Khạc nhổ! – Tôi phun thẳng bãi nước bọt lẫn bùn đất vào gương mặt điển trai sạch sẽ của Châu Triết Viễn.

Hắn nhắm mắt chịu đựng đò/n tấn công vật lý từ tôi. Đợi đến khi tôi thỏa cơn gi/ận, hắn mới mở mắt, nghiến răng cảnh cáo: "Bà làm lo/ạn đủ chưa? Đây là chốn công cộng, giữ thể diện chút đi!"

"Giữ cái thể diện con khỉ!" Chân tay vẫn bị trói ch/ặt, tôi chỉ có thể vùng vẫy trong vòng tay hắn như con tằm nằm trên chảo dầu, gào thét: "Châu Triết Viễn, đồ chó má vô tâm! Mẹ mày dạy mày bỏ mặc người ta gặp nạn sao? Dạy mày coi rẻ sinh mạng người khác sao? Đây là b/ắt c/óc! Mày hiểu từ b/ắt c/óc nghĩa là gì không? Là tao có thể ch*t bất cứ lúc nào!"

"Còn mày thì bảnh bao lắm, đi c/ứu người mà diện đồ như lên sàn diễn! Nhìn tao này! Năm ngày chưa tắm, ăn không đủ no, ỉa còn không ra hột! Con heo nái lăn lóc trong bùn còn đẹp đẽ hơn tao!"

"Có gan thì cởi trói cho tao! Xem tao có t/át cho mày vỡ mồm không!"

Châu Triết Viễn nhíu mày, nâng tôi lên cao chút rồi nói với giọng điệu bình thản đến lạnh người: "Mẹ tôi dạy, phải c/ăm gh/ét cái á/c, không được tiếp tay cho tội phạm. Lần này đưa tiền cho bọn b/ắt c/óc, chẳng khác nào tiếp tay cho kẻ x/ấu, khiến chúng nghĩ phương pháp này hiệu quả rồi tiếp tục hại người."

Tôi nghẹn họng, lại một lần nữa kinh ngạc trước độ trơ trẽn của hắn. Thấy tôi c/âm miệng, khóe môi Châu Triết Viễn khẽ nhếch lên một góc vi tế. Đồ khốn này còn dám cười?

Tôi bị quẳng vào hàng ghế sau rộng rãi. Châu Triết Viễn đóng sầm cửa xe, không thèm cởi trói mà lên thẳng ghế phụ. Suốt đường về, tôi ch/ửi rủa hắn không ngừng nghỉ, đến khi kiệt sức mới ngủ thiếp đi.

Lần nữa tỉnh dậy, tôi đã nằm trong căn phòng ngủ sang trọng ấm áp, mặc bộ đồ ngủ mềm mại, người sạch sẽ, tay đang truyền nước biển. Ngoài cửa vẳng vào tiếng nói chuyện đ/ứt quãng.

"Triết Viễn, em bị oan rồi... Khi chú chuộc em về, em có van xin bọn chúng thả Liên Kiều..."

"Nhưng bọn chúng không chịu thả cô ấy, định giữ lại để tống tiền thêm."

"Anh phải tin em! Dù không ưa cô ấy, nhưng đây là chuyện sinh tử, sao em nỡ lòng nào đứng nhìn?" Giọng nói nghe vừa tủi thân vừa nghẹn ngào, dường như cô ta đang khóc. "Vả lại... cũng vì Liên Kiều nói với bọn b/ắt c/óc rằng chỉ có bắt em mới u/y hi*p được anh... Em... em bị vạ lây vì cô ấy thôi."

Tỉnh táo hẳn, tôi bật dậy, gi/ật phăng kim truyền, xô chăn định xông ra ngoài đấu khẩu. Vừa tới cửa, giọng Châu Triết Viễn bình thản vang lên: "A Kiều không thông minh như em, cũng chẳng đ/ộc á/c đến thế."

Hả? Một câu xúc phạm cả hai người?

Sau đó là khoảng lặng dài đằng đẵng. Dù cách cánh cửa, tôi vẫn hình dung được vẻ mặt kinh ngạc lẫn đ/au lòng của Khương Noãn. "Anh... anh nói gì cơ?" Giọng cô ta r/un r/ẩy như không tin vào tai mình.

Tựa cửa, tôi hả hê thưởng thức màn kịch.

"Tiểu Noãn, em gi*t đứa con chưa chào đời của anh. Món n/ợ nhà họ Châu với em, từ hôm đó đã trả xong."

Lời Châu Triết Viễn như lưỡi d/ao cứa vào tim tôi từng nhát. Hắn biết? Hắn biết chính Khương Noãn hại tôi sảy th/ai? Nhưng tại sao tội tôi chịu lại là trả n/ợ cho nhà họ Châu? Cái kiểu tính toán này đúng là bỉ ổi hết chỗ nói!

Tim đ/ập thình thịch, m/áu dồn ngược, tôi tức đến hoa mắt. Ngoài cửa vang lên tiếng "uỵch", rồi tiếng nức nở của Khương Noãn. Một lát sau, giọng Châu Triết Viễn dịu dàng hơn: "Anh nuông chiều em vì vụ t/ai n/ạn năm xưa cư/ớp đi ba mẹ em, khiến thân thể em tổn thương. Nhưng em không nên chạm vào giới hạn của anh."

"Liên Kiều dù có nghịch ngợm cách mấy, cô ấy vẫn là vợ anh, và mãi mãi quan trọng hơn em gấp vạn lần."

"Ngoài anh ra, không ai có quyền b/ắt n/ạt cô ấy."

Tựa vào tường nghe những lời này, bụng tôi bỗng cồn lên, không kìm được mà quỵ xuống nôn thốc nôn tháo. Cánh cửa bật mở. Châu Triết Viễn lao vào, thấy tôi nôn ọe khắp sàn, không còn vẻ gh/ê t/ởm như trước, lập tức quỳ xuống vỗ lưng tôi, sai người giúp việc đi lấy nước.

Tôi gạt tay hắn ra, nhìn đống dãi ói trên sàn, thở hổ/n h/ển nói: "Châu Triết Viễn, tôi muốn ly hôn."

Ba năm hôn nhân, dù có cãi vã thế nào, tôi chưa từng nghĩ tới hai chữ ly hôn. Một là vì tôi mồ côi, tất cả đều do nhà họ Châu ban cho, phải bám vào cái cây đại thụ này để sống. Hai là dù Châu Triết Viễn và tôi gh/ét cay gh/ét đắng, nhưng hắn ngoài việc thờ ơ với tình cảm của tôi, chưa từng đe dọa tính mạng tôi, vẫn biết giữ thể diện bề ngoài.

Còn chuyện bắt người giúp việc nấu hải sản hằng ngày để trả th/ù, ít ra cũng công khai, tôi có thể tự tránh. Nhưng vụ b/ắt c/óc này khiến tôi chợt nhận ra: Châu Triết Viễn không chỉ tà/n nh/ẫn với tôi, mà còn tà/n nh/ẫn hơn với Khương Noãn.

Khương Noãn nói đúng, hắn yêu tiền, yêu địa vị, yêu thể diện, nhưng thứ yêu nhất chính là bản thân. Hắn như cỗ máy vô cảm, gặp bất cứ việc gì cũng lập tức tính toán hàng trăm phương án, luôn chọn cách có lợi nhất cho mình. Bất kể phương án đó có tổn thương người khác hay không.

Hắn còn đeo mặt nạ lịch thiệp, dày hơn cả tường thành. Tôi không đấu lại hắn đâu. Tôi đầu hàng.

Châu Triết Viễn đứng như trời trồng. Tôi cúi đầu không muốn nhìn biểu cảm hắn, nhưng cảm nhận rõ hơi thở hắn dần lo/ạn nhịp. Một lát sau, hắn đưa tay bế tôi lên giường. "Còn chưa tỉnh táo thì ngủ thêm đi, tỉnh táo rồi hẵng nói."

Tôi không còn sức vùng vẫy, chỉ có thể phản kháng bằng lời: "Không lúc nào tôi tỉnh táo hơn lúc này!"

Châu Triết Viễn đắp chăn cho tôi, động tác nhẹ nhàng nhưng giọng lạnh lùng đầy áp chế: "Liên Kiều, đừng có mơ tưởng hão huyền. Tôi không bao giờ ly hôn."

"Bà có gi/ận thì cứ gi/ận, muốn gây sự thế nào cũng được. Nhưng ly hôn thì không."

Tôi ngẩng đầu nhìn thẳng vào hắn, ánh mắt không chút nhượng bộ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sao Rơi

Chương 16
Tôi là con út trong nhà, một kẻ bị ghét bỏ, chẳng ai coi trọng. Từ khi sinh ra, tôi đã luôn sống dưới cái bóng của các anh trai. Tự ti, khép kín, tầm thường, đó là những từ dùng để miêu tả tôi. Việc làm vượt giới hạn nhất trong đời tôi, chính là vào lúc cậu trai nghèo Yến Tùy rơi vào cảnh khốn cùng nhất, tôi đã ép anh ta ký hợp đồng hôn nhân với tôi. Trong bốn năm sau đó, giữa sự bạo lực lạnh lẽo ngày qua ngày, tôi nhận ra anh ta vốn không hề yêu tôi. Nhưng tôi chỉ cố chấp duy nhất lần này, dù đau đớn cũng không buông tay. Cho đến một ngày, bệnh tật bắt đầu nuốt chửng ký ức của tôi. Tôi quên mất lần đầu gặp Yến Tùy. Chàng trai nhỏ tuổi hơn, đeo máy trợ thính, nhìn tôi bằng ánh mắt cố chấp đến cực đoan, nói: "Anh phải yêu em mãi mãi. Anh hứa đi."
143
2 THỊT PHÁI SINH Chương 18
9 Trộm Tim Ngoại truyện 2 (Hoàn)
10 Xui Xẻo Tới! Chương 20
12 Chưa Yêu Đã Ghen Chương 9

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

ANH TRAI TỰ KỶ KHÔNG SAO, ĐÃ CÓ TÔI ĐÂY LẮM LỜI

Chương 21
Sau khi thêm một lần nữa nói chuyện đến mức khiến các bạn nhỏ trong viện mồ côi phải bật khóc, Viện trưởng liền dẫn tôi đến trước mặt một cặp vợ chồng trẻ. "Nếu hai vị muốn tìm một người bạn cho cậu con trai mắc bệnh tự kỷ của mình, thì đứa trẻ này là thích hợp nhất. Con bé là đứa lắm lời... à không, hoạt bát nhất viện chúng tôi." "Một khi đã nhận nuôi đứa trẻ này rồi thì xin hai người ngàn vạn lần đừng trả nó về đây, đó là thỉnh cầu duy nhất của tôi." Cặp vợ chồng trẻ dường như chẳng nghe thấy vế sau của Viện trưởng, họ vô cùng xúc động: "Chúng tôi chọn con bé!" Tôi chẳng hiểu tự kỷ là gì, nhưng mẹ mới nói với tôi rằng: "Tự kỷ chính là con có thể thỏa thích nói chuyện với anh ấy, anh ấy sẽ vĩnh viễn không bao giờ chê con phiền." Mắt tôi sáng rực lên. Trời ạ, đây chẳng phải là "cạ cứng" trời sinh dành cho một đứa nghiện buôn chuyện như tôi sao!
Hài hước
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Em chọn anh Chương 19
Hồn người Chương 11
NHÃ HÀ Chương 19