Tôi đã gặp mặt trời

Chương 5

04/02/2026 07:22

Lúc đó tôi từng nghĩ, nếu mình là một omega, liệu có thể được anh bảo vệ, được ở bên anh không.

Giờ tôi cũng mừng vì mình là enigma, dù anh là alpha, em vẫn có thể ở bên anh, cho anh cuộc sống tốt hơn cả omega.

- Dịch, em đeo giúp anh được không?

Cố Diệp giơ hộp nhung đỏ lên, bên trong là chiếc nhẫn hình ngôi sao lấp lánh viên kim cương xanh, cầu kỳ hơn hẳn chiếc nhẫn đơn giản của tôi.

Tôi cầm lên xem, bên trong khắc tên viết tắt của mình. Dưới ánh mắt mong chờ của anh, tôi chỉ cầm ch/ặt chiếc nhẫn mà không đeo cho anh.

Mắt Cố Diệp đỏ dần, như sắp khóc hoặc hóa thú. Tôi nhanh chóng ra điều kiện:

- Anh mở mạng và phòng game trước đi. Nếu ngoan ngoãn, em sẽ đeo.

Cố Diệp ngẩng đầu vui mừng, nước mắt lã chã rơi khiến tôi mềm lòng. Anh đứng dậy hôn má tôi rồi gọi điện, mạng lập tức được khôi phục.

X/á/c nhận kết nối ổn định, tôi cầm chìa khóa phóng thẳng đến phòng game.

Trận thăng hạng của em!

***

Những ngày sau đó, Cố Diệp chiều chuộng tôi hết mực - dù chỉ là vẻ ngoài tạm thời. Bản chất enigma vốn cuồ/ng chiếm hữu, mạnh hơn alpha gấp bội.

Anh đã lập xong hôn ước và di chúc, chuyển 80% tài sản sang tên tôi, 20% còn lại duy trì công ty. Xem tài liệu xong, tôi không khỏi xúc động nhưng hiểu rõ hậu quả nếu đeo nhẫn cho anh.

- Anh chuyển hết cho em? Gia đình không phản đối sao?

Cố Diệp lắc đầu:

- Bố mẹ ly hôn từ khi em nhỏ. Giờ ông già chỉ muốn câu cá trồng hoa.

Tôi gật đầu tiếp tục vẽ truyện. Từ khi nghỉ việc thiết kế, chơi game chán, tôi chuyển sang vẽ tranh ki/ếm chút thu nhập.

Cố Diệp đang nghỉ phép, suốt ngày ở nhà lắp lại camera tôi tháo xuống. Hỏi lý do, anh bảo:

- Đi làm không thấy vợ, em bất an.

Tôi lấy chiếc đồng hồ mới nhất đưa anh:

- Thế sao anh lắp định vị và nghe lén vào đây?

Anh ôm eo tôi làm nũng:

- Vợ à, trước đây em thích omega mà. Anh không có danh phận, sợ em bị omega khác dụ dỗ...

- Vợ không ở nhà được sao?

- Trước em đâu có hay ra ngoài?

- Em chán anh rồi hả?

Gần đây Cố Diệp học được trò nũng nịu giả vờ tội nghiệp, khiến alpha như tôi cũng xiêu lòng. Nhưng anh chỉ ngoan được vài phút trước khi lộ nguyên hình.

- Em chán anh đúng không? Em toàn đi gặp bạn trai cũ!

- Hắn đã mang th/ai người khác rồi, sao em còn vướng víu?!

- Hay anh phải cho em có bầu, em mới chịu ở nhà?

- Nhưng anh không nỡ... Nghe nói đẻ đ/au lắm.

- Tạ Dịch! Em b/ạo l/ực lạnh với anh!

Anh vừa nói vừa hôn lên cổ tôi. Tôi bịt miệng anh lại:

- Này anh bạn, lắm lời quá đấy. Em có lạnh nhạt đâu? Anh đa nghi thôi.

***

- Với lại em và Phương Tân ở bên nhau lâu thế, dù hết tình cảm vẫn là bạn.

Cố Diệp càu nhàu:

- Bạn từng ngủ chung giường à?

Tôi nghẹn lời. Tình cảm với Phương Tân thật phức tạp. Hắn chiếm phần lớn cuộc đời tôi, đồng hành qua bao mốc quan trọng. Ngay cả việc hiểu về Cố Diệp cũng nhờ hắn góp phần.

Còn với Cố Diệp, nếu không vì trò giam cầm đó khiến tôi thấu hiểu tình cảm của anh, có lẽ chúng tôi đã lỡ nhau mãi mãi.

Cố Diệp xuất sắc đến mức không ai không mến. Tôi cũng có cảm tình với anh, việc thật sự yêu anh chỉ là vấn đề thời gian.

***

Tôi nâng khuôn mặt hoàn hảo của Cố Diệp. Thời khắc ấy đã điểm.

- Em biết alpha dụ dỗ Phương Tân là người của anh. Mấy hôm trước em đi xem hắn có được đối xử tốt không.

- Phương Tân lớn lên trong gia đình đơn thân. Cha omega mất sớm, cha alpha hắn bị đại gia bao nuôi hồi cấp ba, sinh thêm con rồi bỏ rơi hắn.

- Em và hắn đều khao khát yêu thương. Chúng em từng là người yêu, cũng là gia đình. Nhưng thực ra em giống anh trai hắn hơn.

- Cả hai đều biết hai kẻ thiếu tình thương không hợp nhau, nhưng không còn lựa chọn nào khác.

- Em cảm ơn anh đã đưa alpha đến bên Phương Tân, cho hắn cảm nhận được yêu thương - dù thứ tình cảm ấy không bình thường.

Lần đầu tiên tôi chủ động hôn lên mí mắt r/un r/ẩy của anh:

- Anh cũng biết mình không bình thường nên sợ em bỏ đi? Nhưng anh yêu à, em muốn nói rằng em rất thích.

- Anh cho em cảm nhận được tình yêu của anh.

- Game em thích được tải sẵn trong máy, hoa quả rửa sạch trong tủ lạnh, phòng snack toàn đồ em ưa.

- Cả việc anh dám chuyển hết tài sản cho em nữa. Không sợ em cuỗm tiền bỏ trốn à?

Ánh mắt Cố Diệp thoáng hoảng lo/ạn, như thật sự sợ tôi ra đi.

Tôi tháo chiếc nhẫn ngôi sao trên cổ, đeo vào tay anh:

- Cố Diệp, đêm 18 tháng 9 em trở thành ngôi sao của anh. Còn sáng 8 tháng 8, anh trở thành mặt trời của em.

- Anh yêu, anh muốn tổ chức đám cưới chứ?

***

(Hậu truyện)

Cúp máy xong, tôi thở phào nhẹ nhõm. Phương Tân đòi hỏi quá nhiều tình yêu, tôi cho đi cũng mệt mỏi lắm rồi. Chỉ nhờ trách nhiệm mà kéo dài đến giờ.

Tôi không khá rư/ợu, nhưng tối đó vẫn lảo đảo bưng chai ra hồ. Ngã xuống trước, tôi nghĩ nếu chìm xuống nước thì sẽ được gặp bố mẹ.

Tôi không đạt được kỳ vọng trở thành rồng phượng của họ, nhưng đã cố gắng hết sức. Chỉ là mệt mỏi quá, muốn gặp họ lắm rồi.

Họ... sẽ không trách móc đâu nhỉ?

Nhưng sáng hôm sau, tôi không thấy bố mẹ. Chỉ thấy biệt thự ven hồ xanh ngắt. Chủ nhân là sếp mới của tôi.

Anh nói thích em.

Nhìn bóng mặt trời phản chiếu trên mặt hồ, tôi bật cười buông bỏ.

Thật không thể tin nổi. Em đã gặp được mặt trời của mình.

(Hết)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm