Tính tôi thuộc dạng lắm lời, trên mạng chẳng giấu diếm gì, nào là sinh viên nam xui xẻo, g/ãy chân trước thềm thực tập hè, rồi l/ột x/á/c thành nam streamer sống bằng nhan sắc, vân vân và vân.

Qua những mẩu chuyện rời rạc, tôi biết được Hứa Quan Nam học cùng ngành với tôi, nhưng trường anh ấy top đầu trong nước, hơn hẳn trường tôi.

Lại còn biết anh hơn tôi hai tuổi, khi bắt đầu xem tôi livestream thì vừa tốt nghiệp, đang khởi nghiệp riêng.

Nói xong mấy chuyện này, tôi chỉ thấy trùng hợp thú vị, bởi trên mạng người qua lại như nước chảy.

Ấn tượng về anh đậm dần sau buổi tôi tâm sự trên sóng về tính cách chỉ mê ki/ếm tiền. Có khán giả mách nên đi PK với streamer khác để nhận được nhiều quà tặng ảo hơn, ki/ếm thêm thu nhập.

Mang tâm thái thử nghiệm, tôi kết nối ngẫu nhiên một streamer để đấu PK.

Kết quả, Hứa Quan Nam thẳng tay tặng liền hai chiếc siêu xe ảo hiệu ứng hoành tráng.

Lúc ấy, tôi còn chẳng nắm rõ giá trị quà tặng trên nền tảng, chỉ biết món nào có hiệu ứng đều không rẻ.

Đương nhiên tôi thắng trận PK ấy.

Việc đấu PK với tôi như khám phá chân trời mới, hào hứng quá nên tôi tiếp tục đấu liền mấy trận.

Chẳng trận nào ngoại lệ, Hứa Quan Nam đều giúp tôi thắng, quà ảo anh tặng ngày càng lộng lẫy rực rỡ.

Ban đầu, tôi chẳng thấy có gì sai.

Nhưng khi kết thúc buổi stream, nhìn số dư ví điện tử hiện lên mấy ngàn tệ có thể rút thật, tôi chợt thấm thía quà tặng chính là tiền thật.

Hơn nữa, số tiền quà tặng tôi nhận phải chia đôi với nền tảng.

Nghĩa là chỉ nửa buổi chiều, Hứa Quan Nam đã tiêu hơn một vạn tệ cho tôi!

Điều này gây chấn động lớn tới quan niệm tiêu dùng của tôi.

Tôi có đức gì khiến người lạ tình cờ gặp gỡ tiêu tiền như nước cho mình?

Từ đó, tôi tuyệt nhiên không đấu PK nữa.

Có lần livestream sau đó, vài người hỏi vì sao.

Tôi cũng thẳng thắn giải thích:

Vì nhận nhiều tiền quá, lương tâm không yên.

"Nhiều người bảo làm streamer là xoay tiền đủ kiểu, tôi cũng không phủ nhận muốn ki/ếm tiền. Nhưng năm phút một trận PK mà các bạn tặng quà vài trăm thậm chí mấy ngàn tệ, điều này thực sự vượt khỏi nhận thức của tôi."

"Tôi chỉ là sinh viên g/ãy chân ở nhà ki/ếm chút tiền tiêu vặt. Các bạn có tiền ấy, thật sự làm gì cũng hơn là đổ vào tôi."

"Là streamer rồi mà nói thế này có thể hơi sến, cũng mâu thuẫn, nhưng đây là suy nghĩ thật của tôi."

"Sau này chúng ta chỉ tán gẫu trong livestream thôi. Nếu các bạn vui thì tặng chút quà nhỏ tượng trưng."

"Gần đây tôi đang tập guitar, cố gắng sớm biểu diễn tài lẻ cho mọi người..."

Chưa dứt lời, màn hình bất ngờ bùng n/ổ hiệu ứng quà tặng cực sang chảnh.

Lại là Hứa Quan Nam.

Anh còn tặng liền mấy món.

Tôi sững sờ giây lát, định ngăn thì đã thấy dòng bình luận của anh lướt nhẹ trên màn hình công cộng:

[Thập Tam Nguyệt: M/ua cây guitar xịn hơn đi.]

3

Kể từ đó, tôi khắc sâu hình bóng anh.

Sau buổi stream, tôi nhắn riêng cho Hứa Quan Nam trên nền tảng. Nhận nhiều tiền vô cớ khiến tôi bứt rứt khó chịu.

Đau lòng đề nghị hoàn trả.

Hứa Quan Nam không nhận.

Cuối cùng, tôi gửi lời cảm ơn và giải thích bản thân không thiếu tiền, mong anh đừng tặng quà đắt đỏ nữa.

Qua lại vài lần, chúng tôi giữ liên lạc và kết bạn WeChat.

Tôi cũng thật sự m/ua cây guitar mới nhờ anh.

Thế là bắt đầu kỳ nghỉ hè sáng tập guitar với đôi chân bó bột, chiều mở livestream trong tình trạng què quặt.

Trong hè, tôi và Hứa Quan Nam ít liên lạc riêng.

Nhưng điều đó không ngăn chúng tôi ngày càng thân thiết.

Bởi anh ngày nào cũng vào xem livestream của tôi, còn tôi thường xuyên trò chuyện trực tiếp với anh.

Có lẽ vì học cùng chuyên ngành đại học, chúng tôi có vô số đề tài chẳng bao giờ cạn.

Từ chuyên môn bàn sang sở thích.

Từ "The Shawshank Redemption" luận đến "Green Book", từ Thiết Sinh nói sang Rainer Maria Rilke.

Dần dà, livestream với tôi không còn là nhiệm vụ hàng ngày, mà thành thời khắc mong đợi nhất, thư giãn nhất trong ngày dài g/ãy chân bó chân ở nhà.

Sau này họ hàng biếu nhà tôi hai sọt đào vàng tươi ngon, ăn vào ngọt lịm, tôi lập tức nghĩ ngay đến việc gửi Hứa Quan Nam nếm thử.

Tôi bèn xin địa chỉ anh, m/ua hộp xốp và thùng giấy chuyên đóng trái cây, tỉ mỉ đóng gói từng quả rồi gửi bưu điện.

Lần sau tháo bột, tôi chỉ buột miệng than thở trước ống kính về vết s/ẹo trên chân.

Chẳng mấy ngày sau, Hứa Quan Nam gửi đến hộp th/uốc mờ s/ẹo không nhãn mác, hiệu quả đến mức bác sĩ phụ trách tái khám cũng phải trầm trồ.

Rồi năm ba bắt đầu, tôi hầu như không livestream nữa, chỉ thi thoảng đăng video lên tài khoản.

Nhưng tôi và Hứa Quan Nam vẫn duy trì liên lạc.

Trái lại, vì đề tài năm ba quá khó nhằn, chúng tôi càng liên lạc thường xuyên hơn.

Anh ấy thông minh thực sự, lại kiên nhẫn vô cùng khi giải đáp thắc mắc của tôi.

Ở trường, mỗi lần nhận tin nhắn anh, tôi không nhịn được cười tủm tỉm.

Lúc ấy tôi đã hiểu mình sa lưới rồi.

Tôi thích một người bạn mạng chưa từng gặp mặt.

Đây hẳn là điều phá cách nhất trong hai mươi năm đầu đời tôi.

Trong những cuộc trò chuyện liên miên ngày này qua ngày khác, tôi mơ hồ cảm nhận anh cũng thích tôi.

Anh ân cần, ôn hòa, luôn đưa ra lời khuyên đúng lúc khi tôi bế tắc, thậm chí dùng qu/an h/ệ riêng giúp tôi hoàn thiện tài liệu đề tài.

Dù sao nếu là tôi, tôi sẽ chẳng bao giờ dành nhiều tâm sức như thế cho một người bạn mạng không hề quan tâm.

Thế nên vào một buổi chiều tà bình thường.

Khi ngắm nhìn hoàng hôn rực lửa nơi chân trời xa từ sân trường.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm