Du Niên

Chương 2

03/02/2026 07:30

Bên cạnh vang lên tiếng bước chân, tôi quay đầu lại thì Tạ Niên đã đứng trước mặt.

Ngước mắt nhìn cậu, đôi mắt đen huyền của Tạ Niên cũng đang chăm chú quan sát gương mặt tôi.

Đột nhiên, cậu đưa tay xoa nhẹ mái tóc tôi, khóe môi cong lên: "Xem ra bệ/nh của chị đã khỏi rồi."

Tôi ngơ ngác nhìn cậu, sao cậu biết tôi vừa ốm dậy?

Lần trước từ ngõ hẻm trở về, tối hôm đó tôi lên cơn sốt khiến bố mẹ lo sốt vó. May mắn chỉ là sốt nhẹ.

Nhưng làm sao Tạ Niên biết được?

Chưa kịp định thần, Tạ Niên đã khom người xuống. Đầu gối cậu chạm nhẹ mặt đất, ánh mắt dù lạnh lùng nhưng bàn tay lại cẩn thận mang tất vào chân tôi.

Cơ thể tôi khẽ run, từng nghe quá nhiều tin đồn về cậu - "tiểu m/a vương" khó bảo nhất gia tộc Tạ.

Định rút chân lại, Tạ Niên như đoán được nỗi sợ trong lòng tôi. Giọng nói nhẹ nhàng: "Em đưa chị đi xem tuyết, chị mặc ấm chút nhé?"

Mắt tôi bừng sáng mấy lần liền, nhưng gương mặt vẫn nhuốm vẻ e dè.

Động tác mang tất của Tạ Niên càng thêm dịu dàng: "Lần trước vì em mà chị bị hù dọa, phát bệ/nh."

"Xin lỗi chị." Cậu ngẩng mặt lên nhìn tôi, gương mặt điển trai hiện chút ngượng ngùng: "Chị..."

"Để bù đắp, em sẽ đưa chị ra ngoài ngắm tuyết."

*****

Ngõ hẻm hôm ấy chỉ là nơi tôi tình cờ lạc vào. Nỗi sợ của tôi không phải do Tạ Niên gây ra, cậu ấy không cần xin lỗi.

Nhưng dường như mang theo sự cố chấp nào đó, cậu cứ thế xông vào cuộc đời tôi. Tựa hồ viên sỏi lớn rơi xuống mặt hồ tĩnh lặng, gợn sóng lan xa.

Chưa bao giờ tôi nghĩ Tạ Niên lại chăm sóc tôi đến thế.

Mọi người bảo cậu tính khí thất thường, nhưng tôi chưa thấy ai kiên nhẫn hơn cậu.

Nhận ra Tạ Niên thân thiết với tôi, ban đầu bố mẹ tôi đề phòng lắm. Đứa con ngỗ nghịch mà ngay cả nhà họ Tạ còn không quản nổi, làm sao có thể ở cạnh con gái họ?

Nhỡ tôi bị trầy xước thì tính sao?

Nhưng nhìn những nụ cười ngày càng nhiều trên môi tôi, họ lại do dự.

Mỗi lần Tạ Niên đưa tôi ra ngoài, họ lo lắng không thôi, dặn dò đủ điều.

Cho đến vụ hỏa hoạn tại nhà họ Hạ.

Người giúp việc nghỉ phép, trong nhà chỉ còn mình tôi. Bố mẹ nhận được tin liền lao về.

Chứng kiến ngọn lửa hung tàn dù lính c/ứu hỏa đang tích cực chữa ch/áy, họ gục xuống đất khóc trong tuyệt vọng.

Bố mẹ chỉ có mình tôi là con gái cưng, ngày thường nâng như trứng hứng như hoa.

Đúng lúc nước mắt làm mờ tầm nhìn, tiếng "ầm!" vang lên từ cánh cổng bị đ/á tung.

Tạ Niên cõng tôi trên lưng, bước từng bước vững chãi giữa biển lửa.

Gương mặt điển trai lấm lem, gấu áo quần ch/áy xém, chóp tóc còn vương vết lửa.

Nhưng tôi trên lưng cậu được bọc trong chiếc chăn ướt, váy ngủ vẫn sạch sẽ, gương mặt không dính chút bụi than.

Tôi được cậu bảo vệ rất tốt.

"Anh ơi, kia có phải con trai mình không?"

Vợ chồng họ Tạ chớp mắt, khi nhận ra con trai bước ra từ lửa, họ suýt ngất vì hậu hồi.

Còn bố mẹ tôi mừng rỡ khôn xiết, miệng không ngớt lời cảm ơn, vội vàng đón tôi mà quên lau nước mắt.

Từ hôm đó, Tạ Niên trở thành thượng khách trong nhà chúng tôi. Ra vào tự do.

Năm ấy, tôi 17 tuổi, Tạ Niên 16.

*****

Sau này, Tạ Niên đi đâu cũng dẫn tôi theo.

Bố mẹ tôi yên tâm hết mực.

"Nước ấm, khăn ướt, th/uốc men, trái cây, ô che nắng..."

Đó là những thứ tôi luôn cần.

Mỗi lần ra ngoài, Tạ Niên đều xách túi, kiểm tra từng món một cách tỉ mẩn.

Còn tôi ngồi ngoan trên sofa, ăn những trái dâu tây cậu rửa sạch.

Nhờ Tạ Niên, cô gái suốt ngày trong phòng như tôi mới được thấy thế giới rộng lớn hơn.

Trước đây, tôi từng rất sợ cậu.

Nhưng dần dà, trước mặt cậu tôi cũng biết làm nũng.

Vì th/uốc đắng, tôi bĩu môi không chịu uống.

Tạ Niên dỗ dành mãi, tôi mới chịu há miệng, chau mày nhăn mặt vì vị đắng.

Cậu khom người xuống, nhìn tôi bằng ánh mắt hài hước, giọng điệu bông đùa: "Đắng thế?"

Tôi gật đầu lia lịa: "Đương nhiên!"

Tạ Niên không nhịn được nheo mắt cười, xòe tay ra để lộ viên kẹo xinh xắn.

"Chị uống được thứ th/uốc đắng nghét thế này, giỏi lắm. Em thưởng cho chị viên kẹo nhé."

Giọng cậu lười biếng, dù gọi "chị" nhưng sao tôi nghe ra vẻ trêu chọc.

Cậu bóc kẹo đưa cho tôi, tôi chẳng khách sáo nhận lấy.

Mùa hè Cảnh Thành nắng như đổ lửa, Tạ Niên ấn nhẹ vành mũ đảm bảo tôi không bị ch/áy nắng.

Tôi là người rất sợ nóng, mũi đã lấm tấm mồ hôi.

Ngay lúc ấy, chai nước ngọt lạnh tê áp vào má tôi.

"Thấy hơi lạnh thì bảo em nhé."

Tôi ngồi trên ghế công viên, Tạ Niên khom người trước mặt.

Đôi tay cậu đẹp lắm.

Bàn tay xươ/ng xương nắm ch/ặt chai nước mát lạnh xua tan cơn nóng cho tôi.

Không biết có phải vì nóng quá mà hoa mắt không, đôi mắt đen hơi lạnh lùng ấy bỗng trở nên đẹp đến nao lòng.

Tay cầm chai nước gần đến mức đầu ngón tay chạm vào má tôi.

Nhưng Tạ Niên dường như không nhận ra, ngón tay khẽ cong khiến cơn ngứa ngáy lan nhanh đến tận tim.

Thình thịch... thình thịch...

Từng nhịp đ/ập rõ hơn cả tiếng ve.

Ngày 5 tháng 4 năm 2018.

Cô gái 18 tuổi khẳng định mình thích Tạ Niên.

*****

Trong giới thượng lưu, tin đồn về tôi ngày càng nhiều.

Mọi người bảo tôi số sướng, sinh ra ở nhà họ Hạ, từ nhỏ được nâng niu như trứng mỏng.

Ngay cả Tạ Niên ngỗ ngược cũng đối xử với tôi cẩn trọng, thiên vị đến thế.

Ban đầu, tôi cũng nghĩ vậy.

Nhưng tôi quên mất, người như Tạ Niên không bao giờ thiếu vắng người thích.

Cậu ấy sở hữu ngoại hình thu hút, tính cách phóng khoáng, dù bướng bỉnh nhưng thành tích luôn top 10 khối.

Bậc thiên chi kiểu tử ấy, đi đến đâu cũng tỏa sáng.

Còn tôi, chỉ là cô gái phiền phức nhất trong số những người thích cậu, tính cách nhạt nhẽo nhất.

Một cô gái ngoan suốt ngày trong phòng, chỉ cần thấy ánh nắng đã vui mừng khôn xiết.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm