7
Ta nhận ra Thẩm Yến Trì chính là nhị hoàng tử sắp hồi cung, không thể tiếp tục làm Bồ T/át của ta nữa.
Thế nhưng hắn lại đón lấy áo choàng khoác lên người ta, đôi mắt nâu nhạt khóa ch/ặt ánh nhìn: "Còn nguyện vọng gì nữa, đừng sợ, cứ nói."
Ta chớp mắt, cố nở nụ cười tươi nhất: "Chi Chi nguyện điện hạ vạn sự như ý, an khang tự tại."
Thẩm Yến Trì khẽ dừng, đặt vào tay ta một tấm ngọc bài: "Về sau nếu gặp chuyện, cứ vào cung tìm ta."
Ta siết ch/ặt ngọc bài trở về Sở phủ.
Vừa bước vào viện, tiếng bước chân gấp gáp đã vang lên ngoài cổng.
Sở Triệt hầu như đạp sập cánh cửa hé mở, ánh mắt như đinh tẩm lửa đóng ch/ặt vào chiếc áo lông chồn lộng lẫy trên người ta:
"Hứa Tình Chi, mặc thứ phô trương này ra đường, sợ thiên hạ không biết ngươi vin được Thẩm Yến Trì sao?"
Ta lùi nửa bước trước tiếng quát của hắn: "A Triệt, ta đi hoàn nguyện, tình cờ gặp điện hạ hồi cung, ngài sợ ta lạnh..."
"Một hoàng tử bị giam lỏng giúp được gì cho ngươi? Hứa Tình Chi, đừng ngây thơ quá! Ta đã dò la rõ, Thẩm Yến Trì lần này về cung chỉ vì thọ lễ Thái hậu. Mẫu phi hắn mưu phản, cả đời không thể ngóc đầu lên nổi!"
Lời Sở Triệt khiến lòng ta dậy sóng.
Rõ ràng tự thân Bồ T/át đại nhân còn bị quản thúc, vẫn một mực hoàn thành nguyện vọng cho ta.
Một nhị hoàng tử tốt như vậy, sao mẫu phi lại mưu phản?
Ta muốn biện bạch vài lời, Sở Triệt đã phát hiện tấm ngọc bài trong tay.
"Đây là gì? Vật đính ước của Thẩm Yến Trì cho ngươi sao?"
Giọng hắn như bị nghiến ra từ kẽ răng, tay vồ vập gi/ật lấy ngọc bài.
Tiểu Hoàng đang nằm dưới chân ta bỗng nhảy lên, dùng nanh nhọn cắn rá/ch mu bàn tay Sở Triệt.
"S/úc si/nh!"
Sở Triệt nổi gi/ận, đ/á mạnh Tiểu Hoàng ra xa, cầm chổi định đ/á/nh.
Lưu m/a ma vội che trước mặt ta: "Công tử bớt gi/ận, tiểu thư tính tình thuần phác, không hiểu triều cuộc..."
"Nàng không hiểu, bà cũng không biết sao? Lưu m/a ma, bà đừng quên lão gia cùng phu nhân nhà ngươi ch*t dưới tay ai!"
Lưu m/a ma khấu đầu liên tục. Sở Triệt nhìn ta ôm Tiểu Hoàng co rúm dưới đất, giọng lạnh như băng:
"Rõ biết Hứa Tình Chi là đứa ngốc, còn dám để nàng chạy lung tung. Nàng bị lừa thì đành vậy, liên lụy đến Sở gia, ta cũng không bảo được các ngươi."
Ta bất ngờ ngẩng đầu, đối diện ánh mắt kh/inh bỉ của hắn, giọng nhỏ nhưng kiên quyết: "A Triệt, nhị hoàng tử không lừa ta."
Nét gi/ận trên mặt Sở Triệt khựng lại, sau đó chuyển thành phẫn nộ: "Hứa Tình Chi, ai chân thành giúp đứa ngốc thực hiện nguyện vọng? Thẩm Yến Trì chỉ đang lợi dụng ngươi thôi!"
Lời hắn như d/ao cù, rạ/ch vết nứt trong tim ta.
Sở Triệt trước đây cũng từng đối xử tốt với ta.
Sau khi phụ mẫu qu/a đ/ời, ta chịu kích động, trí óc không toàn vẹn.
Là hắn đưa ta về Sở phủ, khẩn cầu Sở lão gia thu nhận.
Hắn dạy ta đọc chữ, dạy ta ngâm thơ, lén nhét đồ ngon cho ta, thường mang về những món đồ chơi mới lạ.
Hễ có ai dám chế giễu ta là đồ ngốc, chưa kịp ta phản ứng, hắn đã xắn tay áo xông vào đ/á/nh.
Vậy từ lúc nào Sở Triệt tốt như thế bắt đầu thay đổi?
Hình như từ khi hắn được chọn làm bạn đọc thái tử, quen biết thêm nhiều công tử cao môn cùng Phương Minh Châu tiểu thư tài sắc vẹn toàn của Thái phó phủ.
Ánh mắt hắn nhìn ta dần chỉ còn lại sự bất mãn và xa cách.
Thậm chí cũng gọi ta là "đồ ngốc", cùng Phương Minh Chư trêu chọc ta làm vui.
Ta không nhịn được hỏi khẽ:
"A Triệt, vậy ngươi đối với ta có chân thành không?"
Sở Triệt trầm mặc hồi lâu, như gi/ận dỗi bật ra ba chữ: "Đương nhiên là có."
8
Sau hôm đó, số lần hắn đến thăm ta nhiều hơn nửa năm trước, thái độ của Sở gia đối với ta cũng trở nên kỳ lạ.
Không còn ai khắc khổ phần lệ của ta, than đưa đến đủ đ/ốt hơn, cơm canh tinh tế hơn, thậm chí còn có tiểu ti dẫn đoàn tạp kỹ đến viện biểu diễn múa khỉ.
Chỉ là những thứ đã xem qua một lần, lần thứ hai ta chẳng còn hứng thú.
Trong lòng càng thêm nhớ Bồ T/át đại nhân.
Ngài về cung đã nửa tháng, nhưng chưa từng quên nguyện vọng của ta.
Pháo hoa đêm Đông Chí, diều thỏ nhỏ treo trên cây, chăn bông dày đột nhiên xuất hiện trong viện... ta biết tất cả đều do ngài sắp đặt.
Chỉ có Bồ T/át đại nhân mới hữu cầu tất ứng.
Tiếc là ta không thể hoàn nguyện.
Không ngờ hôm đó ở Dụ Phong lâu, ta lại gặp lại Bồ T/át đại nhân.
Lúc ấy Phương Minh Châu đang gi/ận dỗi Sở Triệt: "Sở Triệt, sao ngươi lại dẫn đứa ngốc này đến nghe hát?"
"Minh Châu, Hứa Tình Chi năn nỉ ta mấy lần quá phiền, ta bảo nàng ngồi phía sau, không ảnh hưởng chúng ta."
Hắn tưởng đã giúp ta thỏa nguyện.
Nhưng đâu biết nỗi tủi thân khi ta ngồi hàng sau bị người ta chỉ trỏ.
Đúng lúc bất lực nhất, Bồ T/át đại nhân nắm tay dắt ta lên hàng đầu, lại gọi khúc hát ta muốn nghe.
Sở Triệt không yên được nữa, hắn từ bên trái đi vòng ra giữa, bề ngoài cung kính thi lễ nhưng giọng đầy khiêu khích:
"Điện hạ đã hồi cung, không cần giả làm Bồ T/át Tây Sơn tự nữa."
Thẩm Yến Trì liếc nhìn ta, ánh mắt tràn nụ cười: "Hứa Tình Chi tuyết trời cầu Phật chí thành chí thiết, ta đã nhận hộp nguyện của nàng, đương nhiên phải toàn tâm toàn ý."
"Không phiền điện hạ, Chi Chi đã có Bồ T/át của nàng."
Ta đang thắc mắc mình làm gì có Bồ T/át, Thẩm Yến Trì đã khẽ cười: "Đi cùng nữ tử khác xem hát, đến cả việc Chi Chi muốn xem khúc gì, muốn ngồi hàng đầu cũng không biết. Loại Bồ T/át này, không có còn hơn."
Sở Triệt gi/ận tím mặt, nắm đ/ấm siết ch/ặt, hắn quát ta:
"Hứa Tình Chi, xem đủ chưa? Đi thôi!"
"Chưa đủ, chưa đủ! A Triệt ngươi cùng Phương Minh Châu đi trước đi, ta cùng Bồ T/át đại nhân xem thêm chút nữa."
9
Trở về Sở phủ đã giờ Dậu, các nha hoán không biết ta chưa về, tụm dưới tường viện bàn tán: