“Tố Tố, cậu lại có thứ này? M/ua hết bao nhiêu tiền vậy?”
Tôi nhặt con thỏ lên, hỏi qua loa: “Đắt lắm sao?”
Bạn cùng phòng gật đầu lia lịa: “Nguyên giá đã lên tới mấy chục triệu rồi, giờ mẫu này tuyệt bản rồi, chắc giá đã đội lên cả trăm triệu!”
Tôi dán mắt vào con thỏ bông rất lâu.
Cuối cùng, tôi treo nó lên chợ second-hand.
Chẳng mấy chốc, vô số người đã nhắn tin hỏi m/ua.
Chưa kịp trả lời hết từng người, đường link đã bị chốt đơn trong nháy mắt.
Hiếm khi gặp được khách hàng dứt khoát như vậy, tôi bèn đề nghị: “Em sẽ miễn phí vận chuyển cho anh.”
Người m/ua ít nói, mọi phản hồi đều ngắn gọn.
Chỉ đến khi kết thúc cuộc trò chuyện, anh ta bỗng hỏi một câu:
[Sao em lại không muốn giữ nó nữa?]
Vừa đóng gói, tôi vừa bịa đại một lý do:
[Chán rồi ạ.]
Đầu dây bên kia im bặt.
Một lúc lâu sau, tin nhắn mới hiện lên:
[Ừ, anh hiểu rồi.]
Sau khi gửi đi món đồ, tôi đứng ngẩn người hồi lâu.
Đột nhiên, ký ức về ngày bị bố mẹ bỏ rơi giữa phố năm lớp 10 ùa về.
Tôi cầm 50 tệ Tạ Chiêm đưa đến trường.
Cô giáo yêu cầu cả lớp viết tên mình lên tiền để tiện thống kê.
Cầm bút, tôi do dự rất lâu.
Nhớ lại cái tên anh từng đặt cho tôi.
Cuối cùng, ở góc tờ tiền, tôi nắn nót viết hai chữ cái:
XZ.
Tạ Chiêm.
20
Một ngày nọ, bạn cùng phòng hớn hở chạy đến:
“Tố Tố! Đang có tập đoàn lớn tổ chức rút thăm trúng thưởng dịp kỷ niệm, cậu tham gia ngay đi!”
“Giải nhất tới một tỷ đồng đấy!”
Mở điện thoại xem, tôi gi/ật mình thấy đã có năm trăm nghìn người tham gia.
“Chuyện tốt thế này sao đến lượt mình được?”
Nhưng bạn tôi không nghe, cứ thúc giục:
“Phải có ước mơ chứ! Nếu trúng thì tớ nghỉ học liền!”
Ba ngày sau.
Kết quả xổ số được công bố.
Vừa đi làm thêm về, tôi thấy bạn cùng phòng đứng hình trước màn hình.
Cô ấy nhìn tôi đờ đẫn:
“Tố Tố... cậu trúng thật rồi...”
“Một tỷ đồng!!!”
“Nhớ đãi tôi một bữa thịnh soạn đấy!”
21 Ngoại truyện
Thực ra Tạ Chiêm đã lặng lẽ ở Bắc Kinh vài ngày.
Anh âm thầm quan sát Lâm Tố cười nói với người khác - một khía cạnh chưa từng thấy.
Đẹp đến mức anh không nỡ phá vỡ.
Chỉ khi công việc dồn đống, anh mới buộc phải về.
Trước lễ kỷ niệm công ty, anh hiếm hoi hỏi thăm hoạt động.
Trợ lý cung kính: “Có chương trình rút thăm trúng thưởng online, giải nhất mười triệu ạ.”
Nhớ cảnh Lâm Tố đi làm thêm, Tạ Chiêm đột ngột yêu cầu:
“Thêm một giải nhất nữa.”
Trợ lý vội vàng gật đầu: “Vẫn là mười triệu ạ?”
Tạ Chiêm suy nghĩ giây lát: “Một tỷ, trừ vào tài khoản tôi.”
Trợ lý: “...?!”
Nhiều năm sau.
Đang công tác, Tạ Chiêm tình cờ gặp cậu bé đói lả.
Cậu ta xin người qua đường bát cơm ăn qua bữa.
Tạ Chiêm lạnh lùng liếc nhìn.
Thoáng nhớ hình ảnh cô gái năm xưa.
Đang chau mày, ánh mắt anh vô tình chạm phải chú thỏ bông trên xe.
Chớp nhoáng, khuôn mặt cô gái năm ấy hiện về rõ mồn một.
Tạ Chiêm đứng ch/ôn chân.
Đứng như trời trồng rất lâu.
Hóa ra, số phận đã sắp đặt để họ gặp nhau.
Từ rất lâu rồi.
Cuối cùng, anh vẫn bước đến đưa cậu bé tờ 100 tệ.
Cậu bé mừng rỡ nhận lấy rồi chạy vào tiệm mỳ gần đó.
Một lát sau, cậu trả lại Tạ Chiêm số tiền thừa:
“Cháu chỉ cần tiền ăn một bữa thôi ạ. Cảm ơn chú!”
Tạ Chiêm im lặng nhận lại, định cất vào túi thì bỗng gi/ật mình.
Anh rút tờ 50 tệ ra kiểm tra.
Ở góc trái tờ tiền, hai chữ cái mờ nhạt hiện ra.
Dù đã phai màu theo năm tháng.
Nhưng anh vẫn nhận ra đó là:
XZ.
Duyên phận được kết nối bởi tờ tiền.
Âm thầm ghi lại mọi nhân quả.
Giờ đây sau bao thăng trầm.
Cuối cùng cũng đã thanh toán xong xuôi.
-Hết-