Chim Khách Giật Mình

Chương 2

04/02/2026 08:23

Ta gật đầu: "Ngươi nói đúng, từ nhỏ ta đã lang bạt giang hồ, nấu nướng lửa bếp là chuyện ta rất giỏi."

Thu Bình ngẩng cao đầu, vẻ mặt đắc ý.

Nàng ôm lấy khuôn mặt còn âm ỉ đ/au đớn, trong lòng đang tính toán lát nữa sẽ tìm Sở Hoài Tự mách lẻo thế nào.

Nhưng nàng đã không còn cơ hội ấy.

Nửa canh giờ sau, trong nhà bếp.

Ta mở vung nồi, vớt từng khúc thịt Thu Bình đã chín nhừ từ trong nồi ra.

Phải nói, đôi mắt người quả là thứ kỳ diệu, như biết nói biết cười. Dẫu đã luộc chín vớt lên, vẫn như đang trừng trừng nhìn ta.

Đáng sợ thật.

Đột nhiên ta mất hết cảm giác thèm ăn.

Chiếc bụng cồn cào từ nãy giờ cũng đã no nê thỏa mãn sau khi được mắt ta "ăn" no "ăn" đủ, không còn réo ục ục nữa.

*Hệ thống: [Chủ nhân, ngươi thực sự đi/ên rồi sao?]*

*[Nàng ta chỉ xúc phạm ngươi đôi lời, tội chưa đến mức t//ử h/ình, lại càng không đáng bị ngươi hành hạ đến thế.]*

Ta cúi mắt: "Vậy thì sao?"

Ta cũng chỉ là không hoàn thành nhiệm vụ vô lý của hệ thống mà thôi.

Chẳng phải vẫn phải chịu hành hạ sao?

Tại sao khi ta bị tổn thương, mọi chuyện có thể vô cớ như thế?

Còn khi ta làm hại người khác, lại phải cân đo đong đếm tội trạng, thận trọng xét xử?

Ta đâu phải quan phán thanh thiên.

Ta nhớ lại hình ảnh kẻ đi/ên từng gặp, bắt chước hắn nhe hàm răng cười q/uỷ dị: "Hừ, ta đúng là đi/ên thật rồi~~"

"Á!!! Gi*t người rồi!!!"

Người đầu bếp vừa bước vào liền thét lên k/inh h/oàng như heo bị c/ắt tiết, ba chân bốn cẳng chạy mất dép.

Tiếng hét của bà ta khiến ta chợt nhớ.

Ta chưa từng được trải nghiệm cảm giác gi*t heo.

Vừa rồi xử Thu Bình, ta chỉ ch/ém lo/ạn xạ rồi c/ắt đại thành từng khúc, chẳng theo đường vân thịt mà x/ẻ.

Thế là ta rút con d/ao phay trong bếp xuống, xách lên hướng ra ngoài.

Nếu ta nhớ không nhầm, lúc này Sở Hoài T/ự v*n chưa rời phủ để đón Tạ Chiêu Chiêu.

Hắn hẳn vẫn đang trong phòng riêng.

4.

Khi ta đến nơi, Sở Hoài Tự đã chỉnh tề áo mũ.

Người đầu bếp quỳ dưới đất, rõ ràng đã báo tin ta gi*t Thu Bình.

Sở Hoài Tự cho rằng bà ta nói nhảm, vẻ mặt đầy bực dọc.

Mãi đến khi thấy ta lấm lem m/áu me bước vào, tay còn lăm lăm con d/ao phay sắc lẹm, hắn mới gi/ật mình đứng phắt dậy.

"Nguyễn Kinh Thước, ngươi... ngươi thực sự đã gi*t Thu Bình, rồi... rồi còn luộc nàng ấy?"

Ta nheo mắt cười: "Đúng thế."

Cảm giác buông bỏ bản tính thật sự khoái cảm, không cần đeo mặt nạ giả tạo, muốn làm gì thì làm, nói gì cũng chẳng cần trau chuốt từng câu chữ.

*Hệ thống vẫn không buông tha, nhắc nhở: [Chủ nhân, mức độ thiện cảm của Sở Hoài Tự dành cho ngươi đã giảm xuống ba mươi lăm phần trăm. Hiện vẫn còn cơ hội c/ứu vãn, mong ngươi điều chỉnh thái độ.]*

Ta chỉ thấy buồn cười và bi thảm.

Lúc nãy Thu Bình tỏ ra đắc ý như thế, nào ngờ cái ch*t thảm thương của nàng chỉ khiến Sở Hoài Tự giảm năm phần trăm thiện cảm với ta.

Ta nghịch con d/ao phay trong tay, từng bước áp sát Sở Hoài Tự: "Phu quân diện mũ áo chỉnh tề thế này, định đi đâu vậy?"

Thân hình Sở Hoài Tự r/un r/ẩy thấy rõ, ánh mắt thoáng nỗi kinh hãi.

Nhưng hắn nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.

Bản năng mách bảo hắn sợ hãi, nhưng lý trí thì bảo rằng Nguyễn Kinh Thước đã yêu hắn say đắm, việc gi*t Thu Bình chắc chỉ vì phát hiện qu/an h/ệ giữa hắn và nàng ta, gh/en t/uông mà ra.

Nàng ta không thể làm hại chính mình được.

Hắn nghĩ vậy.

Thế là hắn chỉnh lại cổ áo, hắng giọng: "Ta định ra ngoài đón khách quý. Ngươi mau thu xếp hậu sự cho Thu Bình, tắm rửa thay đồ. Đừng để khách quý ngửi thấy mùi m/áu tanh."

Dừng một chút, hắn lại nói: "Đàn bà gh/en t/uông là phạm vào điều cấm trong thất xuất, nhưng ta nghĩ đến ân c/ứu mạng ngày trước của ngươi, lần này ta không so đo. Về sau đừng tái phạm."

Khóe miệng Sở Hoài Tự thoáng nụ cười.

Thiện cảm của hắn dành cho ta đã giảm, nhưng vẫn vui vì sự gh/en t/uông của ta.

Bởi điều đó chứng tỏ ta đã mê hắn đi/ên đảo, chứng tỏ hắn là kẻ có sức hấp dẫn vô song.

Ha.

Ta vốn không muốn gi*t hắn sớm như vậy.

Bởi hắn một khi ch*t, nhiệm vụ thất bị, ta lập tức sẽ bị hành hạ.

Đau lắm.

Nhưng ta thực sự không thể chịu đựng nổi sự tự luyến của hắn.

Ta phải lập tức gi*t hắn cho thỏa cơn gi/ận.

Xoẹt!

M/áu tươi b/ắn lên người ta, phủ lên lớp m/áu khô cũ.

Thu Bình à, thật tuyệt làm sao.

Ngươi ch*t rồi, m/áu của các ngươi vẫn tiếp tục quyện vào nhau, ngọt ngào biết mấy.

Sở Hoài Tự nhìn con d/ao phay cắm trên ng/ực, rồi lại nhìn ta.

Hắn không kịp cảm nhận nỗi đ/au.

Chuyện trước mắt vượt quá sự hiểu biết của hắn về hiện thực.

"Vì... vì sao?"

Ta nghiêng đầu: "Ngươi ng/u như heo, ta đã sớm muốn gi*t ngươi như gi*t heo rồi."

Những người hầu chứng kiến cảnh tượng này đồng loạt thét lên kinh hãi, tứ tán chạy trốn.

Tiếng hét của họ xa dần.

Nhưng ngay sau đó, tiếng hét như heo bị gi*t của Sở Hoài Tự vang lên.

Người vẫn là người.

Tiếng thét nghe không thê thảm như heo.

D/ao tuy hơi cùn, nhưng d/ao cùn lại càng tốt.

*[Đối tượng chinh phục t/ử vo/ng, nhiệm vụ thất bại. Bắt đầu hình ph/ạt dành cho chủ nhân, lần hành hạ này - Th/iêu xử.]*

5.

Ta tỉnh dậy từ bóng tối vô tận của cái ch*t, mùi thịt ch/áy khét lẹt xộc vào mũi.

Nhìn những vết thương trên người dần lành lại, cảm nhận từng tế bào da non đang ngứa ngáy sinh sôi.

*Hệ thống lặp lại câu hỏi: [Cảm giác thế nào?]*

Ta hỏi lại: "Ngươi có nhớ lần đầu ta thất bại, ngươi đã hành hạ ta thế nào không?"

*[Khi đó Sở Hoài Tự bị kẻ th/ù ám sát, chủ nhân không kịp xông ra đỡ đạn cho hắn, khiến hắn bị đ/âm ch*t. Nhiệm vụ tự động thất bại. Hình ph/ạt lúc ấy - Xử lăng trì.]*

Ta nheo mắt:

"Xẻo thịt từng miếng đ/au đớn vô cùng, ta nghĩ đến cái giá phải trả khi thất bại mà kh/iếp s/ợ. Từ đó về sau, ngươi bảo ta nịnh hót Sở Hoài Tự thế nào, ta đều làm theo."

"Giờ đây đây là lần thứ ba ngươi hành hạ ta, vẫn đ/au đến thấu xươ/ng, ta không thể nào quen được."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm