Nàng h/oảng s/ợ đến mức quên cả hành lễ.
Thẩm Trầm Chu cũng chẳng khá hơn, đôi mắt dán ch/ặt vào ta.
"Như Ý, không phải như ngươi nghĩ đâu, ngươi... ngươi nghe ta giải thích..."
Hắn muốn thanh minh.
Nhưng ta chẳng muốn nghe.
Lạnh lùng ngắt lời hắn: "Chẳng trách trước đây mỗi lần ngươi chủ động mời ta, lại vội vã rời đi vì nàng. Lần trước ở cung yến, cả hai cùng ngã, rõ ràng ta ở gần ngươi hơn, thế mà ngươi như không nhìn thấy ta. Hóa ra hai người lại có tâm tư như thế."
Không cho hắn cơ hội biện bạch.
Ta nói xong liền quay đi.
Hắn lại đuổi theo, chặn ta lại trước khi lên xe.
"Như Ý, Tương Châu là muội muội của ta, ta chăm sóc nàng vì ta là huynh trưởng của nàng. Ta không hề thích nàng, sao ta có thể thích nàng được?"
"Ta chỉ quen chăm sóc nàng thôi, nên lần trước trong cung mới vô thức đỡ lấy nàng."
"Hội hoa đăng, tửu lâu, cả rừng mai... tất cả những nơi đó ta mời ngươi đến đều là vì muốn gặp ngươi, không phải như lời nàng nói."
"Như Ý, người ta thương chính là ngươi, người ta muốn cưới cũng là ngươi... Ngươi tin ta đi..."
Khóe mắt hắn ửng đỏ, cẩn trọng kéo một góc tay áo ta.
Nhưng tin hắn ư?
Làm sao có thể?
Ta lạnh lùng rút tay áo khỏi tay hắn.
Ta lắc đầu: "Thẩm Trầm Chu, ta không tin."
Có lẽ giọng điệu ta quá lạnh lùng.
Hắn trợn mắt, lẩm bẩm không dám tin: "Vì... vì sao?"
"Như Ý, trước đây ngươi rõ ràng không như thế này, sao chỉ hai ngày ngắn ngủi mà ngươi thay đổi nhiều thế?"
"Chẳng lẽ... vì An Vương?"
Như đã khẳng định suy đoán của mình, đáy mắt hắn lóe lên vẻ bất mãn.
Ta giả vờ không thấy, hỏi hắn: "Ngươi muốn biết nguyên nhân?"
Hắn gật đầu.
Thấy vậy, ta từ trong tay áo lấy ra một cái cẩm nang, đưa cho hắn.
"Để dưới gối ba ngày, ngươi sẽ hiểu."
Cẩm nang này là lúc ta đưa danh sách cho Diễn Thanh Thư, cùng xin hắn.
Một trong hai cẩm nang đ/ộc nhất thế gian, giờ chỉ còn cái cuối cùng này.
Giá trị ngàn vàng.
Nhưng không sao.
Ta là người công bằng.
Đã muốn hắn ch*t, sẽ để hắn ch*t trong sáng suốt.
23
Vụ án Dụ Vương mưu phản năm đó rễ cọc chằng chịt.
Dù đã có danh sách, muốn bắt hết tất cả cũng không phải chuyện một sớm một chiều.
Nhưng vụ Thẩm Tương Châu mướn sát thủ có đầy đủ chứng cứ.
Đêm hôm đó, Đại Lý Tự phụng chỉ đến Nam Dương Hầu phủ bắt người.
Thẩm Tương Châu vào ngục.
Nam Dương Hầu vì dạy dỗ vô phương bị tước tước vị.
Còn chuyện Thẩm Trầm Chu và Thẩm Tương Châu "huynh muội sinh tình" cũng bị đồn ầm ĩ.
Từ đó về sau một thời gian dài, cổng nhà họ Thẩm luôn đóng ch/ặt, ngoài Thẩm Trầm Chu không ai dám ra ngoài.
Cái cẩm nang kia, Thẩm Trầm Chu hẳn đã dùng.
Và đã thấy được những "tương lai" đã từng xảy ra.
Vì thế mà đi/ên cuồ/ng, bất chấp ánh mắt mọi người, đứng trước cổng phủ họ Giang gào lên: "Như Ý, trận hỏa hoạn năm đó ta đã quay lại c/ứu ngươi rồi! Ta không muốn hại ngươi ch*t, ta cũng không biết mình đã làm gì."
"Không có ngươi rồi ta mới phát hiện mình sai lầm thảm hại thế nào, ngày ngày ta đều nhớ ngươi, nhớ Bình Nhi, ta sai rồi, c/ầu x/in ngươi ra gặp ta một lần, được không?"
"Ngươi ra gặp ta đi! Ngươi làm vợ ta năm năm, rõ ràng ngươi đều nhẫn nhịn được, rõ ràng trong lòng vẫn có ta mà!"
"Không đúng, không đúng! Những chuyện đó không phải đều là mơ sao? Chẳng phải đều chưa xảy ra sao? Như Ý, hiện tại ta rõ ràng chưa làm, ngươi đừng đối xử với ta như thế, thật không công bằng."
...
Nhẫn nhịn?
Hắn lầm rồi.
Dù là ta bây giờ, hay "kiếp trước" của ta, đều không hề nhẫn nhịn.
Bởi bức thư khác trong hộp trang sức, chính là "kiếp trước" của ta, sau khi phát hiện sự tồn tại của ta, đặc biệt lưu lại cho ta.
Trong thư viết:
——
[Nam Dương Hầu khác với Thẩm Trầm Chu, hắn cảnh giác, đã phát hiện danh sách nằm trong tay ta.
An Vương đã ch*t, không còn ai có thể hợp tác.]
Hòa ly có lẽ sẽ đ/á/nh động rắn rết, liên lụy đến phụ thân, nên không dám mạo hiểm.
Yên tâm, khi thời cơ thích hợp, ta tự sẽ thoát khỏi phủ họ Thẩm.
Còn gặp hắn?
Đương nhiên càng không thể.
Phụ thân ta tạt một xô nước rửa chân vào hắn, sai người ngày ngày canh ở cổng.
Hắn đến một lần đuổi một lần.
Cho đến hai tháng sau, Diễn Thanh Thư mang danh sách cùng chứng cứ mới tra được vào điện.
Một loạt đại thần đứng đầu là họ Thẩm đều bị tống giam.
Kẻ đáng ch/ém thì ch/ém, kẻ đáng lưu đày thì lưu đày.
Ngày họ Thẩm bị tịch biên, phụ thân ta rất vui.
Vui lòng đến nỗi ăn thêm được hai bát cơm.
"Trời có mắt, cuối cùng cũng được yên ổn."
Yên ổn ư?
Cũng không hẳn.
Họ Thẩm bị tru di, ngày hành hình, ta đặc biệt đến tửu lâu trên con đường nhất định phải đi qua pháp trường.
Đây là tửu lâu đầu tiên Thẩm Trầm Chu mời ta.
Vẫn là phòng riêng trên lầu hai.
Lần trước mở cửa sổ, thấy cảnh đêm phồn hoa kinh thành.
Lần này mở cửa sổ, ta thấy chiếc xe tù từ từ tiến tới, cùng đám đông xem hành hình ném lá rau.
Trong xe tù, tất cả người họ Thẩm, kể cả Thẩm Tương Châu đều khóc lóc thảm thiết.
Chỉ có Thẩm Trầm Chu, bình thản như một kẻ dị biệt.
Từ xa, hắn như có cảm ứng, ngẩng đầu nhìn lên.
Hắn nhìn thấy ta.
Và thấy cả Diễn Thanh Thư ngồi đối diện ta.
Ánh mắt vừa sáng lên, lập tức tối sầm lại.
Nhưng vẫn ngoan cố gào lên: "Như Ý! Ta đã trả ngươi một mạng rồi, kiếp sau, kiếp sau ta nhất định sẽ không bỏ lỡ ngươi nữa!"
Kiếp sau?
"Cô nương họ Giang yên tâm, nhân quả đã tận, kiếp sau ắt sẽ khác."
Đối diện, Diễn Thanh Thư nâng chén trà nóng, nụ cười nhàn nhạt.
Hắn cũng đặc biệt đến xem hành hình.
Khí uất trong lòng cuối cùng cũng tan biến.
Không nhìn Thẩm Trầm Chu vẫn đang gào tên ta.
Đóng cửa sổ, ta khẽ gật đầu.
"Ừ."
Ta không lo lắng.
Bởi ta biết, với tính cách của ta, dù là kiếp này hay kiếp sau, đều sẽ không lặp lại vết xe đổ.
Ta sẽ bình an thuận lợi, tuế tuế vô ưu.
(Toàn văn hết)