Anh ta giơ chân đ/á tôi một cái. Rất mạnh, tôi quỵ xuống thảm. Vừa định đứng dậy, đôi giày da đ/è lên chân tôi. Ánh mắt anh ta nhạo báng tôi, như đang trêu chó vậy. Đột nhiên, anh ta liếc thấy chiếc vòng tay trên cổ tay tôi, sắc mặt lạnh băng.
— Ai cho mày?
— Có chuyện gì sao?
— Mày đã có chủ rồi còn lết tới đây làm gì? Cút ngay cho tao, tao sẽ khiếu nại mày!
Tôi chưa kịp phản ứng đã bị ch/ửi xối xả. Anh ta đuổi tôi ra ngoài. Cánh cửa đóng sầm lại. Tôi đứng hình ngớ ngẩn. Nhìn chiếc vòng tay trên tay, tôi chưa thấy ai trong hội quán đeo thứ này. Nó có gì đặc biệt? Vì là món quà Thẩm Việt Sơn tặng, nên đi làm tôi cũng không tháo xuống.
Vừa nhìn cổ tay, tôi vừa bấm nút thang máy xuống tầng. Chưa kịp nghĩ thông suốt. Một bàn tay chộp lấy tôi. Tôi bị lôi vào lối thoát hiểm. Chưa kịp kêu, tôi ngửi thấy mùi quen thuộc. Thoang thoảng hương linh sam mùa đông. Thẩm Việt Sơn ghì ch/ặt tôi, hơi rư/ợu nồng nặc phả vào mặt. Mới mấy phút mà anh uống nhiều thế?
— Sao? Bị khách đuổi à?
Tôi cúi đầu bẽn lẽn: — Ngài Thẩm, ngài say rồi, để em đưa ngài về.
Tay vừa chạm vào người. Anh ta nắm cổ tay tôi giơ lên cao: — Đừng có đổi đề tài. Khóa huấn luyện chưa xong, ai cho phép em tiếp khách?
— Hôm đó ngài bảo kết thúc rồi mà?
Tôi chớp mắt. Xung quanh tối om, không thấy rõ biểu cảm anh ta. Chỉ cảm nhận anh đứng rất gần, tâm trạng có vẻ không tốt.
— Chỉ là hôm đó tạm dừng thôi.
Tôi im bặt. Vậy là còn tiếp tục sao? Nghĩ tới khả năng này, lòng tôi như mèo cào, vừa mong đợi vừa muốn trốn chạy.
— Trần Phiếm, vừa nãy em vào trong làm gì với hắn?
— Không làm gì cả.
— Tệ thật đấy.
Rõ là trách m/ắng, nhưng tôi lại nghe thấy vẻ hả hê. Thẩm Việt Sơn dùng tay khều khều chiếc áo sơ mi ướt đẫm của tôi.
— Muốn tôi tiếp tục dạy em không?
— ... Muốn.
— Những thứ tôi dạy em lần trước, còn nhớ chứ?
— Vâng.
— Làm cho tôi xem.
Giọng anh không cho phép từ chối. Tôi do dự một chút, vụng về vòng tay qua eo anh. Bàn tay men theo xươ/ng sống đi lên. Từng phân từng tấc lướt qua. Yết hầu anh lăn nhẹ. Tôi áp sát, hôn lên cổ anh. Khẽ cắn vào yết hầu. Chưa kịp thực hiện bước tiếp theo. Anh đột ngột nắm gáy kéo tôi ra.
— Em làm sai sao? — Tôi lo lắng nhìn anh.
— Ừ... Tạm được thôi.
Tôi đờ đẫn như học sinh kém cỏi, rụt tay về bối rối. Đột nhiên, anh ném cho tôi chìa khóa xe.
— Em lái, về nhà tôi dạy tiếp.
Tôi tưởng lần này sẽ như trước, anh b/ắt n/ạt xong là xong. Ai ngờ Thẩm Việt Sơn dạy rất tỉ mỉ. Nếu không phải ánh mắt anh nghiêm túc, tôi đã tưởng anh trêu ghẹo mình. Tôi chăm chú như ngày xưa học toán. Anh bảo sao, tôi làm vậy.
— Hôn thì hôn, đừng li /ếm như chó con. — Anh nói.
Một lát sau. Giọng anh khàn đặc: — Thôi em li /ếm đi.
Lại một lát nữa. Sắc mặt anh âm tối: — Chà, đừng làm nữa.
Thẩm Việt Sơn rút ngón tay ra, ngón trỏ in hằn vết răng tôi để lại.
— Em làm sai sao?
— Em để tâm lắm nhỉ? Hay em thực sự muốn tiếp khách đến thế?
Tôi lặng thinh. Không hẳn. Tôi chỉ muốn được anh khen ngợi. Nhưng ngại nói ra. Thẩm Việt Sơn nheo mắt, ngón tay chạm vào dái tai đỏ rực của tôi.
— Em không ly hôn rồi sao? Cần tiền gấp thế để làm gì?
Tôi không muốn kể hoàn cảnh tồi tệ. Dù hiện tại đã đủ thảm hại rồi. Nhưng tôi không muốn anh thương hại mình. Người khác đ/á/nh giá tôi thế nào, tôi không quan tâm. Duy chỉ ánh mắt Thẩm Việt Sơn khiến tôi sợ hãi.
— Chuyện này... không liên quan tới ngài đâu. — Tôi nói khẽ như muỗi vo ve.
Đối phương cười lạnh: — Được.
— Em ra thảm quỳ đi.
— Tôi dạy em thứ khác.
Thẩm Việt Sơn đột nhiên trở nên hung dữ. Chiếc áo dính mùi nước hoa người khác bị x/é toạc. Tôi xót xa nhìn bộ đồng phục. Lại tốn tiền m/ua nữa rồi.
— Tập trung.
Mu bàn tay bị vỗ nhẹ.
— Không phải muốn ki/ếm tiền sao? Vậy hãy làm tôi vui đi.
Anh vừa nói vừa cầm ly sâm panh. Tôi hiểu ý áp sát người anh. Làm theo những gì được dạy. Nhưng anh luôn không hài lòng. Rư/ợu đổ đầy người tôi. Anh cứ hành hạ tôi mãi.
Chiếc gối lại ướt đẫm nước mắt. Tôi x/ấu hổ ngồi dậy, bên cạnh đã có sẵn bộ quần áo mới. Trên đó còn một tấm thẻ vàng. Tôi ngây người nhìn tấm thẻ. Lòng đắng ngắt, khóe mắt lại cay.
Trần Phiếm, mày thật nh/ục nh/ã. Tôi liếc nhìn cánh cửa phòng tắm đóng kín, tiếng nước vẫn chảy. Tôi chậm rãi mặc đồ. Lần này đ/au hơn trước. Chỉnh tề trang phục, tôi không lấy thẻ, vội vàng bước ra cửa. Không được phép ở lại nhà khách lâu khi chưa đồng ý.
Vừa mở cửa. Điện thoại reo. Y tá gửi giấy đòi tiền. Suốt thời gian mẹ nằm viện, tôi chỉ có thể chắp vá đóng viện phí. Hai tháng nay không ki/ếm được đồng nào. N/ợ bệ/nh viện hơn tháng tiền giường th/uốc. Tôi nhìn dãy số n/ợ dài. Ánh mắt nh/ục nh/ã liếc về phía tủ đầu giường. Tiếng nước trong phòng tắm ngừng. Tôi quay lại cầm tấm thẻ, lén lút rời đi. Tấm thẻ trong tay như lưỡi d/ao cứa vào lòng bàn tay.
Thẻ Thẩm Việt Sơn cho có một triệu. Số tiền này giúp tôi thở được một thời gian. Nhưng tôi biết mình không đáng giá thế. Ban ngày tôi vẫn làm thêm ở phòng gym. Ki/ếm được bao nhiêu hay bấy nhiêu. Đợi khi có tiền, tôi sẽ trả lại số dư trong thẻ.
Ngày Valentine. Hội quán tổ chức sự kiện. Nhiều khách tới chơi. Lắm kẻ đã có người yêu vẫn tới tìm người khác đón lễ, thật mỉa mai. Tôi đang nghe Tiểu Kiệt tán gẫu. Quản lý đột nhiên gọi tôi ra.
— Lần trước đưa khách về phòng mà còn bị khiếu nại, lương tháng này muốn hay không?
— Xin lỗi quản lý...
— Tao không cần xin lỗi. Giờ có việc cho mày làm, hoàn thành tốt coi như chuộc lỗi.
Loại việc này chắc chắn không dễ dàng. Tôi đã hiểu rõ chiêu trò của quản lý.