Nàng nhìn ta, nở nụ cười gượng gạo hơn cả khóc.

"A Sinh, đừng sợ. Rất nhanh thôi, con sẽ có thân thể. Mẹ sớm... được ôm con."

5

Mẹ bắt đầu kh//âu.

Từng đường kim nhanh thoăn thoắt, mũi bạc xuyên qua da th!t phát ra tiếng "xột xoạt". Sợi gai dầu trong tay nàng như có linh h/ồn, kéo những mảng da th!t bị x/é rá/ch khép dần lại.

Nàng không kh//âu những vết thương chí mạng trên mặt hay cổ trước, mà bắt đầu từ bàn chân, từng tấc một đi lên.

Mỗi mũi kim đ/âm xuống, nàng lại niệm một câu chú.

Lời chú kỳ quái, rời rạc như tiếng nói trong cơn mê.

Oán khí trong phòng càng lúc càng đặc, sương đen gần như hóa thành thực chất, cuộn trào quanh th* th/ể Lý Uyển Nhi. Ngọn nến trắng chập chờn, lách tách vang lên, ánh sáng khi tỏ khi mờ.

Ta biết, h/ồn Lý Uyển Nhi không chịu siêu thoát.

Nàng ch*t thảm, oán niệm quá sâu, giờ đây lại bị đoạt mất thân thể đứa con, làm sao cam lòng?

Trong làn sương đen, dần hiện ra khuôn mặt đàn bà méo mó - chính là Lý Uyển Nhi. Nàng trừng mắt nhìn mẹ ta, há miệng gào thét trong im lặng.

Mẹ khựng lại, sắc mặt tái nhợt hơn, nhưng tay vẫn không ngừng đ/âm kim.

"Cô nương, đừng trách ta." Vừa kh//âu, mẹ vừa nói, "Nàng đã ch*t rồi, đứa bé trong bụng cũng không giữ được. Giữ khí oán này chỉ khiến nàng khổ sở nơi âm ty. Chi bằng nhường thân thể cho con ta, cũng là tích đức."

H/ồn Lý Uyển Nhi gào thét dữ dội hơn, cả căn phòng rung chuyển.

Chậu nước trên bàn đổ ụp, giá nến ngã nhào, căn phòng chìm vào bóng tối.

Mẹ mặc kệ, miệng tụng chú càng nhanh, tay đan kim thành màn ảo ảnh.

"Thiên môn khai, địa hộ bế! Sinh h/ồn lai, tử h/ồn khứ!"

Kh//âu xong tứ chi và thân thể Lý Uyển Nhi, cuối cùng nàng tới vùng bụng.

Mẹ đổi sang sợi chỉ đỏ - đây là chỉ trói h/ồn.

Hít sâu một hơi, mũi kim đầu tiên đ/âm thẳng vào rốn.

"Á——!"

H/ồn Lý Uyển Nhi thét lên thảm thiết, làn sương đen cuồn cuộn xông tới mẹ.

Mẹ không né tránh, để mặc làn khói đen xuyên qua người. Cả người nàng gi/ật b/ắn lên, phun ra ngụm m/áu tươi trên bụng Lý Uyển Nhi.

Vệt m/áu nhanh chóng thấm vào, phù chú chu sa vẽ trước đó bỗng sáng rực ánh hồng q/uỷ dị.

Làn khói đen bị ánh hồng đẩy lùi, phát ra tiếng "xèo xèo" như bị miếng sắt nung đỏ đ/ốt ch/áy.

H/ồn Lý Uyển Nhi quằn quại trong đ/au đớn, nhưng vẫn không chịu buông tha, liên tục lao vào mẹ.

Mẹ liên tục phun m/áu, sắc mặt đã trong suốt như pha lê. Nhưng ta biết, nàng sẽ không dừng lại.

Nàng đang đá/nh đổi mạng sống để đối kháng với oán khí của Lý Uyển Nhi.

"Mẹ! Dừng lại! Mẹ sẽ ch*t mất!" Ta gào khóc, lao tới định kéo nàng lại.

Nhưng bàn tay ta chỉ xuyên qua thân thể đang r/un r/ẩy của nàng.

Mẹ nhoẻn miệng cười, cả khoang miệng đầy m/áu.

"A Sinh... đừng sợ... mẹ... sắp... thành công rồi..."

6

Trời hửng sáng.

Tấm vải đen che cửa sổ lọt vào tia sáng mờ ảo.

Th* th/ể Lý Uyển Nhi đã được kh//âu gần như hoàn chỉnh, chỉ còn vết thương cuối cùng trên cổ.

Làn khói đen trong phòng đã nhạt, h/ồn Lý Uyển Nhi co rúm trong góc như làn khói xanh sắp tan, chỉ còn thều thào tiếng nức nở.

Mẹ cũng đã tới giới hạn.

Nàng dựa vào giường, thở gấp từng hồi, mỗi hơi thở đều sủi bọt m/áu. Thân thể nàng gần như bị oán khí ăn mòn hết.

Nhìn vết thương cuối cùng, nàng cầm kim lên, nhưng bàn tay r/un r/ẩy không thể đ/âm xuống.

Nàng biết, một khi kh//âu kín vết này, cấm thuật sẽ hoàn tất. H/ồn Lý Uyển Nhi sẽ bị phong ấn vĩnh viễn, còn h/ồn ta sẽ nhập vào thân thể đứa bé chưa chào đời.

Nhưng nàng cũng sắp ch*t.

Nàng không nỡ.

Không phải không nỡ bản thân, mà không nỡ ta. Nếu nàng ch*t, dù ta có thân x/ác, trên đời này cũng chỉ còn một mình cô đ/ộc.

Đột nhiên nàng ngẩng đầu nhìn ta, đôi mắt đục ngầu chan chứa lệ.

"A Sinh... mẹ xin lỗi con... cũng xin lỗi cả nàng ấy..."

Giọng nàng ngập tràn hối h/ận và tuyệt vọng.

"Mẹ muốn ôm con... ôm con khi con đã có hình hài..."

Nàng vứt cây kim đang cầm, nhặt lên chiếc kim dài đen sẫm đã chuẩn bị sẵn, xỏ sợi chỉ đen.

Nàng vén áo để lộ bầu ngựk khô héo.

Rồi nàng làm điều khiến h/ồn ta vỡ tan.

Nàng cầm kim đ/âm mạnh vào tim mình.

Sau đó lại đ/âm sang tim th* th/ể Lý Uyển Nhi đối diện.

Nàng định kh//âu chính mình vào x/ác ch*t!

"Mẹ! Mẹ đi/ên rồi! Mẹ làm gì thế!"

Ta gào thét đi/ên cuồ/ng.

Như không cảm nhận được đ/au đớn, mũi kim này tiếp mũi kim khác, nàng dùng sợi chỉ đen thô ráp kh//âu ch/ặt thân thể mình vào th* th/ể Lý Uyển Nhi.

M/áu tươi của nàng hòa lẫn dịch thối từ x/ác ch*t, bốc mùi hôi thối khó tả.

"Cô nương... đừng h/ận ta..." Vừa kh//âu nàng vừa lẩm bẩm, "Một mình xuống suối vàng quá cô đơn... ta sẽ đi cùng nàng... ta hiến thân thể này... đổi lấy thân x/ác bé nhỏ cho con ta... chúng ta đổi nhau..."

"Như thế... cả hai đều có bạn đồng hành..."

Đây là lời chú đồng sinh tà á/c nhất.

Nàng định hiến thân mình cho tàn h/ồn Lý Uyển Nhi, để đổi lấy cơ hội cho ta nhập vào thân thể đứa bé.

Từ nay về sau, h/ồn nàng sẽ bị giam trong thân x/ác đang th/ối r/ữa, chịu đựng nỗi đ/au mục nát, ngày đêm cùng tàn h/ồn Lý Uyển Nhi. Còn h/ồn Lý Uyển Nhi sẽ có được thân thể người sống, tiếp tục tồn tại.

Đổi lại, ta sẽ có được hình hài đứa trẻ.

Ôi không! Ta không muốn thế này!

Ta không muốn thân x/ác này! Không muốn mẹ như thế!

"Mẹ! Dừng lại đi! Con xin mẹ!"

Ta dùng hết sức đ/âm vào nàng, nhưng vô ích. Ta chỉ là h/ồn m/a yếu ớt.

Mẹ đã kh//âu xong mũi cuối.

Nàng áp sát th* th/ể Lý Uyển Nhi, mặt đối mặt, ngựk kề ngựk, như cặp song sinh dính liền dị dạng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tôi đã tìm thấy người công nhân mất tích trong những thước phim dưới nước

Chương 10
Sau khi mất tư cách lặn do chấn thương giảm áp, tôi đặt tất cả hy vọng vào cơ hội tái cấp chứng chỉ cuối cùng, xem việc chuyển sang huấn luyện điều khiển thiết bị lặn không người lái (ROV) chỉ là bước đệm để quay lại đội lặn trước đây. Trong kỳ sát hạch chính thức đầu tiên, tôi lại nhìn thấy mũ bảo hộ và quần áo bảo hộ lao động của công nhân mất tích ở ngoài khu vực tìm kiếm mà công ty đã loại trừ. Nếu tiếp tục sát hạch, tôi vẫn có thể kịp lấy lại chứng chỉ; nếu kích hoạt quy trình bảo toàn hiện trường vụ tai nạn, bài thi sẽ lập tức bị hủy bỏ, nhưng lại có thể lưu giữ được trọn vẹn hình ảnh gốc. Tôi chọn dừng sát hạch, sử dụng lực căng cáp, sonar liên tục, vị trí tàu và dải phản quang trên mũ bảo hộ để định vị lại, cuối cùng tìm thấy người công nhân vẫn đang bị mắc kẹt trong khoang khí của chiếc phao nổi bị lật. Việc rà soát lại vụ tai nạn cũng phơi bày việc đội trưởng cũ từng xóa dữ liệu phản hồi sonar yếu ở phía Đông, công ty cũng vì danh sách nhân sự sai lệch và hồ sơ ra vào cổng mà loại trừ khả năng rơi xuống nước quá sớm. Tôi chính thức nộp hình ảnh gốc, vĩnh viễn bỏ lỡ kỳ tái cấp chứng chỉ đợt này, nhóm huấn luyện cũng mất đi hợp đồng tại khu cảng. Sau đó, tôi không còn coi thiết bị lặn không người lái là đường lui nữa, mà xây dựng vị trí chuyên môn tìm kiếm cứu nạn mới trong các nhiệm vụ tại cảng ngoài. Chuyện tình cảm cũng được thương lượng lại cùng với sự nghiệp, không còn dùng việc chung sống để chứng minh sự ủng hộ. Cuối cùng, tôi trở thành người vận hành tìm kiếm cứu nạn bằng thiết bị lặn không người lái chính thức, đồng thời truyền đạt lại hệ thống bảo toàn dữ liệu tai nạn và cơ chế kiểm tra chéo cho thế hệ học viên tiếp theo.
0