Thật buồn cười, ngày thường ta hết mực cung kính với nàng, từng thêu khăn bịt trán, túi thơm tặng nàng, lại còn dò hỏi sở thích của Quách Hiệu Nhạc. Rõ ràng nàng biết, không phải ta không muốn gả đi.

Thế mà nàng lại sẵn sàng cùng kế mẫu diễn trò. Nàng nói với Quách Hiệu Nhạc rằng chính ta muốn hủy hôn.

Quách Hiệu Nhạc chẳng quan tâm cưới ai, cũng chẳng buồn truy xét thật giả. Hủy hôn thì hủy, cưới ai chẳng được?

Phụ thân liếc ta một cái đầy cảnh cáo. Ông sợ ta lại gây chuyện.

Kế mẫu thì chẳng sợ, gây chuyện càng tốt, càng khiến ta như kẻ hề nhảy nhót. Lâm Vấn Thu khẽ nói: "Chị đừng gi/ận, bọn em không trách chị đâu."

Ta trợn mắt lên, ngất đi.

5

Quách Hiệu Nhạc kịp thời đỡ lấy ta. Ta nằm trong lòng hắn, ngửi thấy mùi thông tuyết mát lạnh tỏa ra từ người hắn. Hắn biết chút y thuật, bắt mạch cho ta rồi lộ vẻ khó tin.

"Đại tiểu thư họ Lâm ngất vì đói."

Rồi ta thực sự ngất luôn.

Khi tỉnh dậy, ta đã nằm trên giường, đắp chăn gấm. Tiếng cãi vã của phụ thân và kế mẫu văng vẳng ngoài cửa.

"Ngươi không sai người đưa cơm cho nó sao?" Phụ thân gi/ận dữ chất vấn.

Kế mẫu đáp: "Có mà, 3 bữa một ngày đầy đủ cả."

Phụ thân không tin: "Vậy sao nó lại ngất vì đói?"

"Thiếp biết sao được?"

"Ngươi muốn họ Lâm nhà ta mang tiếng ng/ược đ/ãi con gái chính thất sao..."

Tiếng cãi vã đột ngột dứt. Tiếng bước chân gần lại, rồi cửa phòng mở ra. Quách Hiệu Nhạc bưng bát bước vào, phụ thân và kế mẫu theo sau.

Ta hơi ngạc nhiên, hắn vẫn chưa đi.

Thấy ta tỉnh, hắn nói: "Nàng nhịn đói lâu rồi, ăn đồ khác ruột dạ không chịu nổi. Ta nấu cho nàng bát canh mì, ngồi dậy húp chút đỡ lòng."

Vừa nói hắn vừa ngồi xuống cạnh giường, múc canh thổi ng/uội, làm bộ muốn đút cho ta ăn.

Ta ngồi dậy, liếc nhìn phụ thân và kế mẫu. Mặt kế mẫu khó coi lắm.

Phụ thân lên tiếng: "Hiền điệt, như thế này không ổn đâu."

Quách Hiệu Nhạc đưa thìa đến miệng ta, bình thản nói: "Vợ chồng chưa cưới chăm sóc nhau có gì không ổn?"

Ta ngạc nhiên nhìn hắn. Mặt kế mẫu đen như chảo ch/áy: "Ý cậu là sao? Hai người đã hủy hôn từ lâu rồi."

Thìa canh đã kề môi, hơi ấm và mùi thơm bốc lên khiến ta không kìm được mà há miệng. Ăn xong, Quách Hiệu Nhạc lại múc thêm một thìa, hỏi ngược: "Hủy hôn từ bao giờ?"

Chỉ là đổi người, không phải hủy hôn. Hôn ước trước kia chỉ là khẩu ước, trao đổi kỷ vật, chưa từng viết hôn thư chính thức, càng không đăng ký quan phủ. Vì thế việc đổi cô dâu mới diễn ra suôn sẻ.

Chỉ cần thông báo cho ta một tiếng, đoạt lấy kỷ vật từ tay ta, việc là xong.

Nhưng họ không ngờ Quách Hiệu Nhạc lại không chịu nhận!

6

Ta húp ba bốn thìa canh, trong người đã có chút hơi sức, liền đón lấy bát canh tự cầm uống hết.

Kế mẫu gi/ận run: "Quách Hiệu Nhạc, cậu tưởng con gái họ Lâm chúng tôi là rau cải ngoài đồng cho cậu lựa sao?"

Quách Hiệu Nhạc bình tĩnh: "Hoặc ta cưới Lâm Vấn Hạ, hoặc hủy hôn."

Phụ thân: "Này... hiền điệt, ngươi nghĩ lại đi..."

"Không cần nghĩ."

Kế mẫu tức gi/ận phẩy tay bỏ đi. Phụ thân dừng mắt trên mặt ta một thoáng rồi đuổi theo.

Trong phòng chỉ còn ta và Quách Hiệu Nhạc. Hắn nhìn ta: "Những bức họa kia là do nàng vẽ?"

"Ừ."

Thứ ta để lại cho hắn là tranh minh họa du ký thời trẻ của hắn ở Lưỡng Chiết và Huy Châu. Khi ấy ta cũng có chút tâm tư thiếu nữ, lén giấu chữ "Hạ" trong tranh. Với trí thông minh của hắn, không khó để nhận ra.

Khi thấy ta ở sảnh trước, hắn đã đoán ta là người vẽ.

"Ta rất thích." Hắn nói.

Ta phải rất cố mới tỏ ra e thẹn: "Ngài thích là tốt rồi."

"Sao lại b/án đi?"

Ta im lặng giây lát: "Giữ lại cũng vô dụng."

Hắn hỏi: "Còn nữa không?"

7

Ta ngước mắt nhìn qua trướng gấm, ánh mắt dừng ở giá sách bên cạnh. Hắn bước tới, kinh ngạc trước giá sách chật cứng.

Hắn rút đại một cuốn, ánh mắt lộ rõ vẻ thích thú.

"Lâm Vấn Hạ," hắn nhìn ta, "đừng b/án nữa, để làm của hồi môn đi."

Sau khi Quách Hiệu Nhạc đi, Lâm Vấn Thu xông vào phòng ta. Nàng nhìn ta bằng ánh mắt đ/ộc địa: "Không ngờ chị trơ trẽn thế, dám cư/ớp hôn phu của em gái!"

Ta tỏ vẻ ngạc nhiên: "Thì ra cư/ớp hôn phu của em gái gọi là trơ trẽn à! Vậy em nhầm rồi, việc này của ta không gọi là cư/ớp, mà là vật quy nguyên chủ. Kẻ trơ trẽn chỉ có mình em thôi."

Nàng tức đến mức xông tới t/át ta một cái. Trong người chưa hồi phục, ta không có sức phản kháng, chỉ lạnh lùng nhìn nàng: "Em nhớ cho, ta sẽ trả lại cái t/át này."

Nàng kh/inh bỉ cười: "Không biết tự lượng sức."

Phụ thân bước vào, tay cầm kỷ vật hôn ước hai nhà họ Quách và họ Lâm - một ngọc bích tròn trắng ngần. Lâm Vấn Thu không tin nổi: "Cha!"

Phụ thân dỗ nàng: "Để bố mẹ ki/ếm người tốt hơn cho con sau, Quách Hiệu Nhạc lớn tuổi hơn con nhiều lắm."

Lâm Vấn Thu không chịu, khóc lóc: "Con chỉ muốn Quách đại ca, ngoài Quách đại ca con không gả ai hết..."

Phụ thân hết kiên nhẫn, quát: "Khóc lóc nhặng xị lên thế này? Sao con bất hiếu thế? Mẹ con dạy con cái gì?"

Lâm Vấn Thu sửng sốt. Từ nhỏ đến lớn, phụ thân chưa từng m/ắng nặng lời với nàng, vậy mà giờ lại quát m/ắng!

Ta mỉm mai nhếch mép. Cảnh tượng này quen thuộc biết bao?

Từ nhỏ, hễ ta và Lâm Vấn Thu xích mích, đúng sai thế nào thì kẻ bị quở m/ắng luôn là ta. Kế mẫu bảo vệ con ruột là lẽ đương nhiên.

Nhưng phụ thân của ta, ông chỉ biết m/ắng ta bất hiếu, không biết nhường nhịn, chịu thiệt chút cũng không xong. Ông đã mệt cả ngày rồi, ta còn đem chuyện vặt vãnh đến quấy rầy.

Dần dà ta hiểu ra, trong nhà này, chẳng ai đứng ra bảo vệ ta.

Lâm Vấn Thu đẩy phụ thân ra, khóc: "Con gh/ét cha! Con gh/ét cha!"

Nàng chạy đi. Phụ thân trả lại ngọc bích cho ta, vừa bối rối vừa hỏi: "Sao Quách Hiệu Nhạc lại để mắt đến con?"

Rõ ràng mấy hôm trước khi gặp Lâm Vấn Thu, hắn đâu có tỏ ra không hài lòng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

NGỦ VỚI CHÚ NHỎ ĐẾN MANG THAI, TÔI ÔM BỤNG BẦU BỎ TRỐN

7
Thầm yêu chú nhỏ Alpha đỉnh cấp của tôi đã năm năm, tôi bị chẩn đoán mắc bệnh nan y. Tôi định trước khi chết phải hoàn thành ước mơ đời mình. Vậy là tôi lén nhốt Yến Thời Xuyên trong kỳ mẫn cảm, ăn sạch sẽ rồi phủi mông bỏ trốn. Tôi đến một thành phố xa lạ, yên ổn chờ chết suốt ba tháng. Ngày nào tôi cũng khỏe re tung tăng, chỉ có cái bụng là càng lúc càng to ra. Tôi: “!!!” Bất đắc dĩ, tôi phải đến bệnh viện kiểm tra. Tin tốt là bệnh nan y kia là chẩn đoán sai. Tin xấu là… tôi mang thai rồi. Ủa khoan, tôi chỉ là một Beta bình thường thôi mà, thời buổi này Beta cũng dễ mang bầu vậy hả? Tôi còn chưa kịp tính chuyện dắt con theo đổi thành phố khác sống ẩn mình, thì căn hộ bỗng bị người bao vây kín mít. Yến Thời Xuyên mạnh tay đè tôi xuống giường, chậm rãi tháo thắt lưng: “Cháu ngoan, chạy giỏi thật đấy.” “Ngủ với chú xong mà còn muốn bỏ trốn? Muộn rồi. Cứ nằm trên giường mà chờ bị chú hành cho chết đi.”
0
2 Lươn Nữ Chương 15
4 Bát Xích Nam Thê Chương 8
10 Em chọn anh Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm