37
Thi Hội Xuân Hoa được tổ chức tại Lưu Phương Viên phía đông thành.
Tam thúc công cười hiền hậu giới thiệu:
- Đây chính là Tiêu thế điệt ta thường nhắc đến. - Ông đắc ý nói - Đừng thấy hắn còn trẻ mà kh/inh thường, hội họa thi văn đều không tầm thường.
Tiêu Khác chắp tay thi lễ.
Giữa vườn dựng lên đài cao, bày biện bàn ghế cùng văn phòng tứ bảo. Lễ hội diễn ra đơn giản: Đầu tiên thưởng trà bình thơ, sau đó tại chỗ sáng tác họa thi, cuối cùng bình chọn tác phẩm xuất sắc.
Tiêu Khác chọn chỗ ngồi ven rìa lặng lẽ an vị.
Ta đứng dưới hành lang cách đó không xa, có thể nhìn thấy rõ dáng hắn.
Lễ hội bắt đầu, không khí dần sôi nổi. Kẻ cao hứng ngâm thơ, người phóng bút vẽ tranh, khí thế ngút trời.
Đến lượt Tiêu Khác, hắn đứng dậy trải rộng bức họa đã chuẩn bị sẵn. Non xa mực nhạt, cây gần bóng râm, mái tranh ẩn trong rừng, trước cửa suối chảy róc rá/ch. Bức tranh toát lên vẻ tĩnh lặng.
Hắn cầm bút đề bốn câu:
Núi xuân sau gió mát
Rêu biếc thấm rèm xanh
Bóng trúc đung đưa bút
Tiếng suối hòa kinh văn.
Nét chữ thanh tú hòa cùng bức họa, tạo nên phong vị đ/ộc đáo. Có người tán thưởng:
- Hay lắm câu "Tiếng suối hòa kinh văn", thanh nhã làm sao!
- Tranh cũng tuyệt, nhạt mà đậm vị.
Tam thúc công vuốt râu cười mãn nguyện.
Tiêu Khác trở về chỗ ngồi. Ta sai Lục La lặng lẽ đưa tách sâm trà, hắn tiếp nhận uống từng ngụm nhỏ.
38
Trước khi kết thúc, mấy vị lão tiên sinh tiến hành bình phẩm. Nhắc đến Tiêu Khác, vị lão nhân tóc bạc phơ nhận xét:
- Bức "Sơn cư thu minh" của Tiêu thế tử, cảnh họa thanh u, thơ đạm nhã. Điều quý là thơ họa tương hỗ, đủ thấy tâm tĩnh lặng của tác giả.
Vị khác tiếp lời:
- Nay văn nhân đua nhau kỳ lạ hiểm hóc, quên mất vẻ đẹp đạm bạc. Tác phẩm của thế tử khiến ta nhớ đến Đào Uyên Minh "Hái cúc dưới giậu đông".
Đánh giá cực cao.
Tiêu Khác đứng dậy tạ ơn.
Khi tan hội, nhiều người đến bắt chuyện. Hắn ứng đối lễ độ, không tự ti cũng chẳng kiêu ngạo. Tam thúc công đi cùng, vừa giới thiệu vừa không ngớt lời khen. Tiêu Khác giữ nụ cười đúng mực suốt đường.
- Mệt lắm à?
Ta hỏi.
- Ừ. Nhưng xứng đáng.
Xe ngựa về hầu phủ khi trời đã tối. Hầu gia chờ sẵn ở chính điện.
Thấy chúng ta trở về, ngài nói:
- Phụ thân nghe nói hôm nay con thể hiện rất tốt.
- Tạ phụ thân.
- Mệt thì về nghỉ đi. Con dâu chăm sóc chu đáo lắm.
Ta thi lễ:
- Đó là bổn phận con dâu.
39
Về đến viện, Tiêu Khác gọi ta lại:
- Uyển Cẩn.
- Ừm?
- Hôm nay ở thi hội, ta chợt nhận ra... ta không còn là tên bệ/nh nhân nằm liệt giường. Ta là Tiêu Khác, thế tử Vĩnh Xươ/ng hầu phủ, biết vẽ tranh, làm thơ, có thể đứng trước mọi người.
- Bản lai đã là vậy.
Hắn lắc đầu:
- Không, trước kia không phải. Trước đây ta chỉ là cái danh hão, cái tên sớm tối biến mất. Nhưng giờ dường như ta thật sự sống lại rồi.
Hắn bước đến trước mặt ta.
- Tất cả nhờ có nàng. Không có nàng, ta không thể bước ra khỏi khu vườn này.
- Chính ngươi tự bước ra. Ta chỉ góp sức đẩy ngươi.
- Không, nàng đã mở cho ta con đường.
40
Sau thi hội, Hầu gia thỉnh thoảng gọi Tiêu Khác đến thư phòng bàn việc triều chính.
Tiết Lập Hạ, Trần thái y đến tái khám.
Lão tiên sinh bắt mạch ba lần, xem lưỡi kỹ càng rồi thốt lên:
- Kỳ tích... đúng là kỳ tích!
Hầu phu nhân hỏi lo lắng:
- Thế nào?
- Mạch tượng bình ổn, khí huyết dần đầy. Thân thể thế tử coi như đã ổn định. Chỉ cần tiếp tục dưỡng sinh, sẽ không khác người thường.
Hầu phu nhân đỏ mắt.
Tiễn Trần thái y, bà nắm tay ta nghẹn ngào:
- Cẩn nhi, nhờ có cháu...
- Do thế tử tự nỗ lực.
Ta đáp.
- Không có cháu, nó lấy đâu ra khí lực mà phấn đấu.
41
Trong phủ có khách đến thăm.
Đó là bằng hữu cũ của tổ phụ, từng cùng làm việc ở Thái y viện, nay đã nghỉ hưu.
Ông nghe tin ta gả vào hầu phủ nên đặc biệt đến thăm.
Hầu phu nhân tự thân tiếp đãi, pha trà tại chính điện.
Triệu lão tiên sinh đã ngoài thất tuần, tinh thần vẫn minh mẫn. Nhìn ta, ông cảm khái:
- Giống, thật giống tổ phụ cháu. Nhất là đôi mắt này, nhìn người nhìn việc đều sáng suốt như nhau.
Ta mỉm cười:
- Triệu gia gia khen quá lời.
Trò chuyện phiếm xong, Triệu lão tiên sinh bỗng nói:
- Nhân tiện, nhân duyên giữa tổ phụ cháu và hầu phủ này, chính là do lão mai mối đấy.
Hầu phu nhân tò mò:
- Ồ? Còn có chuyện này sao?
- Năm xưa lão hầu gia lâm bệ/nh nặng, cả Thái y viện bó tay. Lão mời tổ phụ cháu tới, dùng bí kíp châm c/ứu gia truyền, kéo ngài từ cõi ch*t trở về. Lão hầu gia cảm kích, muốn báo đáp. Tổ phụ cháu bảo: "Y giả bổn phận, không cần báo đáp".
- Sau đó lão hầu gia nói: "Vậy kết thông gia vậy".
Triệu lão tiên sinh ra về, Hầu phu nhân nắm tay ta thì thầm:
- Đó là duyên phận. Cháu gả vào đây là phúc phần của chúng ta.
- Cũng là phúc phần của cháu.
42
Ta đang phân loại dược liệu trong kho.
Tiêu Khác bước vào, đứng bên cửa nhìn ta rất lâu.
Rồi hắn đi tới nắm lấy tay ta.
Bàn tay hắn giờ không còn lạnh giá như xưa.
- Uyển Cẩn. - Giọng hắn khẽ khàng - Chúng ta đừng làm đồng minh nữa, được không?
- Vậy làm gì?
- Làm phu thê. Phu thê thực sự.
Trái tim ta đ/ập thình thịch.
- Từ khi nào bắt đầu?
Ta hỏi.
- Không rõ nữa. Có lẽ từ lần đầu nàng bắt mạch cho ta, có thể là khi nàng tranh cãi với Trần thái y vì ta, cũng có thể lúc nàng đợi ta bên ngoài thi hội.
Ta im lặng.
Hắn hơi căng thẳng:
- Nàng đồng ý chứ?
Nhìn vẻ lo lắng của hắn, ta bật cười:
- Đồng ý.
Hắn cũng cười.
Hắn giang tay ôm lấy ta.
43
Tiêu Khác bắt đầu chuẩn bị khoa cử.
Dù sức khỏe chưa cho phép học hành vất vả như người thường, nhưng mỗi ngày hắn đều đọc sách hai canh giờ, tích lũy dần dần.
Ta được Hầu phu nhân đồng ý, mở phòng khám từ thiện bên cạnh hầu phủ.
Ban đầu chỉ chữa trị cảm mạo thông thường, sau này tiếng lành đồn xa, người tìm đến ngày càng đông.
Liễu di nương không còn đến gây phiền phức.
Nghe nói Hầu gia đã trò chuyện với bà ta, từ đó về sau bà sống ẩn dật, ít xuất hiện.
Tiêu Thước bị đưa vào doanh trại rèn luyện, nói là mài giũa tính tình.
Cảnh Thụy thường đến hầu phủ nghe giảng, học hành tiến bộ nhanh.
Cậu bé nói sau này muốn thi vào Thái y viện, nối nghiệp tổ phụ.
Vi Nhi cũng hay lui tới, theo ta học nhận biết dược liệu, tập bắt mạch.
Cô bé bảo lớn lên cũng muốn làm lang y.
Lại một mùa xuân nữa đến.
Cây hạnh trong vườn nở hoa trắng hồng, đẹp tựa gấm thêu.
Ta đặt chiếc bàn nhỏ dưới gốc cây, giã th/uốc.
Tiêu Khác ngồi bên cạnh đọc sách, thỉnh thoảng ngẩng lên nhìn ta, khẽ mỉm cười.
- Uyển Cẩn.
- Ừm?
- Cảm ơn nàng.
- Sao lại nói nữa rồi.
Hắn đặt sách xuống.
- Được sống thật tốt biết bao.
Gió thoảng qua, hoa hạnh rụng lả tả, đậu trên trang sách hắn, rơi vào cối th/uốc ta.
Hắn giơ tay nhẹ nhàng phủi cánh hoa trên tóc ta.
(Hết)