Anh lắc đầu nhẹ, "Không đi."
"Đi đi!"
Tôi vừa nói vừa vòng tay ôm eo anh kéo về phía trạm xe buýt. Bùi Tẫn nhíu mày liếc tôi một cái, dường như muốn m/ắng nhưng lại nghĩ tôi có thiện ý, cuối cùng bực bội lẩm bẩm: "Sao cậu lại thế này?"
Nghe vậy tôi bật cười, không những không buông mà còn siết ch/ặt hơn, "Tớ thế nào? Tớ thấy ổn mà." Tôi sờ sờ mặt mình rồi tự tin áp sát vào anh, "Nhìn đi, có đẹp trai không nào."
Anh không hiểu nổi, cho rằng tôi có vấn đề. Tôi cũng chẳng bận tâm, dù sao Bùi Tẫn cũng chẳng gi/ận. Hồi chưa thân, tôi luôn sợ anh không vui. Giờ đã thân rồi, tôi hiểu rõ tính anh - trông có vẻ cáu kỉnh nhưng thực ra rất dễ tính.
Như hôm nay, dù không muốn nhưng khi bị tôi đẩy lên xe buýt, anh đã không xuống nữa.
Nhà tôi ở khu phố cũ, một căn nhà gạch tự xây cũ kỹ. Năm nào cũng đồn sẽ giải tỏa nhưng chẳng năm nào thực hiện. Vì là khu cũ nên chẳng có ai đầu tư, môi trường tồi tệ. Mấy ngôi trường trước đây dời đi hết, giờ hầu như không còn người trẻ nào muốn ở lại.
Không có giấy tờ nhà đất nên b/án cũng chẳng được, nhiều căn nhà đã bỏ không, chỉ còn lũ ông bà già. Đã vắng người quản lý, lại thêm mấy kẻ lười biếng vứt rác ngay dưới chân nhà khiến nơi này càng thêm nhếch nhác.
Vừa đến nơi, Bùi Tẫn đã nhăn mặt: "Tớ về đây."
Tôi kéo tay anh, "Này, đường xá thì bẩn nhưng nhà tớ sạch sẽ lắm. Đến rồi thì vào xem một chút đi chứ."
Sau một hồi cân nhắc, anh đành chịu thua trước bốn chữ "đến rồi thì". Bùi Tẫn theo tôi băng qua con hẻm chật hẹp tối om, cuối cùng bước vào căn nhà gạch xiêu vẹo.
Bước vào phòng, anh thở phào nhẹ nhõm - có lẽ mọi thứ tốt hơn anh tưởng. Không gian gọn gàng sạch sẽ, ngoài sofa và TV ra hầu như không có đồ đạc lỉnh kỉnh. Nhà tuy không sang trọng nhưng mỗi lần về nghỉ, tôi đều dọn dẹp cẩn thận.
4
Tối đó tôi xuống bếp nấu ăn, Bùi Tẫn ngồi trong phòng tôi giải đề. Khi tôi dọn thức ăn lên bàn, anh mới bước ra. Không mang theo đồ ngủ, anh mặc tạm quần đùi của tôi - hơi rộng so với người, cả áo phông cũng thế, rộng thùng thình đến mức có thể nhìn thấy...
Anh ngồi xuống ăn, tôi cúi nhìn đôi chân anh - tư thế ngồi rất ngay ngắn. Hai chân khép lại, tôi đảo mắt nhìn chỗ khác rồi tiếp tục ăn.
Bùi Tẫn đi tắm sau bữa tối. Trong lúc rửa bát, tôi băn khoăn: Tối nay anh ngủ ở đâu? Phòng khác thì chưa dọn dẹp, hay là nên thu xếp một phòng? Chẳng lẽ... Chẳng lẽ hai đứa ngủ chung giường?
Trời nóng quá, tôi bất giác sờ lên mũi.
Rửa bát xong, tôi bắt đầu dọn phòng. Nhà không có nệm, tôi xếp nhiều lớp chăn. Bật thử điều hòa, máy chạy êm. Sau khi dọn dẹp ngăn nắp, tôi thở phào đi gọi Bùi Tẫn.
Mở cửa phòng ra, tôi thấy anh đã nằm trên giường tôi, cuộn tròn trong chăn có vẻ buồn ngủ. Thấy tôi, anh mơ màng hỏi: "Sao lâu thế? Không ngủ nữa à?"
Tôi im lặng giây lát rồi nói: "Tớ dọn phòng bên cạnh rồi."
Bùi Tẫn khựng lại, dù đang ngái ngủ vẫn gượng dậy đáp: "Ừ. Thế tớ qua đó ngủ."
Nhưng anh chưa kịp đứng dậy đã bị tôi giữ lại. Đang ngơ ngác, anh bị tôi ấn ngửa ra giường.
Anh ngáp dài: "Làm gì thế?"
Trán tôi áp vào vai anh, hít một hơi thật sâu - thơm quá, thực sự rất thơm... Lòng cồn cào, cuối cùng tôi đẩy anh nằm xuống chăn.
"Cậu ngủ đây đi! Tớ qua phòng bên."
Anh liếc tôi một cái rồi chui vào chăn ngủ say. Tôi ôm gối sang phòng bên cạnh.
5
Mối qu/an h/ệ giữa tôi và Bùi Tẫn được cả lớp công nhận là thân thiết. Trần Linh - cô bạn ngồi bàn trước thường cảm thán: "Sao hai cậu có thể thân thiết đến mức này?"
"Hả?"
Tôi không hiểu, Trần Linh lắc đầu: "Cậu không hiểu đâu."
Thần thần bí bí gì chứ, tôi có gì không hiểu chứ? Tôi bĩu môi tỏ vẻ kh/inh thường. Trần Linh và bạn cùng bàn Lâm Tĩnh nhìn tôi rồi cùng bật cười. Thật kỳ cục.
Giờ ra chơi tôi vẫn bám lấy Bùi Tẫn - dù sao cũng nhờ anh nuôi mà! Bùi Tẫn chính là người tốt nhất thế giới này. Anh uống th/uốc, tôi rót nước. Tôi uống nước xong lại đưa kẹo - loại đắt nhất tôi m/ua được vào cuối tuần. Bùi Tẫn kén ăn, đồ rẻ anh chẳng thèm động vào. Nhưng tôi không có tiền, kẹo đắt nhất tôi m/ua cũng chẳng cao cấp gì, may mà anh vẫn ăn được.
Bùi Tẫn không khỏe, tan học trưa tôi liền đi m/ua cơm cho anh, nhân tiện mượn thẻ của anh m/ua luôn phần mình. Ngại thật đấy, nhưng thôi - chẳng lẽ để ch*t đói! May mà Bùi Tẫn chẳng trách gì.
Ôm hộp cơm, tôi chạy ù về ăn cùng anh, dọn dẹp xong rồi cùng nhau gục mặt xuống bàn ngủ trưa.
Trận ốm của Bùi Tẫn kéo dài lê thê hơn một tháng mới khỏi hẳn. Giờ anh đã đi lại, chạy nhảy được, thậm chí ghi bàn trong trận bóng rổ. Lúc đầu tôi cũng chơi, nhưng thấy Bùi Tẫn tới, tôi lập tức nhường chỗ. Giờ tôi ăn của anh, dùng đồ của anh, lý thuyết mà nói tôi chính là tiểu đệ của Bùi Tẫn - tiểu đệ phải có ý thức của tiểu đệ. Bùi Tẫn muốn chơi, tôi làm đội cổ vũ.
Cấp ba áp lực lớn lại chẳng có gì giải trí, duy nhất giờ thể dục đ/á/nh bóng là mọi người tụ tập. Lớp tôi chia đội bóng nam và nữ riêng. Thi thoảng hai đội giao đấu. Đội nữ lớp tôi cực mạnh, chỉ thấp hơn chút nhưng b/ắn ba điểm chuẩn từng phát một. Đội nam cũng chẳng chịu thua, mỗi lần thua là trưa hôm đó bỏ cả ngủ để tập luyện, đến khi thắng được mới thôi. Ở cái tuổi cấp ba này, lớp khác đã bắt đầu yêu đương sớm. Riêng lớp tôi, mọi người không có sự e thẹn nam nữ mà chỉ có quyết tâm "tiêu diệt" đối phương. Giờ thể dục đã thế, lên lớp càng thế - ai tụt hậu sẽ bị cả lớp chế giễu. May mắn là tôi và Bùi Tẫn học khá, không đứng đầu nhưng cũng trong top 10.