Có lẽ chỉ vì anh ấy buông lời đòi hỏi như trẻ con rằng muốn được như thế, hoặc bởi anh bảo suốt ngày cặm cụi trong phòng thí nghiệm quá nhàm chán nên cần chút gì đó cho mọi người bàn tán. Dù lý do là gì, chỉ cần anh mở miệng, tôi sẽ đồng ý. Một khi con người ta đã yêu, họ sẽ trở nên dịu dàng lạ thường.
Tôi liếc nhìn anh khi đèn đỏ còn 45 giây. Anh bóp má tôi rồi hôn lên môi. Tôi bảo: "Anh đúng là được nước lấn tới."
Anh cười: "Được yêu chiều thì đương nhiên là có thể vô tư làm nũng."
Kẻ được sủng ái. Tôi lặng lẽ nhìn đèn chuyển xanh. Phải, tôi yêu anh. Tôi lại có thể yêu anh nhiều đến thế sao?
"À mà hoa quỳnh sắp nở rồi. Tối nay chúng ta vào nhà kính ngắm hoa nhé?"
"Ừ."
"Chú nhỏ, chú thấy nhà kính có thể..."
"Cút."
Trong nhà kính có kê chiếc sofa lớn. Tôi và Quý Di Tinh cùng nằm trên đó, tôi nép vào phía trong còn anh ở ngoài. Một tay tôi chống cằm, anh thì co tròn trong lòng tôi, ngắm hoa được một lúc liền ngáp dài.
Tôi kéo chăn đắp thêm cho anh: "Buồn ngủ rồi hả?"
"Một chút."
Dạo này anh dậy rất sớm, thường lúc tôi còn chìm trong giấc ngủ thì anh đã ra khỏi nhà.
"Vậy em ngủ một lát đi, hoa nở anh sẽ gọi."
"Anh sẽ đ/á/nh thức em bằng nụ hôn chứ?" Đôi mắt anh long lanh ngước nhìn - thứ vũ khí mê hoặc nhất thế gian, khiến người ta sẵn sàng dâng hiến tất cả.
"Suy tính đã."
Anh cười rúc sát vào lòng tôi, má áp lên ng/ực tôi cà cà: "Ấm quá đi."
Tôi cúi nhìn gương mặt đang ngủ say của anh, khóe miệng cong cong như đang mơ thấy điều gì ngọt ngào. Không kìm được, tôi hôn lên trán anh. Động tác khiến anh nhíu mày, rồi ôm tôi ch/ặt hơn.
Tôi thích nhìn anh chằm chằm đến mức quên cả thời gian, chìm vào trạng thái bình yên lạ kỳ. Cho đến khi anh từ từ mở mắt, dùng mũi chạm nhẹ vào tôi hỏi: "Anh đang nhìn gì thế?"
"Hoa quỳnh của anh."
Anh quay đầu về phía chậu hoa: "Hoa nở chưa?"
"Ủa, sao vẫn chưa nở nhỉ?"
"Hay em nhớ nhầm thời gian?"
"Không lẽ..." Anh nhíu mày suy nghĩ khiến tôi không nhịn được đưa tay xoa dịu. Tôi chẳng thích thấy anh cau có, Quý Di Tinh đẹp nhất là lúc cười.
"Không sao, mai chúng ta lại vào xem."
Anh ngửa mặt nhìn tôi từ vòng tay: "Anh sẽ đi cùng em chứ?"
"Ừ."
"Dù bất cứ lúc nào cũng sẽ đi cùng em chứ?"
"Ừ."
"Chú nhỏ, em yêu anh."
Ánh mắt anh xuyên thấu tâm can tôi - yêu thương, hy vọng, khát khao, lệ thuộc ngập tràn trong đôi đồng tử sáng màu. Anh không nói gì, nhưng rõ ràng đang thúc giục tôi.
Như thuở nhỏ, thứ anh muốn từ tôi chưa từng thay đổi.
"Anh cũng yêu em."
Như có ngọn lửa bùng ch/áy trên gương mặt vốn đã rực rỡ, anh tròn mắt kinh ngạc rồi ngay lập tức áp đôi môi ấm áp lên tôi. Tôi khẽ nhướng mày, phát hiện đóa quỳnh trong chậu đã lặng lẽ bung cánh.
Và đóa hoa tôi yêu nhất - từng khiến tôi choáng ngợp giữa đêm khuya nào - giờ đang nằm gọn trong vòng tay này. Được tình yêu ấp ủ bao năm nâng niu gieo trồng.
Anh sẽ mãi nở rộ, mãi xanh tươi, mãi cảm nhận mọi điều tươi đẹp nhất thế gian trong vòng tay tôi.
(Hết)