổ, định bế tôi. Tôi gạt tay hắn ra, giọng nhạt:
- Khỏi thay, tối nay anh ngủ phòng khách đi.
Lục Hằng đứng bên giường, chân mày dồn nét bực bội:
- Thang Trì Ngữ, em lại giở trò gì nữa?
Tôi cười khẽ, từ từ nhả khói th/uốc rồi mới ngước nhìn hắn:
- Lục Hằng, mấy ngày anh đi, em luôn nghĩ về một chuyện.
Tình cảm này, có đi có lại. Nếu cứ mãi cho đi mà không nhận lại, rồi cũng đến ngày cạn kiệt.
Dù trước đây em có thích anh đến mấy, ba năm nay cũng hao mòn gần hết rồi.
Lục Hằng nhíu mày sâu:
- Ý em là gì?
Xuyên làn khói trắng mờ ảo, tôi cong môi:
- Anh được tự do rồi.
4
Sáng hôm sau trước khi đi làm, bất ngờ thấy bàn ăn có sandwich và sữa. Lạ thật. Nhưng tôi không thích cà chua trong sandwich, cũng chẳng ưa sữa. Thang Gia Niên lại rất thích.
Tôi chụp ảnh gửi ngay cho Thang Gia Niên. Chẳng vì gì, chỉ muốn nhắc hắn nhanh chân lên, anh Lục Hằng của hắn vẫn nhớ lắm đấy.
Đến công ty vừa ngồi xuống ghế, Bạch Dương đã gõ cửa bước vào.
- Thang tổng, anh ăn...
Bụng dạ bỗng cồn lên, tôi giơ tay ra hiệu đợi chút rồi lao thẳng vào toilet. Ôm bồn cầu nôn đến mắt tối sầm, trong miệng loang vị tanh của m/áu. Đến khi không nôn được gì nữa, tôi đứng dậy, có bàn tay đỡ lấy cơ thể đang lảo đảo. Bạch Dương đưa ly nước ấm, trong lúc tôi súc miệng thì tay hắn xoa nhẹ sau lưng. Đặt ly xuống, hắn lập tức lấy khăn giấy lau miệng cho tôi. Đến lúc rửa tay, hắn còn định giúp luôn. Khi ngón tay chạm nhau, tôi lên tiếng:
- Bạch Dương! Đủ rồi.
Hắn gi/ật mình dừng lại, lùi về phía sau, giọng thấp:
- Xin lỗi Thang tổng.
Phòng vệ sinh chỉ còn tiếng nước chảy. Tôi thầm thở dài, định nói gì đó nhưng ngừng lại khi ngước lên. Trong gương, ánh mắt Bạch Dương đậu trên cổ tôi, ngay gần cổ áo sơ mi, một vết đỏ to bằng móng tay. Tôi từ từ cúi mặt, tiếp tục rửa tay:
- Bạch Dương, lúc nãy cậu vào văn phòng định hỏi gì tôi?
Đến khi tôi khóa vòi nước vẫn không thấy trả lời, liền nâng giọng gọi:
- Bạch Dương?
Chú chó con mất h/ồn bừng tỉnh, vội vàng né ánh nhìn:
- Định hỏi anh đã ăn sáng chưa.
Lau tay bước ra, thấy ngay hộp cơm giữ nhiệt nhiều tầng trên bàn. Tôi chỉ tay hỏi:
- Cậu mang cho tôi đấy à?
- Vâng.
- Tự tay làm?
- Vâng, mấy hôm trước làm hỏng hết, hôm nay... tạm được.
Thấy tôi im lặng, Bạch Dương định cầm đi. Tôi giơ tay ngăn lại:
- Cứ để đấy.
- Hả?
Vẻ ngơ ngác của Bạch Dương khiến tôi bật cười, vỗ vai hắn:
- Cảm ơn, nhưng giờ tôi chưa đói, để lúc nào đói sẽ ăn.
Thật kỳ diệu. Đôi mắt vừa còn xám xịt của Bạch Dương bỗng sáng rực. Tôi bỡn cợt:
- Này, mắt cậu giấu sao trời à? Sao cứ lấp lánh thế?
Bạch Dương chớp mắt, môi hé mở định nói gì, chóp tai đỏ lên thấy rõ.