【】

【Em đã làm theo lời anh nói, sao anh vẫn không vui?】

19

Phương Nghị Thành gi/ật mình, khóe miệng nhếch lên nụ cười đắng chát:

【Lê Vân, em thay đổi rồi, ngày xưa... em chưa từng nói chuyện với anh như thế.】

Người bạn thân bỗng cười lớn:【Chẳng phải đây chính là điều anh muốn sao?】

【Anh bảo em tránh xa anh ra, em nghe lời.】

【Anh bảo em đừng lấy tiền ra làm nh/ục anh, em cũng làm theo.】

【Phương Nghị Thành, em đã làm đúng mọi thứ anh yêu cầu, anh còn không hài lòng điều gì nữa?】

Mắt Phương Nghị Thành đỏ dần, hắn ngẩng đầu nhìn bạn thân với vẻ mặt thảm thương.

【Lê Vân... có phải em... không còn yêu anh nữa rồi?】

Bạn thân cười phẫn nộ:【Anh nghĩ em yêu anh cái gì? Yêu anh dùng tiền của em rồi còn chê tiền em bẩn thỉu? Hay yêu anh vừa hưởng thụ sự chăm sóc của em, vừa định moi thận em đem cho con khác?】

【Phương Nghị Thành, đừng giả vờ đ/au khổ hối h/ận nữa! Anh hối h/ận không phải vì yêu em, mà vì anh đã nhận ra: xa em, anh chẳng là cái thá gì!】

【Giả sử giờ em vào tù còn anh thành con rể như ý của nhà họ Lê, nhận được trăm triệu từ Lê Hân để khởi nghiệp, liệu anh có khóc lóc nói hối h/ận với em không?】

【Không đời nào! Anh sẽ mừng vì đã chọn đúng, cùng Lê Hân hại ch*t em, cưới được bạch nguyệt quang của anh, lại còn được nhà họ Lê hậu thuẫn để thăng tiến.】

【Phương Nghị Thành, đừng nói yêu em nữa. Tình yêu của anh rẻ mạt đến buồn cười! Anh tự giữ lấy đi.】

Trút gi/ận xong, bạn thân hả hê bỏ đi, sau lưng vẳng lại tiếng khóc tuyệt vọng của Phương Nghị Thành.

Tiếc thay chẳng ai đoái hoài.

Ai thương xót nước mắt cá sấu chứ?

20

Thấy bạn thân bỏ đi không tha thứ cho nam chính, hệ thống ngôn tình ngược gi/ận dữ nhảy cẫng lên.

*【Lê Vân, cô không có trái tim!】*

*【Phương Nghị Thành không phải không yêu cô, chỉ là do tuổi thơ bất hạnh nên mới tự ti nh.ạy cả.m, không biết cách yêu người...】*

Tôi và bạn thân cùng lúc đảo mắt.

*【Thôi đi! Ai chẳng có chút tổn thương tuổi thơ? Với lại, tại sao bất hạnh của Phương Nghị Thành lại phải do một người xa lạ như tôi gánh chịu?】*

*【Trẻ con bất hạnh, thiếu niên bất hạnh, trung niên bất hạnh, lão niên bất hạnh, cuối cùng ch*t đi là hết... Là hệ thống ngôn tình ngược mà không thấy nam chính kiểu này mới là ngược nhất sao?】*

Hai chúng tôi luân phiên đấu khẩu khiến hệ thống ngôn tình ngược sụp đổ hoàn toàn.

Vài ngày sau, tòa án chính thức tuyên án.

Ả tiểu thư giả Lê Hân phạm tội buôn b/án n/ội tạ/ng bất hợp pháp, b/ắt c/óc, bị tuyên án 18 năm tù giam.

Bố mẹ Lê Vân do hỗ trợ phạm tội, tham gia buôn b/án n/ội tạ/ng, lần lượt nhận án 5 năm và 3 năm tù.

Nam chính ngược Phương Nghị Thành tham gia b/ắt c/óc, buôn b/án n/ội tạ/ng trái phép, nhận án 10 năm tù.

Còn tôi - chiếc xe tải b/án kéo gây t/ai n/ạn liên hoàn - nhờ chủ xe (bạn thân tôi) m/ua bảo hiểm toàn phần nên chẳng hề hấn gì.

Nạn nhân vô tội duy nhất trong các vụ t/ai n/ạn là tài xế xe tải đi vệ sinh giữa đường, bị thu bằng lái xe tải.

Nhưng ngay hôm sau, anh ta được bạn thân tôi thuê làm quản gia đội xe sang nhà họ Lê, lương từ 10 triệu tăng thẳng lên 50 triệu mỗi tháng.

Bước ra khỏi tòa án, tôi nghe thấy bạn thân thở phào nhẹ nhõm.

Phương Nghị Thành trước khi bị giải lên xe cảnh sát, vật lộn bước tới trước mặt bạn thân.

21

【Lê Vân, cho anh hỏi một câu được không?】

【Gì?】

【Anh muốn hỏi, em có thật là Lê Vân năm xưa từng yêu anh như sinh mệnh không?】

Bạn thân mỉm cười, nụ cười không chạm tới đáy mắt:【Phương Nghị Thành, Lê Vân yêu anh hơn mạng sống ấy đã ch*t rồi, chính tay anh gi*t đấy.】

【Lê Vân đứng trước mặt anh bây giờ chỉ có một yêu cầu: Đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa, nhìn mà phát nôn!】

Nam chính ngược cái rắm gì thế? Mượn danh nghĩa tình yêu ng/ược đ/ãi để ăn hại gia sản, dùng tiền của nữ chính để yêu đương với á/c nữ phụ hại ch*t người ta, tổ chức hôn lễ hoành tráng. Khi sự thật phơi bày lại đổ hết tội lên á/c nữ phụ, còn mong đ/ộc giả thương hại? Mơ à?

Thích ngược thế sao khi bị ngược lại chính mình lại phát đi/ên lên thế?

Sau khi nam chính ngược vào tù, hệ thống ngôn tình ngược từng b/ắt c/óc bạn thân tôi im lặng mấy ngày rồi lại lò dò xuất hiện.

Lần này nó nghĩ ra kịch bản đ/ộc á/c hơn:

*【Ta nghĩ ra rồi, có thể điều chỉnh cốt truyện, chủ đề mới sẽ là "Long Vương xuất ngục" đang hot!】*

*【Mười năm sau, nam chính Phương Nghị Thành ra tù, phát hiện nữ chính Lê Vân mang theo con đẻ của mình gả cho kẻ th/ù của hắn.】*

*【Hắn gầm lên "Đừng kh/inh thường trung niên nghèo", dùng thế lực xã hội đen khiến chồng Lê Vân phá sản, giam cô bên mình, qu/an h/ệ đầy h/ận th/ù mà không cho danh phận, thậm chí bắt cô làm phù dâu chứng kiến hắn cưới đối tác...】*

*【Lê Vân bị vợ hắn hànhz hạz rút m/áu moi thận, đầy thương tích, tuyệt vọng ôm con nhảy vực. Nam chính cuối cùng đã hối h/ận...】*

*【Hối h/ận cái đ** b***!!!】*

Tôi và bạn thân nhìn nhau, lập tức nộp hệ thống ngôn tình ngược cho cơ quan an ninh.

Sau này, cơ quan an ninh phá giải hệ thống, thuận tiện thả tôi khỏi chiếc xe tải b/án kéo.

Những người khác trong nhà họ Lê đều vào tù, bạn thân Lê Vân kế thừa gia tài tỷ đô.

Chúng tôi lái chiếc xe b/án kéo bảo hiểm toàn phần đi khắp đất nước, cán ch*t vô số kẻ tham lam.

Bảo hiểm toàn phần cộng b/án kéo, đi khắp thiên hạ không sợ!

Có cả chục tỷ gia sản nhà họ Lê, thi thoảng đ/âm một phát, chẳng lẽ đền không nổi?

(Hết)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Căn nhà kỳ lạ

Chương 9
Suốt năm năm ăn tiêu tằn tiện, cuối cùng tôi cũng dành dụm đủ 300.000 tệ, mua được một căn nhà cũ nát ở huyện. Bạn thân tôi, Sầm Vi, đến thăm. Vừa bước vào cửa, cô ấy đã kêu lên: “Chết nóng mất!” Tôi vội vàng chỉnh điều hòa xuống thấp hơn. Nhưng cô ấy vẫn không ngừng than thở: “Tiểu Tiểu, căn nhà này của cậu có gì đó kỳ lạ thì phải?” Không đợi tôi lên tiếng, cô ấy đứng dậy, đi một vòng quanh nhà: “Cậu nhìn xem, chính giữa nhà là điều hòa, hai bên lại đối xứng nhau, một bên là cửa dẫn vào nhà vệ sinh, một bên là cửa dẫn vào phòng bếp. Ngay cả phòng làm việc và phòng ngủ cũng nằm đối diện nhau.” “Đây chẳng phải chính là kiểu ‘căn phòng đối xứng hoàn toàn’ mà dạo trước có một blogger từng nói sao? Nghe nói sống lâu trong kiểu nhà này thì…” “Không phải cậu bị môi giới lừa đấy chứ?” Tôi chỉ nghĩ cô ấy lại đang đùa để dọa mình, nên cũng cười đùa với cô ấy. Một tuần sau, Sầm Vi lại đến nhà tôi. “Trời ơi! Tiểu Tiểu, cậu đúng là rảnh quá hóa điên rồi. Đến cả phòng làm việc với phòng ngủ cũng phải đổi chỗ cho nhau. Một mình cậu chuyển từng ấy đồ mà không thấy mệt à?” Vừa nghe cô ấy nói xong, tôi lập tức toát mồ hôi lạnh. Từ ngày dọn vào đây, tôi chưa từng động vào bất kỳ món đồ nội thất nào trong nhà.
Hiện đại
Kinh dị
Tội Phạm
61