Năm thứ ba làm người theo hầu tiểu thư, gia đình cô ấy bắt cô phải chiều lòng đối tượng hôn nhân sắp đặt.
Tiểu thư đút điện thoại vào tay tôi, bảo tôi trò chuyện thay cô. Còn dọa: "Nếu làm hỏng chuyện thì mày ch*t chắc."
Thế là tôi đành gồng mình, ngày ngày vắt óc nghĩ đủ lời đường mật ngọt ngào.
Cứ thế trò chuyện với thiếu gia nhà họ Tạ ba tháng trời, anh ta càng ngày càng chủ động.
Cho đến hôm nay, anh ta nhắn tin cho số máy tôi đang dùng, nhờ chuyển quà cho tiểu thư.
Tôi vô thức gõ một dòng: [Vâng, cảm ơn bé cưng!]
Bên kia im bặt.
1
Gửi xong tin nhắn, tôi xuống giường đi vệ sinh cá nhân.
Khi đầu óc tỉnh táo hơn, tôi chợt nhớ tin nhắn Tạ Chiêm vừa gửi.
Mở điện thoại định kiểm tra lại địa điểm nhận quà.
Ai ngờ vừa mở ứng dụng lên.
Trong khung chat, sau lời tôi vừa nhắn.
Tạ Chiêm không dịu dàng kiên nhẫn như mọi khi.
Chỉ gửi lại một dấu chấm hỏi lạnh lùng: [?]
Tin nhắn trước đó của anh nguyên văn là:
[Anh có quà cho Niệm Niệm, để dưới ký túc xá rồi, nhớ mang cho cô ấy nhé.]
Linh cảm bất ổn ập đến, tay run run lùi về màn hình chính rồi vào lại.
Lặp lại vài lần như thế.
Cuối cùng tuyệt vọng nhận ra -
Tôi đang đăng nhập bằng tài khoản cá nhân.
Không phải nick phụ do Hứa Niệm giao.
Lời "cảm ơn bé cưng" đã quá thời gian thu hồi.
Tôi gấp gáp nghĩ cách c/ứu vãn.
Cuối cùng chọn được cái cớ hợp lý nhất:
[Xin lỗi, nhắn nhầm người rồi, định gửi cho bạn cơ.]
[Một lát nữa em sẽ mang quà lên cho Hứa Niệm.]
Gửi xong, tôi ngồi sốt ruột chờ đợi.
May sao Tạ Chiêm không truy c/ứu, chỉ đáp ngắn gọn:
[Ừ, cảm ơn.]
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Lại chuyển sang nick WeChat phụ do Hứa Niệm giao.
Tin nhắn mới của Tạ Chiêm vừa hiện lên, khác hẳn vẻ lạnh nhạt ban nãy:
[Bé cưng, anh sắp về nước rồi.]
[Đợi anh về bàn chuyện đính hôn nhé?]
Vừa buông lỏng tâm can, tim tôi lại nhảy lo/ạn xạ.
2
Từ năm nhất, để lo viện phí cho bà nội, tôi trở thành người hầu thuê của Hứa Niệm.
Chuyên đáp ứng mọi nhu cầu sinh hoạt của cô ta.
Đến ba tháng trước, công ty gia đình cô ta gặp khủng hoảng dòng tiền.
Hứa Niệm bị đem ra làm vật hôn nhân đổi chác, cần lấy lòng đối tượng - thiếu gia họ Tạ Tạ Chiêm.
Lúc đó Tạ Chiêm còn ở nước ngoài, Hứa Niệm đành tán tỉnh qua điện thoại.
Tiếc rằng dù cô ta có cố gắng quan tâm ba ngày, đối phương vẫn hờ hững.
Tiểu thư chưa từng bị đối xử thế, may sao nick kết bạn với Tạ Chiêm cũng chẳng phải tài khoản chính.
Thế nên Hứa Niệm tức gi/ận ném luôn cái WeChat này cho tôi.
Bắt tôi thay cô ta trò chuyện.
Còn dọa: "Làm hỏng chuyện thì mày ch*t chắc."
Ôm chiếc điện thoại, để giữ việc, tôi đành cắn răng nhắn tin.
Mỗi sáng tỉnh dậy là vắt óc nghĩ lời ngọt ngào.
Lục tung facebook và MXH của anh ta, nghiên c/ứu sở thích, cố tìm chủ đề chung.
Dần dà, anh ta cũng nói nhiều hơn.
Càng ngày càng chủ động.
Thấm thoát ba tháng trôi qua.
Đến hôm nay, Tạ Chiêm thông báo về nước bàn hôn sự.
Tôi biết.
Nhiệm vụ này rốt cuộc đã đến hồi kết.
3
Tôi lập tức soạn một bản tóm tắt.
Ghi lại tất cả sở thích của Tạ Chiêm trong ba tháng qua cùng chi tiết trò chuyện.
Xong xuôi mới xuống lấy quà Tạ Chiêm m/ua tặng, đến căn hộ của Hứa Niệm.
Bước vào phòng, Hứa Niệm đang cuộn tròn trên sofa, xung quanh chất đống hộp quà.
Tôi đưa quà cho cô ta, giải thích ng/uồn gốc.
Hứa Niệm mở hộp xem.
Bên trong là thỏ bông nhỏ xinh phiên bản giới hạn.
Cô ta ngắm nghía hồi lâu rồi nhăn mặt:
"Mỗi con thú nhồi bông rẻ tiền thôi à?"
Tôi cúi mặt giải thích: "Chắc tại trước em nói thỏ dễ thương nên anh ấy tặng vậy."
Hứa Niệm bực dọc ném con thú về phía tôi:
"Mày tự xử đi."
"Lần sau nhớ bảo là tao thích kim cương đồ trang sức, rõ chưa?"
Tôi siết ch/ặt con thú bị chê bai, đáp "vâng".
Lại nhắc nhở:
"Anh ấy nói sắp về nước rồi, chắc các cô chú gặp nhau sớm thôi."
"...Chuyện nhắn tin, từ giờ cô tự làm nhé."
Không ngờ Hứa Niệm lắc đầu, giơ điện thoại cho tôi xem danh sách chat:
"Thấy chưa, đám người theo đuổi này đủ làm tao bận rộn rồi, cứ tiếp tục trò chuyện với Tạ Chiêm giúp tao đi."
Tôi trầm mặc hồi lâu, đành gật đầu.
Rồi gửi cho cô ta bản tóm tắt đã soạn:
"Đây là vài sở thích của anh ấy, cô nên xem trước khi gặp mặt."
Hứa Niệm hờ hững:
"Biết rồi, lắm lời."
Tôi im lặng không nói thêm.
Vài ngày sau, Tạ Chiêm về nước.
Hứa Niệm trang điểm lộng lẫy, dẫn tôi dự tiệc chiêu đãi.
Tôi xách túi giúp cô ta, đến cửa phòng VIP thì một trong số đàn ông quanh Hứa Niệm gọi điện đến.
Cô ta bảo tôi vào trước, còn mình ra góc tường nghe máy.
Tôi gật đầu, đẩy cửa phòng.
Chưa kịp nhìn rõ tình hình, chiếc túi trên tay đã bị ai đó đón lấy.
Giây sau, đôi bàn tay thon dài nắm lấy tôi.
Hương gỗ ấm áp bao trùm lấy người.
Giọng nói phóng khoáng vang lên: "Hôm nay ngoan quá, còn mang theo túi anh tặng."
Giọng nói từng nghe bao lần qua điện thoại, giờ chân thực bên tai.
Tôi ngượng ngùng ngẩng đầu.
Tạ Chiêm cũng trong khoảnh khắc đó nhìn rõ mặt người trước mắt.
Anh khựng lại, vội buông tay tôi, lẩm bẩm:
"Xin lỗi, nhầm người rồi."
4
Hứa Niệm lúc này cũng xong cuộc gọi, ngơ ngác hỏi:
"Đứng ngoài cửa làm gì thế?"
Tạ Chiêm nhanh chóng lấy lại thần sắc, lại nắm tay Hứa Niệm cười:
"Đợi em."
Chút sóng gió nho nhỏ nhanh chóng qua đi.
Hứa Niệm nhanh chóng hòa nhập, chốc lát đã quen mặt cả phòng.
Tôi lặng lẽ ngồi cạnh, không ai để ý, cũng thấy thoải mái.
Lát sau, Hứa Niệm chủ động bóc tôm, dí vào miệng Tạ Chiêm.
Cử chỉ vừa làm, cả phòng bỗng im bặt.