25
"Đây chính là sức mạnh của 'cách vật trí tri' ư?"
"Không." Ta bóc lạc nhân, thong thả đáp.
"Đây là chiến tranh hóa học và vật lý chiến."
Đẩy lui được đợt tấn công đầu, nhưng tình thế vẫn vô cùng nguy cấp.
Thái hậu phong tỏa tin tức, đối ngoại tuyên bố hoàng đế bệ/nh tật, giao quyền giám quốc cho Vinh vương thế tử.
Vinh vương điều động 5 vạn đại quân từ phương Bắc, đang gấp rút tiến về kinh thành.
"Không thể ngồi chờ ch*t."
Phụ thân chỉ tay lên bản đồ trong phòng họp quân sự.
"Chúng ta phải chủ động tấn công, nhưng không thể dùng vũ lực."
"Phải mở một trận chiến dư luận."
"Đánh thế nào? Phát báo chí sao?" Triệu Hành hỏi.
"Bách tính m/ù chữ, báo chí vô dụng."
Phụ thân lắc đầu.
"Phải dùng cách họ hiểu được."
Đêm hôm ấy, các tửu điếm trà quán kinh thành bỗng xuất hiện vô số thuyết thư nhân.
Họ kể chuyện "Ác bà bà giam cầm cháu ruột".
Trẻ con ăn mày ngoài phố bắt đầu truyền tụng bài đồng d/ao mới:
"Lão yêu bà, ngồi kim điện,
Giam chân long, muốn soán quyền.
Ăn yến sào, mặc gấm lụa,
Mặc dân đen đói cơm chá."
Cùng lúc, ban hý kịch Giang gia dựng rạp ngoài thành, diễn vở "Mèo hoang đổi thái tử" phiên bản cải biên.
Ám chỉ Thái hậu muốn đưa bù nhìn lên ngôi, h/ãm h/ại chân mệnh thiên tử.
Lời đồn như có cánh bay khắp kinh thành.
Danh tiếng Thái hậu chỉ sau một đêm đã tanh tưởi khắp chợ cùng quê.
Ngay cả binh sĩ cấm quân cũng bắt đầu bàn tán xì xào, cảm thấy mình đang hỗ trợ kẻ á/c.
Thái hậu trong cung gi/ận đến mức đ/ập vỡ bộ trà Nhữ Diêu yêu thích nhất.
"Tra! Cho ai gia tra ra! Kẻ nào dám yêu ngôn hoặc chúng!"
Tiếc thay, ngăn miệng dân còn khó hơn ngăn sông.
Bà bắt được người, nhưng không nắm được lòng dân.
26
Hiệu quả phong tỏa kinh tế bắt đầu lộ rõ.
Giá gạo kinh thành tăng gấp 10 lần, than đ/á có giá mà không có hàng.
Mùa đông sắp đến, không có than, quý tộc kinh thành run cầm cập.
Bên phía Viện Cách Vật lại hừng hực khí thế.
Phụ thân tổ chức ăn tập thể, mỗi bữa đều có thịt.
Những công nhân và hộ viễn từng d/ao động, giờ đuổi cũng không đi.
Triệu Hành cũng thay đổi.
Chàng cởi long bào, khoác áo ngắn, cùng công nhân đẩy xe, chuyển gạch.
Tay chai sạn, mặt rám nắng, nhưng ánh mắt ngày càng sáng rỡ.
Một đêm nọ, ta cùng hắn ngồi trên mái nhà ngắm sao.
"Nùng Nùng, trẫm trước đây tưởng trị quốc chỉ là phê tấu chương, cân bằng thế lực đại thần."
Triệu Hành nhìn đôi bàn tay mình.
"Giờ trẫm mới hiểu, thiên hạ chính là những con người bằng xươ/ng bằng thịt này."
"Họ muốn rất đơn giản: bát cơm nóng, manh áo ấm, sự công bằng."
"Nếu những thứ ấy cũng không đáp ứng được, trẫm làm hoàng đế thật vô dụng."
Ta đưa hắn củ khoai nướng.
"Bệ hạ, giờ ngộ tính cao thật đấy."
"Phụ thân nói gọi là 'từ quần chúng mà ra, về với quần chúng'."
"Thượng thư họ Thẩm quả thực đại tài." Triệu Hành cắn miếng khoai, hít hà vì nóng.
"Khi trẫm đoạt lại hoàng vị, nhất định phong ông làm tướng."
"Đừng." Ta vội khoát tay.
"Phụ thân ta mơ ước được về hưu làm cá khô, người đừng hành hạ ông ấy."
"Vả lại, người còn phải vượt ải trước mắt đã."
Ta chỉ tay về phía xa.
Trong bóng tối, tiếng vó ngựa văng vẳng.
5 vạn đại quân của Vinh vương đã tới.
Thời khắc quyết chiến đến nhanh hơn dự liệu.
27
Ngày đầu đối đầu căng thẳng.
Quân Vinh vương bên ngoài dựng máy b/ắn đ/á.
Phụ thân không cho b/ắn tên, chỉ lệnh dùng loa lớn gọi:
"Đối diện là quân Vinh vương phải không?"
"Nghe nói các ngươi hành quân gấp, chưa ăn cơm chứ?"
"Bên này đang hầm thịt, thơm lắm!"
Theo lời gọi, trên thành dựng mấy nồi lớn, quạt lửa đ/ốt lên.
Mùi thịt kho tàu theo gió bay xa.
Bụng lính đối phương réo ầm ầm.
Vinh vương đi/ên tiết: "Tấn công! Chiếm được trang viên, thưởng bạc vạn lượng!"
Binh sĩ gượng gạo xông lên.
Nhưng đón họ không phải mưa tên, mà là vô số viên bi thủy tinh.
"Ái chà!"
Binh lính giẫm phải bi lăn, ngã chổng vó.
"Đừng đ/á/nh nữa! Đều là người nhà cả!"
Phụ thân đứng trên tường thành hét lớn.
"Vinh vương muốn tạo phản, các ngươi cũng muốn mất đầu sao?"
"Hoàng thượng đang ở đây! Kẻ nào động thủ là mưu sát quân vương!"
Triệu Hành bước ra.
Chàng mặc bộ đồ ngắn vá víu, tay cầm chiếc xẻng làm việc, tuy có phần lố bịch nhưng dáng đứng thẳng như tùng.
"Trẫm chính là Đại Lương thiên tử Triệu Hành!"
"Kẻ nào buông vũ khí, trẫm xá cho vô tội!"
Binh sĩ sững sờ.
Đây là hoàng đế? Sao khác hẳn hình tượng bù nhìn yếu đuối trong đồn đại?
Vinh vương gào thét: "Đó là giả! Là kẻ mạo danh! Cho ta gi*t!"
Nhưng không ai nhúc nhích.
Bởi mẫu thân đã c/ắt đ/ứt đường lương thảo của Vinh vương.
Quan hậu cần vừa chạy tới báo, lương thảo bị cư/ớp.
Một đội quân không lương thảo, lại đối mặt chân thiên tử, còn đâu tâm trạng chiến đấu?
28
Sáng hôm sau, cục diện hoàn toàn đảo ngược.
Chẳng khác gì chiến trường mà tựa hội đoàn tụ.
Bách tính khắp núi đồi cầm bánh bao trứng gà, xông vào đội quân Vinh vương.
"Con ơi, đừng đ/á/nh nữa, về nhà đi."
"Vinh vương tạo phản, trời sẽ trừng ph/ạt."
Dân chúng len lỏi khắp doanh trại, mang đồ ăn thức uống.
Binh lính Vinh vương vốn xuất thân nghèo khó, nhìn những ông già bà cả này như thấy song thân mình.
Tay đ/ao, sao nỡ ch/ém xuống?
"Buông vũ khí! Không gi*t người nhà!"
Phụ thân cầm loa lớn hô vang.
Từng tốp binh sĩ ném vũ khí, ngồi bệt xuống đất vừa ăn bánh vừa khóc.
Vinh vương thấy cơ đồ đã mất, phi ngựa định trốn.
Nhưng bị phó tướng từ lâu ôm bụng dạ khác b/ắn hạ ngựa.
"Ta đã thấy ngươi không thuận mắt lâu rồi, còn n/ợ lão tử ba tháng lương!"
Phó tướng nhổ nước bọt.
Thế là, 5 vạn đại quân, tan tành như mây khói.
Chúng ta thắng.
Thắng dễ dàng đến khó hiểu, không đổ m/áu sông.
Chỉnh đốn nửa ngày, đoàn người tiến về kinh thành.
Lần này, Triệu Hành cưỡi ngựa đi đầu.
Không cần công thành.
Thủ quân kinh thành nhìn thấy cờ rồng vàng, lập tức mở cổng thành.
Bách tính hai bên đường nghênh đón.
Họ hô vạn tuế, cũng hô "Thẩm thanh thiên".
Nhưng phụ thân ta lại trốn trong xe ngựa.
"Lộng hành quá dễ bị đ/á/nh." Phụ thân rụt cổ nói.
"Lúc này nên để hoàng đế hưởng vinh quang, chúng ta im lặng hưởng lợi là được."
Mẫu thân trợn mắt: "Đồ nhát gan!"