Mẹ tôi thấy con rể tương lai bị chèn ép, lập tức bênh vực, "Hai nhà này kết thông gia được thì kết, không được thì thôi. Tôi phải nấu cơm cho con rể rồi, mọi người tự nhiên."

Mẹ nhà họ Hứa giậm chân: "Nhà họ Triệu đừng có đ/è đầu cưỡi cổ, đừng tưởng đính hôn rồi là coi như xong. Không đưa tiền thì Yên Yên nhà tôi sẽ không đẻ cháu cho các người."

Mẹ tôi chẳng buồn ngước mắt: "Tốt quá, sau này tôi dẫn cháu ngoại."

Bà họ Hứa còn định nói gì thì Hứa Yên Yên kéo tay mẹ thì thầm vài câu, bà ta lập tức im bặt.

"Thôi được rồi, cho các người thời gian suy nghĩ. Yên Yên nhà tôi đắt hàng lắm."

Nói xong cả nhà họ Hứa bỏ đi, Triệu Mạnh cũng lẽo đẽo theo sau.

Mắt không thấy là lòng không phiền.

7

"Tân Thành à, để cháu thấy trò cười rồi." Mẹ tôi ngượng ngùng.

Chu Tân Thành cười nhẹ: "Không sao, dì ạ."

"Hay là hủy hôn đi, nhà này lắm chuyện, sau này không biết còn gây ra chuyện gì." Mẹ tôi bàn bạc với chúng tôi.

Bố tôi gật đầu: "Đợi Triệu Mạnh về nói rõ với nó."

Tôi lắc đầu: "Nếu vậy thì khó lấy lại sính lễ lắm, tổng cộng cũng mấy chục triệu đấy."

Đưa tiền cho họ như thế này thật không cam lòng.

Hơn nữa nhìn vẻ mặt cuối cùng của Hứa Yên Yên, chắc mẹ con họ lại có âm mưu gì.

Tạm thời chưa nghĩ ra cách gì, sau bữa tối, Chu Tân Thành ngồi nũng nịu với tôi một lúc rồi đột nhiên nói: "Việt Việt, em dâu cậu sao lại kết bạn với anh rồi?"

Tôi nhìn điện thoại anh, đúng là Hứa Yên Yên, cô ta thêm bạn từ nhóm chat.

"Cập nhận lời mời trước, xem cô ta định làm gì?"

Chu Tân Thành chấp nhận yêu cầu, Hứa Yên Yên lập tức nhắn tin: "Anh Tân Thành, em là Yên Yên đây."

"Chào em, có việc gì thế?"

"Anh đang một mình à?"

Chu Tân Thành nhìn tôi: "Hay em đăng nhập tài khoản anh chat với cô ta đi?"

Cũng được, tôi muốn xem Hứa Yên Yên định giở trò gì.

Tôi đăng nhập rồi trả lời: "Một mình, anh đang ở nhà."

Hứa Yên Yên: "Chuyện chiều nay thực ra là bố mẹ em cứ nói bố mẹ Triệu Mạnh không thương em, nên mới thử lòng thôi. Anh đừng nghĩ nhiều."

Tôi: "Không sao, cha mẹ nào chẳng thương con. Anh hiểu mà."

Hứa Yên Yên: "Anh tốt quá, giá như em gặp anh sớm hơn thì tốt biết mấy. Triệu Mạnh chẳng chín chắn gì cả."

Tôi: "Triệu Mạnh tốt mà, hiền lành lắm."

Hứa Yên Yên: "Thế anh thấy em thế nào?"

Tôi: "Chúng ta không thân."

Hứa Yên Yên: "Chat nhiều là thân ngay ấy mà."

Tôi: "Như thế không hay, dù sao chúng ta cũng là người nhà."

Hứa Yên Yên: "Có sao đâu, anh không thấy chúng ta là người ngoài nên cần đoàn kết hơn sao?"

Tôi: "Anh và Việt Việt tình cảm rất tốt, không thấy là người ngoài."

Hứa Yên Yên: "Anh Tân Thành ơi, anh giỏi thế sao lại chọn chị Triệu Việt? Chị ấy vừa lớn tuổi lại không dịu dàng, trước còn yêu đương dài dài, khác gì ly hôn? Không như em, dù đã đính hôn với Triệu Mạnh nhưng mới chỉ nắm tay thôi."

Tôi cười nói với Chu Tân Thành: "Hóa ra em dâu tâm địa không đơn giản thế này."

Chu Tân Thành cười khổ: "May đây không phải tài khoản công việc. Em cứ giữ tài khoản này đừng hiểu lầm anh nhé."

Tôi liếc nhìn: "Không biết có hủy được hôn của thằng em không, hay là phải nhờ anh hi sinh sắc đẹp rồi."

Chu Tân Thành bịt mặt: "Vợ ơi, anh nguyện giữ mình trong trắng."

Tôi bĩu môi: "Ai là vợ anh?"

Hứa Yên Yên lại gửi tấm ảnh tự sướng ăn mặc trắng tinh như hoa: "Anh Tân Thành, anh thấy em mặc đồ này có đẹp không?"

Tôi: "Đẹp."

Hứa Yên Yên: "Có cảm giác như mười tám không? Nghe nói anh và chị Việt là bạn cấp ba, hồi đó chị ấy có xinh không?"

Tôi: "Anh quên mặt mũi chị ấy hồi đó rồi."

Chu Tân Thành nhìn đoạn chat: "Em đang bôi nhọ anh đấy, dáng vẻ em ngày xưa cả đời anh không quên được."

"Vì hạnh phúc gia đình ta, anh hi sinh chút nhé?"

Tôi hôn nhẹ lên má anh.

Chu Tân Thành sờ má, vui đến mức ngả ngửa.

Đàn ông dễ dụ thật.

Hứa Yên Yên: "Vậy là hồi xưa chị Việt không xinh lắm nhỉ? Anh chỉ coi chị ấy là người trong mộng thôi, có tình cảm đặc biệt ấy mà. Trai tốt như anh giờ hiếm lắm."

Tôi: "Không ngờ em hiểu anh thế."

Đúng lúc tôi đang "tâm sự" với Hứa Yên Yên thì Triệu Mạnh về.

Mẹ tôi nói ý định thoái hôn, không ngoài dự đoán, anh ta phản đối kịch liệt.

"Con nhất định phải đến với Yên Yên. Cô ấy là cô gái tốt, đính hôn rồi mới chỉ nắm tay thôi. Giờ ki/ếm đâu ra cô gái truyền thống trong sáng thế?"

Tôi nhìn tấm ảnh tự sướng gợi cảm của Hứa Yên Yên trong điện thoại - truyền thống ư?

"Mẹ ơi, Triệu Mạnh lớn rồi có suy nghĩ riêng. Kệ nó đi."

Triệu Mạnh cảm kích nhìn tôi: "Chị à, em biết chị thương em mà. Yên Yên bảo chỉ cần thêm 30 triệu sính lễ cho anh trai cô ấy cưới vợ thôi, không đòi nhiều."

"Biết rồi, cút đi chỗ khác chơi." Tôi vẫy tay đuổi nó.

"Nhất định phải hủy hôn, nhà này như cái hố không đáy." Mẹ tôi gi/ận dữ nói. "Bỏ luôn tiền cũng được."

"Mẹ ơi, tiền chắc lấy lại được mà."

"Con có cách?"

Tôi lắc điện thoại: "Cái này phải xem sức hút của con rể mẹ thế nào."

8

Mấy ngày sau, tôi giả làm Chu Tân Thành chat nhiệt tình với Hứa Yên Yên.

"Anh Tân Thành ơi, đêm qua em ngủ không ngon."

Sáng sớm, Hứa Yên Yên đã gửi tin nhắn thoại giọng ngái ngủ nũng nịu như mèo con.

"Nhìn quầng thâm của em nè."

Cô ta còn gửi kèm ảnh mặc đồ ngủ gợi cảm, rõ ràng đã trang điểm kỹ càng.

Quầng thâm không thấy, chỉ thấy một màu trắng nõn nà.

Nói thật, nếu là đàn ông chắc cũng khó cưỡng lại.

Tôi trả lời: "Sao thế?"

"Em... em mơ thấy anh... ngại quá."

"Mơ gì không lành?"

"Ái chà, anh x/ấu tính. Em mơ thấy anh đến cưới em đó."

Tôi mỉm cười, con cá cuối cùng cũng cắn câu.

"Nhưng em đã đính hôn rồi, anh cưới làm sao được."

"Mới chỉ đính hôn, chưa cưới mà. Với lại em đang tính hủy hôn đây."

Tôi: "Sao vậy? Triệu Mạnh không yêu em sao?"

Hứa Yên Yên: "Em phát hiện mình có chút thích anh rồi, cứ thế này không ổn lắm."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sao Rơi

Chương 16
Tôi là con út trong nhà, một kẻ bị ghét bỏ, chẳng ai coi trọng. Từ khi sinh ra, tôi đã luôn sống dưới cái bóng của các anh trai. Tự ti, khép kín, tầm thường, đó là những từ dùng để miêu tả tôi. Việc làm vượt giới hạn nhất trong đời tôi, chính là vào lúc cậu trai nghèo Yến Tùy rơi vào cảnh khốn cùng nhất, tôi đã ép anh ta ký hợp đồng hôn nhân với tôi. Trong bốn năm sau đó, giữa sự bạo lực lạnh lẽo ngày qua ngày, tôi nhận ra anh ta vốn không hề yêu tôi. Nhưng tôi chỉ cố chấp duy nhất lần này, dù đau đớn cũng không buông tay. Cho đến một ngày, bệnh tật bắt đầu nuốt chửng ký ức của tôi. Tôi quên mất lần đầu gặp Yến Tùy. Chàng trai nhỏ tuổi hơn, đeo máy trợ thính, nhìn tôi bằng ánh mắt cố chấp đến cực đoan, nói: "Anh phải yêu em mãi mãi. Anh hứa đi."
143
2 THỊT PHÁI SINH Chương 18
9 Trộm Tim Ngoại truyện 2 (Hoàn)
10 Xui Xẻo Tới! Chương 20
12 Chưa Yêu Đã Ghen Chương 9

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

ANH TRAI TỰ KỶ KHÔNG SAO, ĐÃ CÓ TÔI ĐÂY LẮM LỜI

Chương 21
Sau khi thêm một lần nữa nói chuyện đến mức khiến các bạn nhỏ trong viện mồ côi phải bật khóc, Viện trưởng liền dẫn tôi đến trước mặt một cặp vợ chồng trẻ. "Nếu hai vị muốn tìm một người bạn cho cậu con trai mắc bệnh tự kỷ của mình, thì đứa trẻ này là thích hợp nhất. Con bé là đứa lắm lời... à không, hoạt bát nhất viện chúng tôi." "Một khi đã nhận nuôi đứa trẻ này rồi thì xin hai người ngàn vạn lần đừng trả nó về đây, đó là thỉnh cầu duy nhất của tôi." Cặp vợ chồng trẻ dường như chẳng nghe thấy vế sau của Viện trưởng, họ vô cùng xúc động: "Chúng tôi chọn con bé!" Tôi chẳng hiểu tự kỷ là gì, nhưng mẹ mới nói với tôi rằng: "Tự kỷ chính là con có thể thỏa thích nói chuyện với anh ấy, anh ấy sẽ vĩnh viễn không bao giờ chê con phiền." Mắt tôi sáng rực lên. Trời ạ, đây chẳng phải là "cạ cứng" trời sinh dành cho một đứa nghiện buôn chuyện như tôi sao!
Hài hước
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Em chọn anh Chương 19
Hồn người Chương 11
NHÃ HÀ Chương 19