Anh ấy ở tầng ba.

Tôi chạy xuống dưới, ngẩng đầu nhìn lên.

Cửa sổ nhà anh tối đen như mực.

Không một bóng đèn.

Trái tim tôi trong chốc lát chạm đáy.

3

Tôi đi/ên cuồ/ng đ/ập cửa.

“Hạ Hạo! Mở cửa! Hạ Hạo!”

Không ai trả lời.

Tôi lấy điện thoại ra, tay run bần bật, định báo cảnh sát.

Ngay lúc này, cửa đối diện mở ra.

Một bác gái thò đầu ra, mắt lờ đờ ngái ngủ nhìn tôi.

“Cô gái, cô tìm ai thế? Nhà này lâu rồi không có người ở.”

“Dạ cháu tìm Hạ Hạo, anh ấy... là chồng cũ của cháu, con gái cháu đang ở với anh ấy.”

“Sĩ quan Hạ à?” Bác gái chợt hiểu ra, “Anh ấy không ở đây, căn nhà này bỏ không lâu rồi. Anh ấy dắt con gái ở khu lán tạm trong doanh trại.”

“Doanh trại?”

Đầu óc tôi ù đi.

“Ừ, anh ấy bảo con còn nhỏ, sợ ở một mình trong khu gia đình quân nhân không an toàn, trong doanh trại đông người, vui.”

Tôi cảm ơn bác gái, quay người phóng xuống lầu.

Doanh trại lớn, tôi biết ở đâu.

Cách đây không xa.

Tôi bắt taxi, thẳng tiến về phía doanh trại.

Lính gác cổng chặn tôi lại.

“Đồng chí, cho xem giấy tờ.”

“Tôi tìm Hạ Hạo, tôi là... người nhà anh ấy.”

Khi thốt ra hai chữ “người nhà”, tự tôi cũng thấy áy náy.

Người lính gọi điện x/á/c minh.

Một lát sau, anh ta cúp máy, nghiêm trang chào tôi.

“Chào chị! Sĩ quan Hạ ở phòng 301 tòa nhà số 3, để em dẫn chị qua.”

Tiếng “chị” khiến má tôi đỏ bừng.

Tôi theo chú lính trẻ, băng qua sân tập yên ắng.

Gió đêm lạnh buốt lùa vào mặt.

Tim tôi đ/ập thình thịch.

Không biết vì chạy vội, hay vì lý do nào khác.

Cửa phòng 301 hé mở, ánh đèn vàng hắt ra.

Tôi đẩy cửa bước vào.

Đây là căn phòng đơn giản đến mộc mạc.

Một chiếc giường, bàn làm việc, tủ quần áo.

Thấm đẫm hơi thở của Hạ Hạo - sự tối giản đến khắc nghiệt.

Nhưng căn phòng có thêm những thứ không thuộc về anh.

Sàn nhà trải thảm tập bò màu hồng, lổn nhổn đồ chơi.

Trên bàn làm việc, bình sữa và cốc nước của Tuế Tuế.

Trên giường, bóng hình nhỏ xíu cuộn tròn trong chăn, ngủ say sưa.

Tuế Tuế ôm chú thỏ bông, nhịp thở đều đặn.

Trên gương mặt bé không hề có vết khóc.

Hạ Hạo không có trong phòng.

Tôi nhẹ nhàng bước tới, sờ trán con.

Không sốt.

Tôi thở phào, lúc này mới phát hiện lưng áo ướt đẫm mồ hôi.

Đứng thẳng người, tôi đảo mắt nhìn căn phòng nhỏ.

Ánh mắt dừng lại ở bàn làm việc của anh.

Trên bàn, cuốn sổ ghi chép mở rộng - chính cuốn sổ tôi thấy trong video.

Bên cạnh là khung ảnh.

Khung ảnh cũ kỹ, viền gỗ sờn mòn.

Bên trong... là ảnh của tôi.

Tấm hình thời đại học.

Trong ảnh, tôi mặc áo cử nhân, cười rạng rỡ, mắt cong vầng trăng khuyết.

Tấm hình này tôi đã lạc mất từ lâu.

Tưởng rằng anh đã vứt đi.

Hóa ra, anh vẫn giữ.

Tôi đưa tay, đầu ngón tay chưa kịp chạm khung ảnh thì cửa mở.

Hạ Hạo bưng chậu nước bước vào, người còn phong hàn bên ngoài.

Thấy tôi, anh đờ người ra.

Chậu nước trong tay chao nghiêng, nước văng tung tóe.

“Em... sao lại đến đây?”

Giọng anh, lạ thay lại có chút hoảng lo/ạn.

Chuyện này quá hiếm.

Quen anh mười năm, tôi chưa từng thấy anh như vậy.

“Em không liên lạc được với anh, em tưởng Tuế Tuế có chuyện.”

Giọng tôi vẫn còn run run hậu họa.

Hạ Hạo đặt chậu nước xuống đất, ánh mắt né tránh.

“Điện thoại hết pin, đang sạc. Hôm nay đưa con đi khám sức khỏe, chạy cả ngày, quên mất.”

Anh giải thích, tay vô thức định gập cuốn sổ lại.

Đã muộn.

Tôi đã thấy nội dung anh vừa ghi.

【Báo cáo kiểm tra sức khỏe đồng chí Hạ Tuế Tuế hôm nay: Chiều cao 98cm, cân nặng 15kg, tất cả bình thường.

Có xu hướng né tránh giao tiếp nhẹ. Bác sĩ khuyên: Tăng cường hoạt động ngoài trời cùng cha mẹ.】

Dưới cùng có dòng chữ nhỏ.

【Kế hoạch: Cuối tuần này, xin nghỉ phép, đưa con đến thủy cung. Cần m/ua vé trước. Kiểm tra lịch trình của Hứa Gia Ngôn xem cô ấy có...】

Những chữ phía sau bị bàn tay to lớn của anh che khuất.

Nhưng tôi dường như đọc được.

Xem cô ấy có muốn cùng đi không.

Không khí tràn ngập sự ngượng ngùng khó tả.

“Anh...”

“Em...”

Chúng tôi cùng lên tiếng, rồi cùng im bặt.

“Em nói trước đi.” Anh nói.

“Sao anh không ở khu gia đình quân nhân?” Tôi hỏi.

“Bên này... tiện.” Anh trả lời m/ập mờ, “Tối có tuần tra, an toàn.”

Tôi biết đó không phải lý do thật.

An ninh khu gia đình quân nhân là tốt nhất.

“Vậy hệ thống sưởi thì sao?” Tôi hỏi tiếp.

Anh im lặng, một lúc sau mới nói: “Lán trại dùng sưởi tập thể.”

Tôi nhìn anh.

Anh cũng nhìn tôi.

Ánh mắt anh sâu thẳm như vũng nước tĩnh lặng.

Tôi chợt hiểu ra.

Anh không phải vì tiện lợi, cũng chẳng vì an toàn.

Anh đang sợ.

Anh sợ một mình không chăm sóc tốt cho Tuế Tuế.

Ở trong doanh trại, nếu có chuyện gì, anh có thể nhờ người giúp đỡ ngay.

Người đàn ông bất khả chiến bại nơi thao trường, trước đứa con gái nhỏ của mình, lại có thể... thiếu an toàn đến thế.

“Hạ Hạo.”

Tôi gọi tên anh.

“Ừm?”

“Cảm ơn anh.”

Tôi nói.

Anh gi/ật mình, vội quay mặt đi tránh ánh mắt tôi.

“Nên làm mà.”

Tai anh lại đỏ lên.

Từ gốc tai ửng đỏ xuống cổ.

Nhìn anh như thế, nơi sâu thẳm trong tim tôi chợt mềm lại.

Bức tường kiên cố dựng lên suốt ba năm ly hôn, dường như đã nứt một vết.

Tôi thấy Hạ Hạo vụng về mà dịu dàng ẩn sau lớp vỏ lạnh lùng.

Như thuở nào.

4

Ngoài trời mưa rơi.

Hạt mưa to đ/ập lồng lộng vào cửa sổ.

Hơi ấm trong phòng quá đậm, ngột ngạt.

“Muộn rồi, em...” Hạ Hạo liếc nhìn cửa sổ, “Tối nay ngủ lại đây đi.”

“Em ngủ đâu?”

Hỏi xong tôi liền hối h/ận.

Căn phòng này chỉ có một chiếc giường.

Giường đơn rộng một mét rưỡi.

Biểu cảm Hạ Hạo cũng đông cứng.

Không khí đột ngột trở nên tế nhị hơn trước.

“Anh ngủ dưới đất.” Anh lập tức nói, quay người đi lấy chăn trong tủ.

“Không được,” tôi ngăn anh lại, “Dưới đất lạnh, ngày mai anh còn phải tập huấn.”

Anh bị đ/au lưng, tôi biết rõ.

Trước kia cứ trời mưa là phải dán cao.

“Vậy em ngủ giường, anh dắt Tuế Tuế...”

“Đừng làm phiền con, bé vừa ngủ say.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sao Rơi

Chương 16
Tôi là con út trong nhà, một kẻ bị ghét bỏ, chẳng ai coi trọng. Từ khi sinh ra, tôi đã luôn sống dưới cái bóng của các anh trai. Tự ti, khép kín, tầm thường, đó là những từ dùng để miêu tả tôi. Việc làm vượt giới hạn nhất trong đời tôi, chính là vào lúc cậu trai nghèo Yến Tùy rơi vào cảnh khốn cùng nhất, tôi đã ép anh ta ký hợp đồng hôn nhân với tôi. Trong bốn năm sau đó, giữa sự bạo lực lạnh lẽo ngày qua ngày, tôi nhận ra anh ta vốn không hề yêu tôi. Nhưng tôi chỉ cố chấp duy nhất lần này, dù đau đớn cũng không buông tay. Cho đến một ngày, bệnh tật bắt đầu nuốt chửng ký ức của tôi. Tôi quên mất lần đầu gặp Yến Tùy. Chàng trai nhỏ tuổi hơn, đeo máy trợ thính, nhìn tôi bằng ánh mắt cố chấp đến cực đoan, nói: "Anh phải yêu em mãi mãi. Anh hứa đi."
143
2 THỊT PHÁI SINH Chương 18
9 Trộm Tim Ngoại truyện 2 (Hoàn)
10 Xui Xẻo Tới! Chương 20
12 Chưa Yêu Đã Ghen Chương 9

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

ANH TRAI TỰ KỶ KHÔNG SAO, ĐÃ CÓ TÔI ĐÂY LẮM LỜI

Chương 21
Sau khi thêm một lần nữa nói chuyện đến mức khiến các bạn nhỏ trong viện mồ côi phải bật khóc, Viện trưởng liền dẫn tôi đến trước mặt một cặp vợ chồng trẻ. "Nếu hai vị muốn tìm một người bạn cho cậu con trai mắc bệnh tự kỷ của mình, thì đứa trẻ này là thích hợp nhất. Con bé là đứa lắm lời... à không, hoạt bát nhất viện chúng tôi." "Một khi đã nhận nuôi đứa trẻ này rồi thì xin hai người ngàn vạn lần đừng trả nó về đây, đó là thỉnh cầu duy nhất của tôi." Cặp vợ chồng trẻ dường như chẳng nghe thấy vế sau của Viện trưởng, họ vô cùng xúc động: "Chúng tôi chọn con bé!" Tôi chẳng hiểu tự kỷ là gì, nhưng mẹ mới nói với tôi rằng: "Tự kỷ chính là con có thể thỏa thích nói chuyện với anh ấy, anh ấy sẽ vĩnh viễn không bao giờ chê con phiền." Mắt tôi sáng rực lên. Trời ạ, đây chẳng phải là "cạ cứng" trời sinh dành cho một đứa nghiện buôn chuyện như tôi sao!
Hài hước
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Em chọn anh Chương 19
Hồn người Chương 11
NHÃ HÀ Chương 19