Chương 6
Ngày hôm sau, tôi ôm chiếc hộp giấy nhỏ của mình dọn vào văn phòng CEO một cách ngoan ngoãn.
Bạc Diễn bố trí chỗ ngồi cho tôi ngay chéo góc bàn làm việc của anh.
Chỉ cần ngẩng đầu lên là thấy ngay khuôn mặt đẹp đến mức trời gh/en đất h/ận của anh.
Mỗi ngày đi làm với tôi như đi đám m/a.
Không chỉ phải chịu đựng thông tin tố tỏa ra bất cứ lúc nào từ anh, mà còn phải đối mặt với vô số yêu cầu kỳ quặc.
"Giản Nhiên, cà phê."
"Giản Nhiên, hồ sơ."
"Giản Nhiên, mang chậu cây đó ra xa, nó che mất tầm nhìn của tôi về em rồi."
Tôi: "..."
Tôi thật sự muốn tạ từ cuộc đời.
Điều vô lý nhất là anh ta thực sự kiểm tra việc tôi uống sữa mỗi ngày.
Có lần, đồng nghiệp Tiểu Trương mang cho tôi hộp sữa chua, vừa nhấp một ngụm đã bị Bạc Diễn đi tuần qua bắt gặp.
Anh không nói gì, chỉ im lặng nhìn tôi.
Ánh mắt ấy y hệt chú chó hoang bị cư/ớp mất lãnh địa dưới tòa nhà tôi ở.
Vừa uất ức lại hơi hung dữ.
Tôi bị anh nhìn đến nổi da gà, vội giấu vội hộp sữa chua sau lưng.
"Bạc tổng, đây là sữa chua, không phải sữa tươi."
Anh bình thản: "Có khác nhau không?"
Tôi: "...Không."
Từ hôm đó, cả công ty đều biết trợ lý Giản mới đến không được dùng sản phẩm từ sữa.
Bởi vì sếp không thích.
Tôi trở thành tâm điểm bàn tán ở phòng trà công ty.
Kẻ bảo tôi là họ hàng xa của Bạc tổng, người lại nói chúng tôi là kẻ th/ù kiếp trước.
Thậm chí có người còn mở hẳn bàn cược, cá độ xem bao giờ tôi sẽ bị Bạc Diễn bức đi/ên.
Tôi chỉ muốn nói, sắp rồi, thật sự sắp rồi.
Chương 7
Trở lại hiện tại.
Tôi tỉnh dậy trong trạng thái hỗn độn vì say xỉn và bị tạm thời đ/á/nh dấu.
Thứ đầu tiên đ/ập vào mắt là trần nhà lạ lẫm, cùng khuôn mặt điển trai quá mức đang ngủ bên cạnh.
Bạc Diễn.
Tôi bật ngồi dậy, gi/ật chăn kiểm tra.
Tốt, quần áo vẫn còn nguyên.
Ngoài cảm giác đ/au nhức sau gáy và toàn thân mềm nhũn, dường như không có chuyện gì nghiêm trọng xảy ra.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, khẽ khàng trườn xuống giường định chuồn mất.
Vừa đến cửa, giọng nói lười biếng vang lên sau lưng.
"Chạy đi đâu thế?"
Người tôi cứng đờ, từ từ quay lại.
Bạc Diễn đã ngồi dậy, tấm chăn lụa đen tuột xuống để lộ bộ ng/ực cơ bắp cuồn cuộn và sáu múi.
Anh chống tay lên cằm, nhìn tôi với ánh mắt nửa như cười.
"Tối qua không phải còn rất chủ động sao?"
Mặt tôi đỏ bừng.
Tối qua...
Đó là do tôi không kiểm soát được kỳ phát tình! Không phải chủ động!
Tôi ưỡn cổ cãi: "Bạc tổng, tối qua chỉ là t/ai n/ạn. Tôi là Beta, không có cảm giác gì với thông tin tố của ngài."
Để tăng độ tin cậy, tôi lại lôi ra tờ giấy khám nhàu nát đưa trước mặt anh.
"Ngài xem đi, giấy trắng mực đen, Beta thuần chủng được bệ/nh viện cấp S chứng nhận."
Bạc Diễn liếc qua, khẽ cười khẩy.
"Thứ này, chỉ cần bỏ tiền ra là m/ua được."
Anh đẩy chăn bước xuống giường, từng bước áp sát tôi.
Tôi lại một lần nữa nếm trải nỗi kh/iếp s/ợ bị thông tin tố Alpha kh/ống ch/ế.
Chân mềm nhũn, tim đ/ập lo/ạn xạ, tuyến thể sau gáy lại bắt đầu nóng rực.
"Anh... anh đừng lại gần!"
Anh bỏ ngoài tai lời tôi, trực tiếp bế thốc tôi lên rồi ném ngược lại giường.
Sau đó đ/è người lên trên, giam cầm tôi ch/ặt chẽ trong vòng tay.
"Giản Nhiên."
Anh nâng cằm tôi lên, ép tôi phải nhìn thẳng vào mắt anh.
"Đừng giả vờ nữa."
"Thông tin tố của em, ngọt đến mức khiến anh phát đi/ên rồi."
Chương 8
Tôi hoàn toàn ch*t lặng.
Anh ấy thực sự biết.
Từ đầu anh đã biết tôi là Omega.
Vậy những lời anh nói trước đây, những việc anh làm...
Đều chỉ là đùa giỡn tôi sao?
Bạc Diễn nhìn biểu cảm ngây dại của tôi, hài lòng cong khóe môi.
Anh lấy từ ngăn tủ đầu giường một miếng dán ức chế nhỏ, x/é bao bì rồi áp lên sau gáy tôi.
Cảm giác mát lạnh lan tỏa, lập tức dập tắt cơn nóng rát nơi tuyến thể.
Tôi ngây người nhìn anh.
"Anh..."
Anh nhẹ nhàng vuốt lại mái tóc rối của tôi, giọng điệu dịu dàng chưa từng có.
"Tối qua em đột nhiên phát tình, thông tin tố mất kiểm soát, anh đành phải tạm thời đ/á/nh dấu em."
"Nếu không, toàn bộ Alpha trong khách sạn sẽ bị em thu hút đến mất."
Lúc này tôi mới gi/ật mình nhận ra hậu quả khôn lường.
Nếu tối qua Bạc Diễn không có ở đó...
Tôi không dám nghĩ tiếp.
"Miếng ức chế này có thể giúp em ổn định thông tin tố, ít nhất là trước khi kỳ phát tình của em qua đi, sẽ không có chuyện gì nữa."
Anh ngập ngừng giây lát, rồi thêm vào.
"Tất nhiên, cách an toàn nhất là để anh hoàn toàn đ/á/nh dấu em."
Tim tôi đ/ập thình thịch, theo phản xạ muốn từ chối.
Nhưng anh đã nhanh hơn một bước bịt kín miệng tôi.
Bằng đôi môi của mình.
Nụ hôn này giống như con người anh, vừa bá đạo vừa mãnh liệt, mang theo hương rư/ợu rum nồng nặc cuốn phăng mọi giác quan của tôi.
Đầu óc tôi trống rỗng, chỉ biết đón nhận trong thế bị động.
Đến khi tưởng chừng ngạt thở, anh mới lưu luyến buông ra.
Anh áp trán vào tôi, thở gấp, giọng khàn đặc.
"Giản Nhiên, cho anh một cơ hội."
"Một cơ hội để chính thức có được em."
Chương 9
Tôi bị Bạc Diễn ép về nhà anh.
Một căn penthouse rộng thênh thang nằm ở tầng cao nhất trung tâm thành phố.
Phong cách trang trí giống hệt con người anh - lạnh lùng và khắc kỷ.
Anh ném chiếc hộp giấy nhỏ của tôi ở hành lang, rồi lấy từ tủ giày ra đôi dép đi trong mới tinh đặt xuống chân tôi.
"Đi vào."
Tôi cúi nhìn, đôi dép thỏ màu hồng.
Khóe miệng tôi gi/ật giật.
"Bạc tổng, cái này..."
"Gọi anh là Diễn." Anh c/ắt ngang.
"Anh đặc biệt m/ua cho em, không thích à?"
Tôi có thể nói không thích được không?
Tôi lặng lẽ xỏ dép vào, cảm giác hình tượng trai 1m78 của mình sụp đổ trong chốc lát.
Bạc Diễn có vẻ rất hài lòng, dẫn tôi tham quan biệt thự của anh.
"Đây là phòng của em."
Anh đẩy cánh cửa bên cạnh phòng chủ.
Phong cách bên trong hoàn toàn khác biệt với bên ngoài.
Tường màu vàng ấm áp, thảm lông mềm mại, cùng cửa sổ kính rộng lớn.
Trên giường thậm chí còn có chú gấu Brown cao bằng nửa người.
Tôi lại một lần nữa chìm vào im lặng.
Bạc Diễn ôm tôi từ phía sau, cằm tựa lên vai tôi.
"Thích không?"
"Anh bố trí theo sở thích của em đấy."
Tôi kinh ngạc: "Sao anh biết sở thích của em?"
Anh khẽ cười.
"Anh không chỉ biết sở thích của em, anh còn biết em từng đoạt giải nhất cuộc thi lập trình đại học, biết em thích ăn cay nhưng dạ dày không tốt, biết em đạp chăn khi ngủ..."