Xuân nhật vô vũ

Chương 3

04/02/2026 08:34

Tôi hiểu rồi.

8

Trước khi xuống núi, tôi đến bái kiến Trưởng công chúa. Bà rất độ lượng, chẳng hỏi vì sao tôi tới gặp. Trưởng công chúa mời tôi ăn mận do chính tay bà trồng. Cắn một miếng, vị chua chát, khó nuốt trôi.

- Đã khó ăn thì đừng cố ép mình. - Trưởng công chúa nói - Nhổ đi.

Tôi nghe lời làm theo. Khi nhổ bỏ trái mận, lòng cũng theo đó nhẹ bẫng. Tôi buông bỏ được Vương Hiệt. Cũng buông bỏ cả cuộc sống cao lương mỹ vị. Không muốn kẻ th/ù được toại nguyện.

Xe ngựa lắc lư trở về thành. Tới cổng thành, không ngờ Vương Hiệt đang đợi sẵn. Hắn vén rèm xe, giọng ôn nhu:

- Ta tới đón nàng về.

Giọng điệu mang ý xin lỗi. Gió chiều hiu hiu lạnh, thoảng chút hương mai. Đó là mùi hương từ tay áo Vương Hiệt. Hắn còn đổi cả túi thơm mới, không phải kiểu dáng thường dùng của Vương gia. Tôi từng thấy chiếc túi tương tự trên người phụ thân...

Họ luôn tận lực làm những việc giống nhau. Làm tổn thương người khác mà không đổ m/áu. Nếu kêu đ/au, sẽ bị chê là yếu đuối.

- Ta đã nói với Hỷ Đái. - Giọng Vương Hiệt như vọng từ xa - Đợi nàng sinh hạ trưởng tử, sẽ đón nàng ấy vào cửa. A Đào, lần này hôn sự của chúng ta không có thằng thiếp.

Đây đã là ngoại lệ của hắn. Nhưng tôi chỉ thấy hoang mang:

- Sao ngươi phải làm đến mức này?

- Nàng sẽ là tông phụ của Vương thị ta. - Vương Hiệt đáp - Huống chi, nàng là người thích hợp nhất làm thê tử của ta.

Chỉ là thích hợp. Thuở thiếu thời lần đầu gặp hắn, tôi cũng từng rung động. Trong yến tiệc Hoa triêu, có kẻ buông lời đùa cợt:

- Vương huynh đính hôn với Lý gia nữ, thật đáng mừng.

- Lý gia cao môn, hợp với Vương huynh nhất không gì bằng. Chỉ tiếc nghe nói Lý thị nữ dung mạo bình thường.

- Có sao đâu? Cưới vợ cần hiền đức. Muốn giai nhân mỹ nữ, nạp vài thiếp là được. Nghe nói Lý công có nhiều ngoại thất nữ xinh đẹp, Vương huynh cũng có thể tận hưởng lợi thế gần nước.

Vương Hiệt không hề bác bỏ. Hắn mong tôi làm hiền thê. Nhưng hắn đã nhầm. Tôi không hiền. Và sẽ mãi không hiền.

9

Về phủ, tôi gọi Hỷ Đái tới. Nàng có chút bất ngờ, e dè nhìn tôi. Dù tôi suýt hạ đ/ộc mẫu thân nàng, trong ánh mắt vẫn lấp lánh h/ận ý.

- Ngươi muốn làm chính thê của Vương Hiệt không? - Tôi hỏi.

Hỷ Đái kinh ngạc:

- Tỷ tỷ...

- Ta không phải tỷ tỷ ngươi.

Mẫu thân chưa từng để lại cho tôi huynh đệ nào. Bà mang th/ai năm tháng, chịu khí từ Tần thị, sẩy th/ai rồi u uất mà qu/a đ/ời. Tôi sẽ không sa vào mưu kế của họ.

- Nếu ngươi muốn, ta chỉ cho một con đường, để ngươi thế ta gả cho Vương Hiệt. Ta không muốn cùng gả, Vương Hiệt đã sủng ái ngươi, ta nhường lại.

Hỷ Đái xúc động. Do dự hồi lâu, nàng cắn môi:

- Tiểu nữ cần về hỏi mẫu thân.

- Đi đi.

Với lòng tham của Tần thị, bà ta sao nỡ từ chối? Bà ta khổ tâm tính toán để Hỷ Đái gả vào Vương gia, không tiếc giả bệ/nh, không tiếc làm thiếp.

Vú nuôi tức gi/ận:

- Thật hời cho bọn chúng.

Không hẳn. Môn đệ Vương gia, Hỷ Đái gả vào cũng chẳng yên ổn. Người ta luôn tô vẽ đẹp đẽ cho con đường chưa đi. Cánh cửa Tần thị không vào được, bà ta cứ ngỡ thật mỹ lệ.

- Chuẩn bị đi, đừng để xảy ra sơ suất.

- Vâng.

10

Nửa tháng sau, Vương gia mở yến tiệc. Tôi dẫn Hỷ Đái cùng đi. Vương phu nhân thấy tôi, nắm tay ân cần:

- Nghe nói có bệ/nh, giờ xem ra đã khỏe.

Tôi gật đầu:

- Nhờ phu nhân quan tâm.

- Con là đứa trẻ ngoan. - Vương phu nhân vuốt tóc mai tôi, khuyên nhủ - Đừng vì mấy thứ tầm thường mà làm mất thân phận.

Bà có lẽ đang ám chỉ Hỷ Đái. Họ đều không xem trọng thiếp thất.

- Vâng. - Tôi đáp - A Đào hiểu.

Hỷ Đái nghe vậy cúi đầu. Nàng x/ấu hổ không biết giấu mặt vào đâu, lùi từng bước ra sau lưng Vương Hiệt. Vương Hiệt không nhìn nàng, nhưng khéo léo dịch bước, che chở nàng hoàn toàn trong bóng mình. Tôi giả vờ không thấy. Tôi sẽ thành toàn cho hắn, không để hắn cách xa người trong lòng quá lâu.

Tiệc tùng nhộn nhịp, tôi ngồi cùng các nữ quyến. Hỷ Đái không ở bên, tôi cũng chẳng hỏi. Đúng lúc Vương Hiệt nâng chén đến mời rư/ợu:

- Cảm ơn nàng hôm nay dẫn nàng ấy đến. Nàng ấy nhút nhát, sợ mẫu thân ta. Sau này còn nhờ nàng đỡ đần.

Hắn bắt đầu đòi hỏi nơi tôi, đâu biết chúng tôi đã chẳng còn tương lai. Tôi giơ chén đáp lễ. Vương Hiệt hài lòng rời đi. Hắn vui vẻ uống nhiều rư/ợu, giữa tiệc đứng dậy thay áo. Nhưng rồi chẳng trở lại.

Vương phu nhân nhíu mày, sai người đi tìm. Đến khi nội trạch xôn xao, tôi mới cùng các nữ quyến ra xem. Trong phòng khách bao trùm mùi vị kỳ lạ. Áo ngoài Vương Hiệt vắt ngang, Hỷ Đái áo xống không chỉnh tề, chăn đệm giường ngủ bừa bộn. Ai nấy đều hiểu chuyện gì đã xảy ra.

- Vô lễ! - Vương phu nhân chỉ tay Hỷ Đái - Lôi nàng ta xuống ngay!

Phụ thân lên tiếng:

- Khoan đã...

Vương Hiệt cũng giơ tay ngăn cản:

- Là ta s/ay rư/ợu. - Hắn xoa thái dương - Không liên quan Hỷ Đái.

Hắn hết lòng bảo vệ nàng. Thậm chí không màng đến thanh danh. Nhưng Vương phu nhân biết việc lớn, trai gái tư thông trước hôn, phong hóa suy đồi, xử lý không khéo cả Vương gia sẽ bị chỉ trích. Bà nhìn tôi. Phụ thân cũng không nỡ bỏ Hỷ Đái, ông nói:

- A Đào, con xem, đằng nào Hỷ Đái cũng định làm thằng thiếp theo con.

- Việc hôm nay là ngoài ý muốn, bỏ qua đi.

Họ mong tôi hiền lương thục đức. Nhưng tôi sẽ không chiều lòng họ.

- Nếu có th/ai thì sao? - Tôi hỏi.

Nếu có th/ai, ai sẽ cho ta công bằng?

- Hủy hôn đi.

Các trưởng bối nhìn nhau, tôi cúi đầu rời đi. Vú nuôi nghiến răng:

- Đáng lẽ nhân cơ hội bắt nàng uống bát hồng hoa.

- Vương Hiệt không nỡ, phụ thân cũng vậy.

Nếu tranh cãi, sẽ mất lý lẽ. Như thế này vừa đủ, họ phải cho ta một giải trình.

11

Hôm sau phụ thân mới về. Vừa tới phủ liền đến gặp tôi, khuyên đừng hủy hôn.

- Chỉ là ngoài ý muốn thôi.

- Không tốt khi để hai nhà mất mặt. Nếu mất thể diện, A Đào về sau cũng khó sống.

Đây hẳn là lý lẽ của Vương gia. Phụ thân luôn dễ bị người khác thuyết phục.

- Nhưng mất mặt hơn chắc chắn là Vương gia.

Hôn sự hai nhà ai cũng biết. Nếu ta không gả, ắt sinh dị nghị. Vương Hiệt không nỡ bỏ Hỷ Đái. Hắn đón nàng vào phủ, còn cao môn quý nữ nào dám dính vào chuyện thị phi này? Nhưng tôi đ/au lòng thế này...

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Phí khám Beta không bao gồm dịch vụ tư vấn tâm lý.

Chương 23
Tôi từng chết một lần. Trực liền ba mươi sáu tiếng, tim ngừng đập, gục xuống hành lang phòng cấp cứu. Trong tay vẫn nắm chặt hộp sữa dâu chưa kịp mở. Mở mắt ra lần nữa, tôi trở thành một bác sĩ quân y Beta – kiểu người mờ nhạt nhất trong bệnh viện quân khu. Không ngửi được tin tức tố, cũng không bị nó chi phối. Trong cái thế giới tôn sùng Alpha này, tôi gần như là một “tấm khiên sống”. Cho đến khi tôi được cử đi thay băng cho Alpha nguy hiểm nhất toàn quân khu. Ai cũng sợ hắn. Tin tức tố của hắn khiến Alpha khác theo bản năng mà lùi lại, khiến Omega ngất ngay tại chỗ, còn Beta thì nôn mửa không ngừng. Nhưng khi tôi đẩy cửa phòng bệnh, hít một hơi... Chẳng có gì cả. “Hình như chỉ có gió… Không biết có phải do điều hòa không.”
2.21 K
4 Hận Tôi Đi Chương 15
11 Không thể tin nổi Chương 17

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tiểu Công Chúa Ở Lãnh Cung

Chương 7
Ngày thành vỡ, phụ hoàng đã giết sạch cả nhà già trẻ. Nhưng lại quên mất, trong lãnh cung còn có ta - cô gái già này. Tướng phản loạn đao đâm vào cung, tìm thấy ta - tàn dư duy nhất của tiền triều. Hắn đặt đao lên cổ nàng, muốn giết ta tế cờ. Nàng buồn bã: "Từ nhỏ ta đã lớn lên trong lãnh cung, cả đời này chưa từng bước ra khỏi cung môn, có thể cho ta nhìn một lần bên ngoài tường thành... rồi hãy chết không?" Trong chiếu thảo phạt phụ hoàng có viết, triều đại Tiêu thị hành hạ bách tính. Nàng nuốt nước bọt: "Đã nhiều năm ta không được ăn cá với thịt rồi." Sau khi tân hoàng đăng cơ, ta - công chúa tiền triều - không thể tiếp tục ở lại trong cung. Đành cuốn gói quỳ lạy từ biệt hoàng hậu. Tân hoàng hậu sờ vào chiếc áo bông cũ mỏng manh của nàng mà rơi lệ: "Con gái, mẹ sẽ may cho con áo bông mới."
Cổ trang
Tình cảm
Ngôn Tình
1
Thanh Thường Chương 7
Nguyên Hàm Chương 9