Tôi gật nhẹ:
"Tạm biệt."
Giữa tôi và hắn, vốn dĩ nên kết thúc như thế này.
19
Bạch Dương nói sẽ đưa tôi đến một nơi non xanh nước biếc.
Sau ba tiếng lái xe, chúng tôi đến nơi.
Một ngôi nhà vườn nằm lưng chừng núi.
Đó là nhà của ông bà anh.
Ăn trưa xong, Bạch Dương dẫn tôi đi dạo quanh.
Đứng trên đỉnh đồi, anh vung tay quét một vòng, hào hùng tuyên bố:
"Cả dãy trà này đều là của nhà ta!"
Tôi bật cười, hỏi anh "nước biếc" ở đâu.
Anh nắm tay tôi quay về, đi vòng qua cửa sau sân vườn, chỉ vào một cái ao cá:
"Nè, đây này, anh thấy cũng khá biếc."
Tôi phì cười, nhướn mày:
"Có cần câu không?"
Ánh mắt Bạch Dương lấp lánh đầy tinh quái:
"Phòng ông nội em có, em đi tr/ộm cho anh cây cần trị giá hai trăm triệu."
"..."
Cần câu thật sự bị "tr/ộm" đến, chính ông nội mang ra.
Tiếc là mới câu được một lúc thì trời đổ mưa.
Đành quay lại sân trước, ngồi thư thái dưới mái hiên ngắm mưa rơi.
Bạch Dương bảo anh lên phòng lấy áo khoác cho tôi.
Vừa đi khỏi, bà nội đã một tay xách bàn nhỏ, tay kia bê đĩa cá chiên giòn to đùng bước đến.
Một lát sau, bà mang thêm chả giò, ngó sen nhồi thịt chiên.
Khi bà bê đến món thứ tư thì va phải Bạch Dương đang bước xuống cầu thang gỗ.
Bạch Dương nhíu mày, ôm vai bà quay đầu:
"Bà ơi, dạ dày anh ấy không tốt, bà đừng cho anh ấy ăn đồ dầu mỡ..."
"Thế ăn gì giờ!" Bà nội sốt ruột thúc cùi chỏ vào anh, "G/ầy trơ xươ/ng, nhìn mà xót! Trưa nay ăn có tí xíu... Cháu muốn ăn gì bà làm lại cho..."
"Ôi không cần đâu bà, ăn nhiều lại khó chịu. Đợi anh ấy khỏe bà nấu cho tám bữa một ngày được không?"
Bà nội lại thúc anh một cái nữa.
Tôi cúi đầu cười khẽ, với tay lấy một con cá chiên ngửa cổ bỏ vào miệng nhai chậm rãi.
Thơm quá.
Vừa với con thứ hai, chiếc áo khoác đã phủ lên vai.
Bạch Dương đứng sau lưng tôi, cúi người cắp lấy con cá trên tay tôi.
Tôi liếc anh:
"Muốn ăn thì tự lấy."
Bạch Dương cười, lấy khăn giấy lau tay cho tôi:
"Lúc nãy anh còn kêu đ/au bụng mà giờ lại ăn rồi?"
"Ừ, thơm quá nên đ/au cũng muốn ăn."
Không ăn bây giờ, sau này sợ không còn cơ hội.
20
Phòng ngủ của Bạch Dương bất ngờ lại ấm cúng.
Tôi dựa cửa nhìn anh thoăn thoắt thay vỏ chăn.
"Em chắc là muốn anh ngủ chung giường?"
Bạch Dương giũ mạnh tấm chăn:
"Ừ, anh đâu phải khách, tất nhiên phải ngủ chung phòng em."
"Vả lại đêm anh khó chịu em còn biết liền."
"Biết rồi thì sao?"
Bạch Dương quay lại nở nụ cười rạng rỡ:
"Rồi em xoa bụng cho anh, bà bảo thế. Bà còn đưa em cái túi chườm nóng nữa."
Tôi mỉm cười không đáp.
Tắm xong lên giường, Bạch Dương đã đặt túi chườm nóng giữa hai chúng tôi.
Anh còn kéo tay tôi đặt lên túi thử nhiệt độ.
"Anh, ấm không?"
"Ừ."
Nhưng thực ra, bàn tay đang phủ lên tay tôi còn ấm hơn.
Tôi quen nằm nghiêng.
Sáng tỉnh dậy tự nhiên, phát hiện có cánh tay vòng qua eo.
Cả người tôi được Bạch Dương ôm trọn vào lòng.
Tỉnh táo hẳn, tôi cảm nhận được hơi ấm đặc biệt ở sau lưng.
Mới nghĩ túi chườm giữ nhiệt tốt thật, liền nhận ra bất ổn.
Túi chườm đâu thể cứng thế này.
Tôi vẫn nhắm mắt, bật cười bất lực.
Một lát sau, cảm thấy gáy mình bị hít hà.
Eo sau cũng bị cọ cọ.
Đến lần cọ thứ ba, người sau lưng đột nhiên cứng đờ.
Giây tiếp theo, Bạch Dương bật dậy như lò xo, phóng vào phòng tắm.
Nghe tiếng cửa phòng tắm mở, tôi mới ngồi dậy.
"Anh, anh không ngủ thêm chút nữa?"
Mặt Bạch Dương vẫn còn hồng.
Tôi cúi mắt cười nhẹ:
"Thôi, bị nóng đ/á/nh thức rồi."
"... Thế... thế em xuống làm đồ sáng cho anh."
Nói xong anh chạy biến.
Ngẩng lên, tôi chỉ kịp thấy đôi tai đỏ ửng như gấc chín.
Sáng sớm tinh mơ.
Thu hoạch được một chú cún đỏ mặt dễ thương.
21
Ngày tháng nơi núi rừng yên bình.
Hôm nay theo bà hái trà, mai theo ông câu cá, ngày kia theo Bạch Dương đi thăm thú cảnh đẹp quanh vùng.
Chẳng mấy chốc đã hơn nửa tháng.
Nếu sáng nay không đột nhiên ho ra m/áu, tôi suýt quên mình chỉ còn hai ba tháng nữa.
Bạch Dương lên gọi tôi ăn sáng khi tôi vừa rửa sạch bồn rửa.
Ngẩng nhìn anh qua gương, tôi dịu dàng thương lượng:
"Sáng nay không ăn được không?"
Bạch Dương né ánh mắt, lấy khăn khô lau tay cho tôi, giọng nghèn nghẹn:
"Ừ, không ăn."
Ra khỏi phòng tắm, Bạch Dương nói xuống lầu lấy đồ.
Tôi gật đầu, cuộn tròn trên ghế sofa đợi anh.
Thiu thiu ngủ, nghe tiếng cửa phòng mở.
Mở mắt thấy Bạch Dương đang ngồi xổm trước mặt.
Đôi mắt anh đỏ hoe.
Mũi cũng đỏ lên.
Tôi né ánh nhìn, khẽ hỏi:
"Xuống lấy gì thế?"
Bạch Dương nhướn mày cười:
"Lấy sách đọc giải trí cho anh."
Nói rồi anh rút từ sau lưng cuốn sổ bìa nâu.
"Em nhờ mẹ gửi sang, sáng nay vừa nhận được."
Tôi đón lấy, nhẹ nhàng lật bìa, cười hỏi:
"Viết gì trong này?"
Bạch Dương mím môi, có chút ngượng ngùng.
Đứng dậy lấy tấm chăn mỏng đắp cho tôi, thì thầm:
"Anh tự xem đi."
22
Trang đầu ghi một câu:
【Gh/ét viết chữ, nhưng ba chữ 'Thang Trì Ngữ' này em thích lắm, thích vô cùng.】
Bên dưới câu này là vô số chữ "Thang Trì Ngữ".
Còn chính chủ Thang Trì Ngữ đang giơ ngón trỏ đếm từng chữ một.
Lật từng trang.
Tổng cộng một ngàn không trăm chín mươi bảy chữ.
Lật tiếp trang sau, nội dung chính thức bắt đầu.
Số 1
Hôm nay là ngày đẹp trời.
Tổng Thang dẫn đội đến trường em diễn thuyết.
Nhưng anh chỉ lên sân khấu ló mặt một chút rồi xuống khán đài.
Vừa hay ngồi cạnh em.
Trời ơi.
Mùi trên người anh thơm quá, như hương trà tinh khiết thấm đẫm sương mai.
Chú thích: (Muốn về núi giúp bà hái trà quá)
Tổng Thang trông hơi mệt.
Quầng thâm dưới mắt nổi bật trên làn da trắng.
Chưa đầy năm phút, Tổng Thang nhắm mắt.
Ngủ rồi?
Thôi được, cố nhịn thêm năm phút, em bắt đầu nhìn anh không chớp mắt.
Đôi mắt của Tổng Thang đẹp tuyệt trần!