Kẻ Phản Diện Khó Hiểu

Chương 1

04/02/2026 07:00

Tôi là tiểu đệ theo chân nhân vật chính thụ.

Phản diện tự tay vào bếp nấu cho cậu ta, nhưng Lâm Do chỉ lạnh lùng từ chối.

Chu Triệt tức gi/ận dúi món ăn vào ngựk tôi, gằn giọng:

"Cậu ăn đi."

Tôi nhìn đống thứ đen thui không rõ hình th/ù, trong lòng cực kỳ chống đối.

"Thôi, tôi không..."

"Hử?"

Chu Triệt nheo mắt, ánh mắt đầy u/y hi*p.

Đằng nào tôi cũng chẳng phải nhân vật chính được cưng chiều, đành nuốt nước bọt nhắm mắt đưa thứ đồ ăn không rõ nguyên liệu vào miệng. Cổ họng nghẹn ứ, dạ dày quặn thắt muốn oẹ ra.

Oẹ...

Thật kinh t/ởm.

Cái miệng tôi.

Thực quản tôi.

Cả dạ dày tôi nữa.

Và trái tim hèn mọn đã đầu hàng thế lực hắc ám này.

Chưa bao giờ tôi ăn thứ gì gh/ê t/ởm đến thế, vừa muốn trào ngược thì liếc thấy ánh mắt sắc lạnh của Chu Triệt, lại đành nuốt chửng.

Ăn cũng đã ăn rồi, nuốt trôi chẳng qua là vấn đề nhỏ.

Chu Triệt lắc lắc hộp cơm hỏi tôi với vẻ mặt hớn hở:

"Mùi vị thế nào?"

Nuốt cũng đã nuốt rồi, nói dối thêm câu nữa có sao đâu.

"Ngon tuyệt cú mèo."

Chu Triệt liếc nhìn Lâm Do đang đứng xa xa, giọng điệu bông đùa:

"Tiểu Do, tiểu đệ của cậu còn khen ngon đấy, thử một miếng đi. Anh làm cả buổi sáng đấy."

Cục này mà làm cả buổi sáng?

Tôi thầm ch/ửi trong bụng, đúng là d/ao nhỏ rạ/ch đít - mở mang tầm mắt. Tưởng mình là đầu bếp Michelin sao mà tốn thời gian thế?

Lâm Do gh/ê t/ởm hất tung hộp cơm, giọng lạnh như băng:

"Tôi đã nói rồi, tôi không thích anh. Đừng làm mấy trò vô vị này nữa."

"Với lại, đéo ai thèm ăn thứ c*t do anh nấu. Kinh t/ởm!"

Lục lục lục! Diễn cũng chẳng thèm diễn luôn hả? Để hạ gục phản diện mà bất chấp tính mạng tôi sao? Chê đồ hắn nấu như c*t, vậy tôi là cái gì?

Chà.

Đúng là một cuốn đam mỹ đi/ên rồ thật sự.

***

Phải, tôi là kẻ xuyên thư.

Sau khi giúp bà cụ qua đường, hệ thống đã tìm đến tôi.

Nó bảo tôi tuấn tú khôi ngô lại tốt bụng, nên ban thưởng bằng cách ném vào cuốn đam mỹ n/ão tàn này suốt ba năm chẳng thèm đoái hoài.

Theo thông tin có sẵn, tôi chỉ là tên pháo thôi th/ối r/ữa - thối thế nào?

Ch*t ba tháng sau mới có người phát hiện x/ác tôi, mùi hôi thối khỏi phải bàn.

Còn tại sao tôi ch*t?

Bởi tôi cũng thầm yêu nhân vật chính thụ, vì muốn chiếm đoạt cậu ta mà tẩm th/uốc, sau đó bị nhân vật chính công đến giải c/ứu mỹ nhân gi*t ch*t, lại còn chung số phận với đại phản diện.

Double kill.

Biết tin này xong, tôi định tránh xa nhóm nhân vật chính nhưng không thành.

Nhân vật chính thụ là con trai bố dượng tôi, nghĩa là muốn xài tiền nhà họ Lâm thì phải làm tiểu đệ cho Lâm Do.

Không phải tôi không có khí phách c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ, mà là không có bản lĩnh.

Trước khi xuyên thư tôi là tóc vàng lương thiện, sau khi xuyên qua cũng chỉ thành tóc đen lương thiện.

Nói cách khác, hai đời đều học hành dở tệ, chỉ làm mấy công việc ngoài lề xã hội, lương ba cọc ba đồng. Tự nhiên tôi chẳng ảo tưởng mình có thể hùng hổ tuyên bố:

"Tao sẽ gây dựng sự nghiệp riêng!"

Xạo l**.

Tôi muốn làm kẻ ăn bám cả đời.

Mặc kệ công chính thụ hay phản diện các người, đụng vào tao sẽ thấy tao hóa thành quái vật.

Tóm lại, chỉ cần không tẩm th/uốc cho nhân vật chính thụ là sẽ không bị nhân vật chính công gi*t, thế thì tôi có thể an nhàn làm kẻ lười biếng cả đời.

***

Thấy Lâm Do bỏ đi rồi.

Tôi cũng chẳng muốn lằng nhằng, định rút lui thì Chu Triệt gọi gi/ật lại:

"Ê thằng ngốc, nói chuyện chút."

Tôi chỉ vào mình đầy nghi hoặc:

"Anh gọi tôi?"

Hắn bĩu môi:

"Không thì ai?"

Tôi thở dài, lết qua như con rối.

"Có việc gì?"

Trong lòng đoán chắc Chu Triệt muốn tôi giúp hắn đuổi theo Lâm Do.

Nhạt như nước ốc.

"Cậu nghĩ đồ anh nấu như c*t à?"

...

Không phải, đại ca, ông thật là phản diện sao? Không có n/ão hay mắt à?

Tất nhiên tôi không thể nói thế với Chu Triệt.

Nhân vật chính thụ đương nhiên không thể đến với phản diện, nên mấy món ăn của hắn rốt cuộc sẽ vào bụng tôi. Vì sức khỏe đường ruột, tôi không thể trả lời qua loa. Suy nghĩ hai giây, tôi đáp:

"Tôi nghĩ gì không quan trọng, quan trọng là Lâm Do thấy nó như c*t."

Ý ám chỉ: anh luyện nấu ăn thêm đi.

Tôi không muốn chưa kịp ch*t vì nhân vật chính công đã bị phản diện đầu đ/ộc trước.

Giờ tôi vẫn cảm giác dạ dày nhiễm đ/ộc.

Chu Triệt trầm mặc hồi lâu, bất ngờ quăng hộp cơm, nhếch môi:

"Thôi, anh chán rồi. Làm chó săn mệt quá."

Hả?

Gì vậy? Tỉnh ngộ rồi à? Cũng không giống lắm.

Nhưng mà anh bạn, kiên nhẫn đuổi gái như anh thì đừng trách không chiếm được lòng nhân vật chính thụ.

Người ta chê nấu ăn dở một câu đã nổi xung, lỡ trên giường chê kỹ thuật kém thì anh n/ổ tung à? Phản diện kiểu phosphor trắng này tôi đụng không nổi.

"Không có việc gì thì tôi về trước, Lâm Do còn đợi tôi đuổi muỗi."

Nguyên chủ này đúng là đồ đuổi bám, chăm sóc nhân vật chính thụ tỉ mỉ đến mức ngủ trưa cũng phải ngồi bên giường quạt muỗi. Nhưng cũng không phải chó săn trắng tay.

Dù không đáp lại tình cảm, Lâm Do hứa cho nguyên chủ tiêu xài cả đời không hết. Nếu không phải vì sau này đi sai đường, hắn đã không kết cục thảm hại.

Chưa kịp thương cảm, vai tôi bị túm ch/ặt.

Chu Triệt kéo cổ tôi vào lòng, giọng vẫn đầy kiên trì:

"Lâm Do trả cậu bao nhiêu? Anh trả gấp đôi. Cậu làm tiểu đệ cho anh đi."

Da đầu tôi căng thẳng, từ chối cứng nhắc:

"Thôi khỏi đi."

Cái tình huống gì đây? Phản diện này đi/ên à? Sao cứ ép tôi làm tiểu đệ? Ăn phải nấm đ/ộc rồi hả?

Ánh mắt Chu Triệt tối sầm, tay siết vai tôi mạnh hơn. Không đ/au nhưng đầy áp lực. Hắn cười lạnh:

"Tại sao? Sợ anh trả không nổi?"

Tôi nuốt nước bọt, nở nụ cười nịnh nọt:

"Không phải. Chuyện này tôi không tự quyết được, cần hỏi ý Lâm Do đã."

Nói thì chân thành, nhưng trong lòng hoàn toàn trái ngược.

Ai dại gì làm tiểu đệ cho phản diện, muốn ch*t sớm à?

Lâm Do chỉ là cái cớ, nhưng vẫn phải diễn cho đủ. Không thì lỡ Chu Triệt phát đi/ên hỏi thẳng Lâm Do, tôi lộ bí mật thì con đi/ên này sẽ không buông tha cho tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
11 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7