Thạch Dừa Thạch Rau Câu

Chương 2

04/02/2026 07:49

Chương 5:

Tôi quyết định không dây vào chuyện nh.ạy cả.m, cúi đầu tập trung xử lý bữa tối.

Cho đến khi mấy vại bia ầm ầm được đặt xuống bên cạnh.

Giang Hàn Thiên bắt đầu uống rư/ợu với vẻ mặt không chút cảm xúc.

Tôi lựa lúc hỏi thăm: "Mượn rư/ợu giải sầu? Thất tình rồi à?"

Anh ta liếc nhìn tôi: "Cũng coi như vậy."

Trời ơi! Tiên tỷ nào đủ bản lĩnh khiến Giang Hàn Thiên thất tình thế này!

Tò mò quá đi!

Cứ thế nhìn anh ta uống hết ly này đến ly khác.

"Hay anh đừng uống nữa? Em sợ lắm. Giải sầu cũng không nên uống kiểu này."

"Không sao, tôi đang lấy dũng khí."

Ồ hô!

Trong lòng tôi gào thét như khỉ mắm muối.

Thì ra là định đi tỏ tình à?

"Vậy giờ anh còn ổn không?"

"Hơi say."

Tôi dùng ánh mắt cổ vũ:

"Cố lên, với gương mặt này thì làm gì chả thành công."

Giang Hàn Thiên nhìn chằm chằm, đôi mắt đen huyền khó lòng đoán định, như muốn nuốt chửng tôi bất cứ lúc nào.

Một lúc sau, anh khẽ cười rồi đứng dậy:

"Đi thôi. Ăn xong rồi chứ?"

"Hả? Em phải đi theo anh sao?"

Hình như chút dũng khí vừa gom được vẫn chưa đủ.

"Đến căn hộ tôi thuê."

Tôi ngơ ngác không hiểu, nghiêng đầu nhìn anh đầy thắc mắc.

"Em không bảo có thể phục vụ tận nhà sao?"

"À, bây giờ ư? Em không mang theo dụng cụ."

"Nhà có sẵn."

Tôi giơ ngón cái: "Chuyên nghiệp quá!"

Xem ra Giang Hàn Thiên hôm nay đã từ bỏ kế hoạch tỏ tình. Nhưng cơ hội hiếm có, tôi cũng muốn xem mèo nhà anh ta thế nào.

Mặt Giang Hàn Thiên ửng lên màu hồng khả nghi, có lẽ rư/ợu đã ngấm.

"Biết đâu sau khi đến nhà tôi, em sẽ chẳng thèm nhìn đồ bên ngoài nữa."

Tôi vỗ tay rôm rả: "Mong quá đi mất!"

Ở nơi tôi không thấy, anh đã nuốt nước bọt liên tục trong căng thẳng.

Mãi mới mở được khóa vân tay sau nhiều lần thử.

Căn phòng tối om như hũ nút.

Tôi thò đầu vào gọi mèo:

"Meo meo meo~"

Giang Hàn Thiên lăn họng quả: "Đừng làm nũng."

Hả?

Làm nũng?

Ai lại dùng từ này để miêu tả đàn ông bao giờ?

"Sao không bật đèn? Nhìn gì đâu thấy."

Tôi trợn mắt tìm bóng dáng mèo con thì đã bị vác lên vai, đặt xuống phòng tắm.

Vòi hoa sen mở ra, nước nóng xối thẳng lên đầu.

Tôi ngớ người đầy dấu hỏi.

Cái gì thế?

Muốn vuốt mèo nhà thiếu gia phải tắm rửa thơm tho trước à?

Tôi giả vờ bỏ chạy:

"Tắm thì tắm từng người chứ?"

"Không được."

Giang Hàn Thiên ôm ch/ặt lưng kéo tôi lại, ng/ực anh áp sát sau lưng, mặt cúi gằm vào cổ tôi như hình với bóng.

Toang rồi, hình như gã này đang lên cơn say.

"Anh thả em ra đã, đừng có cọ cái khóa quần vào người em nữa, cứng quá khó chịu lắm."

Mũi anh cọ cọ vào vùng da mềm nhất dưới cổ, hơi thở nóng hổi phả vào đó.

Người tôi nổi hết da gà như bị điện gi/ật.

Anh ta còn vỗ đét vào mông tôi.

"Đừng ngọ ng/uậy, ngoan nào."

Á á! Anh biết mình đang làm gì không đồ s/ay rư/ợu đáng gh/ét!

Tôi lại định chạy thì bị lôi phắt lại.

Lần này, cái khóa quần lại đ/ập thẳng vào mông tôi.

Một tiếng thét thảm thiết vang lên.

"Á á á! Đậu má anh!"

Giang Hàn Thiên cuối cùng nhận ra bất ổn, buông lỏng tay ra.

Vệt m/áu đỏ tươi loang dần trên lớp quần mỏng mùa hè.

Anh ngơ ngác: "Em là con gái?"

Tôi chỉ cảm thấy đ/au nhói, sờ tay vào mông thì thấy đầy m/áu.

Tôi hét lên như chim c/ắt cổ:

"Là trĩ của tao vỡ ra rồi đeeeeee!"

Giang Hàn Thiên bừng tỉnh, bế thốc tôi lao ra khỏi nhà.

Chương 6:

"Khốn nạn! Nhục quá, nhục quá đi mất!"

Tôi nằm sấp trên giường bệ/nh, úp mặt vào gối không dám nhìn ai.

Cảnh tượng Giang Hàn Thiên ôm tôi xông vào khoa cấp c/ứu thật thảm khốc.

M/áu me, ti/ếng r/ên rỉ, nạn nhân.

Y như hiện trường vụ án.

Bác sĩ nhìn tình trạng của tôi, lại nhìn vẻ mặt đầy hối h/ận của Giang Hàn Thiên, thở dài dặn dò:

"Người trẻ bây giờ, nên biết tiết chế chứ."

Tôi giãy giụa: "Không, bác sĩ hiểu lầm rồi..."

Bác sĩ nhìn như thấu tim gan: "Không phải do ngoại lực thì sao trĩ vỡ?"

"......"

"Xin lỗi em."

Giang Hàn Thiên cúi đầu xin lỗi.

Anh đứng bên giường bệ/nh luống cuống:

"Gọi cho gia đình em đi?"

Tôi muốn khóc không thành tiếng: "Nhà em không ở đây."

Giang Hàn Thiên hiểu ý, làm thủ tục nhập viện và xin phép giảng viên hộ tôi.

Ngày mai, cục trĩ sẽ vĩnh viễn rời xa tôi.

"Đừng lo, anh ở đây với em."

Trước ca mổ, Giang Hàn Thiên nắm tay tôi an ủi:

"Đừng sợ, sau lần này sẽ hết đ/au."

"Công việc part-time cũng tạm nghỉ nhé."

"Mình dưỡng sức cho tốt."

Dù diện mạo hiện tại của tôi không thích hợp cho mấy lời này.

Mặc nguyên đồ bệ/nh nhân, dưới quần trống hoác.

Nhưng tôi vẫn nghẹn ngào nhìn Giang Hàn Thiên, cảm động đến rơi nước mắt.

"Anh tốt với em quá."

Tôi lau vội giọt lệ.

"Sau khi ra viện, anh chính là bạn tri kỷ của em."

...

Những ngày nằm viện, Tiêu Đường đến thăm.

Cậu ta nhìn tôi nằm trong khoa hậu môn trực tràng, kinh ngạc:

"Không lẽ mày bị 'đào' rồi?"

"Ồ, nói gì thế, tao thẳng tuốt, chỉ là một thanh niên tuấn tú vừa chia tay cục trĩ thôi."

"Ê! Giang Hàn Thiên! Anh về rồi! Mang gì cho em ăn thế?"

Giang Hàn Thiên xách hộp cơm bước vào, xoa đầu tôi đang ngọ ng/uậy.

"Cẩn thận đấy."

Tiêu Đường bị bỏ quên một góc: "!!!"

Cậu ta bụm miệng kìm tiếng thét.

Lập tức lôi điện thoại nhắn như mưa:

[Còn bảo không có gì?!]

[Cái dáng đó mà không phải do hắn gây ra thì sao hắn phải chăm sóc mày!!!]

Tôi ngậm thìa canh Giang Hàn Thiên đút cho, vừa nhắn lại:

[Mắt mày toàn màu hồng rồi, đừng làm ô uế tình bạn cao cả.]

Suốt cả tuần, Giang Hàn Thiên đều đến trực đêm.

Mối qu/an h/ệ chúng tôi ngày càng thân thiết.

Tôi đơn phương tuyên bố, Giang Hàn Thiên giờ là nghĩa phụ của mình!

Chương 7:

Ngày xuất viện, Giang Hàn Thiên lái xe đưa tôi về ký túc.

Tôi không chịu nằm yên ghế sau, bám vào lưng ghế trước rên rỉ:

"Thực ra cũng gần thôi, em đi bộ được mà."

"Im đấy," anh vừa lái xe vừa đ/è nhẹ gáy tôi, "bác sĩ dặn cử động nhẹ nhàng."

Cử chỉ này khiến tôi liên tưởng đến cách người ta vỗ về mèo hoang.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm