Tôi khẽ đáp, ngẩng đầu nhoẻn miệng cười với hắn.

"Tốt lắm, sinh nhật phu quân sắp đến, thiếp cũng đang chuẩn bị một bất ngờ cho ngài."

Lời nói thoạt nghe tùy hứng, lại khiến Tống Thời Thanh khó nén vẻ vui mừng trên mặt, nhưng hắn vẫn cố ra vẻ điềm tĩnh:

"Không cần hao tốn, trong lòng nàng có ta là đủ."

Khi nói câu này, ánh mắt hắn vô thức liếc về phía B/án Hạ.

Tôi không đáp lại, chỉ khẽ ho hai tiếng.

Nhận bạc của người, ắt phải có chút biểu hiện.

Hắn lập tức căng thẳng, đưa tay định sờ trán tôi:

"Hay là nàng cảm lạnh rồi? Bằng không... hôm nay ta không đi nữa?"

Tôi né bàn tay hắn, lắc đầu.

"Đã hẹn trước mà thất ước, chỉ chuốc lấy điều tiếng."

"Nhà ta tuy làm nghề buôn b/án, không sánh được với đại gia tộc, nhưng giữ chữ tín vẫn là điều tối quan trọng."

Tống Thời Thanh bị câu nói của tôi chặn họng, tạm thời im bặt.

Tôi lại bổ sung, giọng điệu nhẹ nhàng:

"Chẳng qua chỉ là giao mùa thôi, uống bát canh ngọt nhuận phế là khỏi. Hơn nữa, B/án Hạ cũng thông y thuật đôi chút."

Trong lúc nói chuyện, B/án Hạ đã lấy xong ngân phiếu.

Tống Thời Thanh hớn hở đón lấy, cất kỹ vào túi tay áo.

"Nương tử quản gia vất vả rồi, vậy phu quân đi trước đây."

Tôi gật đầu, đứng lên tiễn hắn.

Không lâu sau, người hầu phủ Hầu đã tới nơi.

Con rêu Tiêu Sách đứng bên cửa, thấy tôi đang nói chuyện với Tống Thời Thanh, liền nhíu mày.

"Nhạc mẫu." Hắn mở miệng thẳng thừng, "Chẳng qua chỉ là ván cờ, sao người phải ngăn cản?"

Câu nói vừa thốt ra, cả sảnh đường chìm vào tĩnh lặng.

Kiếp trước, hắn cũng như thế này, không kiêng nể gì mà m/ắng tôi gh/en t/uông m/ù quá/ng, hoàn toàn không nể mặt trưởng bối.

Cái danh hiệu "đàn bà gh/en t/uông" của tôi vang xa, hóa ra cũng có công lao của vị con rể này.

Tống Thời Thanh vội vàng giải thích đôi lời.

Hiểu lầm nhanh chóng được gỡ bỏ.

Tôi đứng nhìn bóng hai người lần lượt lên xe ngựa, dần khuất bóng nơi chân trời.

Trở về phòng trong, B/án Hạ bắt mạch cho tôi.

"Nương tử không sao ạ."

Tôi gật đầu, thu tay về, nhưng thần sắc không hề giãn ra.

"Mời Lục Hoài An tới đây."

"Cứ nói ta trong người không khỏe, mời hắn tới một chuyến."

B/án Hạ khẽ gi/ật mình, nhưng không hỏi gì, vâng lệnh lui xuống.

4

Tôi mời Lục Hoài An bằng cớ bệ/nh nặng.

Từ sau khi thành thân, hắn rất ít khi bước chân vào Hà phủ.

Không cần thiết, hắn không tới.

Khi B/án Hạ báo tin xe ngựa của Lục Hoài An đã tới cổng sau, tôi đang dựa vào sập lật sách.

Nhưng không phải vì bỗng dưng hứng thú văn chương.

Mà là bản kê khai hồi môn khi con gái Hà Phi Phi xuất giá năm nào.

Vì quá dày nên đóng thành sách.

Lục Hoài An bước vào, cả phòng tự nhiên im ắng hẳn.

Theo hiệu lệnh của B/án Hạ, những người khác rút lui.

Động tĩnh tuy nhỏ, vẫn khiến tôi chú ý.

Tôi ngẩng mắt, vừa vặn thấy Lục Hoài An khoác áo xanh, tựa khóm trúc tươi tốt xông vào nội thất.

Vải áo hắn mặc không quý giá, nhưng phi thường chỉnh chu.

Gương mặt thanh tú, lông mày sáng sủa.

Là loại khí chất dù đứng giữa đám đông không nói năng gì, vẫn khiến người ta chú ý ngay.

Chỉ khi tới gần, mới nhận ra điểm bất thường.

Bước chân hắn đều đặn, nhưng khi chân phải chạm đất, bao giờ cũng nhẹ hơn chân trái một chút.

B/án Hạ bước lên thi lễ, gọi một tiếng sư phụ.

Lục Hoài An gật đầu, ánh mắt vượt qua nàng, đáp xuống người tôi.

"Chỗ nào không ổn?"

Giọng điệu hắn công việc đúng mực, như đang hỏi thăm bệ/nh nhân bình thường.

Tôi cực kỳ gh/ét cái vẻ tuân thủ y đức, không dám vượt quy củ của hắn.

Tôi khẽ ngồi thẳng người, nói:

"Có người muốn hại ta."

Đầu lông mày hắn khẽ động, không lập tức đáp lời.

Tôi biết hắn không tin.

Tôi bảo B/án Hạ bày ra tất cả đồ ăn thức uống, vật dụng gần đây.

Trà, điểm tâm, son phấn, dược liệu... chất đầy nửa bàn.

Lục Hoài An từng món kiểm tra kỹ lưỡng.

Nửa canh giờ sau, hắn đứng thẳng dậy.

"Không phát hiện gì."

Trong phòng chìm vào tĩnh lặng.

Tôi không nói gì, chỉ xắn tay áo lên, đưa tay ra.

Động tác của Lục Hoài An đông cứng.

Ánh mắt hắn dừng lại trên cổ tay tôi một lúc, nhưng không đưa tay ra.

"B/án Hạ là do ta tận tay dạy dỗ."

"Y thuật của nàng đã vượt qua phần lớn lang trung trong kinh thành."

"Nếu nàng không chẩn đoán ra gì, chắc là người đa nghi mà thôi."

Hắn ngừng một chút, khuyên nhủ:

"Hiện tại vợ chồng hòa thuận, con gái hiếu thảo, ngoài kia không còn ai dị nghị, cớ sao còn muốn sinh sự?"

Lời nói kìm nén lễ độ, ý khuyên giải lộ rõ.

Hắn cho rằng, tôi không cam lòng.

Tôi bỗng cười khẽ.

"Sinh sự?"

Trước khi thành thân, quả thực tôi đã sinh sự rất lâu.

Lúc ấy, tôi thử đủ mọi cách.

Tôi thử tranh đấu, thử nhẫn nhịn, cũng thử van xin mẫu thân.

Không người con gái nào cam lòng gả cho kẻ mình không yêu, rồi dùng cả đời thuyết phục bản thân rằng cuộc sống này đáng giá.

Trong phòng tạm thời không lời.

Ánh mắt Lục Hoài An nhìn tôi sâu thẳm hơn trước, như mặt nước tĩnh lặng chợt gợn sóng.

Nhưng rốt cuộc hắn chẳng nói gì.

Tôi từ từ buông tay áo xuống.

"Đã không phát hiện ra gì, thì coi như ta đa nghi vậy."

Tôi cúi mắt, nhìn làn khói lượn lờ từ lư hương trên bàn.

Tôi và Lục Hoài An, bị làn khói mỏng manh này ngăn cách ở hai phía chiếc bàn.

5

Hà gia khởi nghiệp từ buôn b/án dược liệu.

Lục gia đời đời hành y.

Tổ phụ của Lục Hoài An từng giữ chức Viện trưởng Thái y viện.

Chỉ sau vì phạm tội bị đuổi khỏi cung, Lục gia từ đó suy tàn.

Bà nội hai nhà là bạn thân từ thuở cầm quạt.

Tình cảm giữa bậc trưởng bối truyền đến đời chúng tôi.

Tôi với Lục Hoài An, có thể coi là thanh mai trúc mã.

Nếu chỉ luận tình nghĩa, đáng lẽ chúng tôi phải là cặp đôi trời sinh.

Nhưng thế sự khó lường.

Cơ nghiệp Hà gia, dưới tay mẫu thân tôi càng hưng thịnh.

Tôi là đứa con duy nhất trong nhà.

Gia tài vạn quan, không thể dễ dàng giao cho người ngoài.

Huống chi, từ nhỏ tôi đã bộc lộ thiên phú kinh doanh.

Khi đầy tháng bốc chọn đồ, những đứa trẻ khác bị người lớn hướng dẫn chọn lựa.

Còn tôi vừa đặt lên bàn đã nắm ch/ặt chiếc bàn tính ngọc gia truyền, người lớn không kịp trở tay.

Mẫu thân lúc ấy đã cười nói, tương lai sổ sách Hà gia sợ phải giao vào tay ta.

Vì thế, yêu cầu của bà với phò mã tương lai chỉ có một điều——

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sự Tương Thích Hoàn Hảo

Chương 10
Vì độ tương thích đạt một trăm phần trăm, vị thống soái thú nhân buộc phải kết hôn với tôi — một người lưỡng tính. Nhưng sau khi kết hôn, anh vẫn luôn không hứng thú với tôi. Tôi chỉ có thể nghĩ đủ mọi cách để tiếp cận anh mỗi ngày. Tôi tin rằng, chỉ cần cố gắng đủ nhiều, sớm muộn gì anh cũng sẽ thích tôi. Cho đến hôm nay, khi tôi lại một lần nữa dốc hết sức quyến rũ Thẩm Vọng, đột nhiên nhận được thông báo khẩn cấp từ Cục Quản Lý: [Độ tương thích giữa cậu và Thống soái Thẩm đã bị nhầm rồi!] [Anh ấy không phải người có độ tương thích một trăm phần trăm với cậu!] Tôi lập tức chết lặng tại chỗ. Thảo nào Thẩm Vọng từ đầu đến cuối vẫn luôn lạnh nhạt với tôi. Trước mắt tôi, Thẩm Vọng vẫn chưa biết gì. Anh khẽ nhíu mày, lên tiếng thúc giục: "Rốt cuộc có làm nữa hay không? Một lát nữa tôi còn có việc." Tôi nhanh nhẹn khoác áo vào, đứng sang một bên: "Không làm nữa đâu, anh cứ đi làm việc của mình đi."
1.98 K
2 Tham Lam Chương 12
3 Cha của cô ấy Chương 23
4 Kẻ Nghe Trộm Chương 6
7 Mất Nét Chương 10.
8 Em Đừng Khóc Mà Chương 15
9 Nhầm lẫn tai hại Chương 17.

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau Khi Phân Hóa Thành Omega, Trúc Mã Ghen Đến Phát Điên

8
Tôi đột nhiên phân hóa thành Omega trong ký túc xá, rồi lăn lên giường với trúc mã mà mình thầm thích. Ngày hôm sau, trúc mã sa sầm mặt hỏi tôi: “Đêm qua Omega phát tình kia là ai?” Nhìn vẻ mặt ghét bỏ của Cố Chước, tôi vô thức nói dối. “Sao tôi biết được, chẳng lẽ là tôi à? Cậu biết mà, tôi là Beta.” Tôi gượng cười, nhưng bàn tay giấu trong tay áo lại không ngừng siết chặt. Sao tôi lại quên mất chứ? Cố Chước ghét Omega nhất. Để che giấu chuyện mình đã phân hóa, tôi bắt đầu chủ động tránh mặt Cố Chước. Tôi khéo léo từ chối lời mời đi cùng của cậu ấy. Buổi sáng cố gắng dậy thật sớm, buổi tối thì cả đêm không về. Nhìn hàng mày của Cố Chước ngày càng âm u, tim tôi đập loạn. Tôi cứ tưởng mình đã để lộ sơ hở gì đó, nên lập tức tìm cố vấn xin chuyển khỏi ký túc xá. Nhưng vừa ra khỏi cửa, Cố Chước vốn đáng lẽ đang lên lớp lại như bóng ma xuất hiện sau lưng tôi. Bóng dáng cao lớn của cậu ấy phủ xuống. “A Bạch, rốt cuộc tôi đã làm sai chuyện gì mà khiến cậu cứ trốn tránh tôi mãi vậy?”
ABO
Boys Love
0
Mất Nét Chương 10.