【Nữ chính belike: Tôi công nhận cơ bụng anh đẹp thật đấy, nhưng tình yêu tôi dành cho ông Mao cũng sâu đậm không kém.】
Trước những nghi ngờ này, tôi im lặng, chỉ chăm chú gõ phím.
【Tất nhiên được rồi, con của người khác có thì con của tôi cũng phải có!】
Tôi thừa nhận, ông Mao đúng là rất quan trọng, nhưng tình cảm chân thành giữa người với người còn quan trọng hơn.
3
Không lâu sau khi nhận được địa chỉ của Tống Diệu Xuyên, tôi tự mình đạp xe ba bánh chở một bao tải lớn đầy táo đến nơi.
Vừa bước khỏi bưu cục vài bước, bốn chàng trai cao lớn đi ngang qua tôi.
Giọng nói của chàng trai đi đầu nghe quen quen.
"... Đã bảo mấy người rồi, sức hút của anh vô địch thiên hạ. Chẳng phải iPhone 18 đó, chưa đầy hai ngày đã lấy được rồi, lần này còn không phục sao?"
Người nói là chàng trai đeo khuyên tai bạc lấp lánh, ngón tay thon dài xoay chiếc chìa khóa, đôi mắt sắc sảo càng thêm ngạo nghễ.
Ba người anh em đi phía sau hắn dường như không được vui vẻ như thế.
"Đừng vội đắc ý, biết đâu cô ta chỉ nói cho vui."
"Cô ta còn từng hứa cho tôi ba mươi triệu cơ, kết quả là 'ngàn lần vui vẻ', 'ngàn lần khỏe mạnh', 'ngàn lần bình an'... Đừng để bị lừa bởi con nghèo xảo quyệt này."
"Người nghèo không có tiền nên họ yêu tiền nhất, lấy tiền của họ chẳng khác nào lấy mạng họ. Làm sao cô ta có thể m/ua iPhone cho anh chứ?"
Nghe vậy, Tống Diệu Xuyên bực tức "chép miệng".
Cúi nhìn điện thoại, hắn đắc ý lắc nhẹ màn hình.
"Bưu phẩm đã giao đến, chuẩn bị quà đi mấy cậu."
Nói rồi hắn oai vệ bước vào bưu cục, "Chủ quán, đưa hộ lô táo vừa nhận lúc nãy ra đây, chủ nhân của nó tới rồi!"
Hai giây sau, Tống Diệu Xuyên vác bao tải to đùng, nghiến răng nghiến lợi đứng chơ vơ trong gió.
Ba chàng trai phía sau cười ngả nghiêng như Hoa Văn Hoa Vũ, sau đó tốt bụng giúp hắn hạ bao tải xuống.
"Ôi giời ơi ~ Sức hút của anh vô địch thiên hạ ~"
"Một, hai, ba... mười tám, vừa đủ mười tám quả, đúng là 'táo' mười tám không sai."
"Nghe tôi đi, về mở gas đóng cửa sổ ngủ một giấc ngon lành, mọi phiền muộn sẽ tan biến."
Chứng kiến cảnh này, CĐM xôn xao:
【Ai bảo nữ chính keo kiệt? Cô này hào phóng thật đó, những mười tám quả táo cơ mà!】
【Ahahahaha, tại Tống Diệu Xuyên không nói rõ ràng, phụ nữ chúng ta sao hiểu được mấy trò quanh co này.】
【Cô ấy còn không nỡ gọi shipper, tự đạp xe bốn tiếng đồng hồ mang đến. Cô ấy thiệt tình, tôi khóc mất.】
Tôi núp trong bóng tối, nhìn biểu cảm từ phấn khích đến đờ đẫn của Tống Diệu Xuyên, bụm miệng cười khúc khích.
Hí hí, đàn ông, phải mê ta đi/ên đảo rồi nhỉ?
Táo là thứ quý, thỉnh thoảng tôi mới dám ăn một quả. Hắn một lúc nhận cả mười tám quả, chắc sướng phải biết.
Tôi nhắn tin hào hùng:
【Cố mà ăn, đừng tiếc.】
【Táo này chị tự trồng đấy, ăn hết chị gửi tiếp cho.】
【Nhớ nhé, dù bố mẹ không còn, nhà còn n/ợ trăm triệu, quần đùi rá/ch tả tơi, cũng phải ăn no mặc ấm. Chị sẽ luôn đứng bên em.】
4
Tống Diệu Xuyên đờ đẫn nhìn điện thoại, đứng im hồi lâu.
Mãi đến khi anh bạn bên cạnh cúi xuống nhìn, vỗ vai hắn thật mạnh: "Ôi chị Táo gửi tin nhắn cho cậu kìa, đừng đứng hình nữa, [Bí mật] cảm ơn người ta đi chứ, cô ấy gửi cho cậu tận mười tám quả táo đấy, với cô ấy chắc là cả gia tài rồi..."
Giọng nói này... là Lục Thu Bạch.
Em trai sô cô la.
Lục Thu Bạch là đứa con hiếu thảo.
Khi tôi nhắn hình khoai lang nướng cho cả nhóm, hai người kia chỉ biết trả lời "Khoai", "Ngon", riêng cậu ta phản hồi rất tâm huyết.
【Chị giàu gh/ê, mẹ em lâu lắm rồi chưa ăn khoai nướng.】
【Hồi nhỏ, bà bảo không thích ăn khoai nhưng lúc nào cũng lén ăn phần khoai thừa của em. Em biết, không phải bà không thích khoai, mà so với khoai lang, bà yêu em hơn.】
【Bảo bảo, nếu em m/ua cho mẹ em củ khoai nướng, bà ấy sẽ vui lắm.】
【Người khác m/ua không được, phải là chị m/ua.】
【Khoai chị m/ua ngon nhất.】
Những lúc này, CĐM luôn bình luận:
【Kinh điển, quá kinh điển.】
【Gặp bạn gái là nhớ mẹ, đột nhiên bố mẹ xuất hiện.】
【Lúc này, bà Lục đang đ/á/nh mahjong ở Hilton bỗng hắt xì.】
CĐM có vẻ cho rằng cậu ta đang nói dối.
Nhưng tôi không nghĩ vậy.
Trong ký ức mờ nhạt của tôi, khi mẹ còn sống, bà luôn lấy khoai lang ném vào đầu tôi, m/ắng tôi là đồ vô dụng, ti tiện.
Nhưng biết đâu, mẹ tôi cũng như mẹ Lục Thu Bạch, thật ra rất yêu tôi?
Tôi thích nghe cậu ta nhắc đến mẹ.
Đó là thứ tình yêu tôi chưa từng được nghe.
Để cậu ta tiếp tục thổ lộ.
Tôi luôn viện đủ lý do từ chối:
【Thật sao bé, mẹ em đối với em tốt thế ư?】
【Lần sau nhất định sẽ m/ua!】
【Đến lúc khai giảng chị nhất định sẽ tặng, tặng trước bác ba mươi triệu - ngàn lần vui vẻ, ngàn lần khỏe mạnh, ngàn lần bình an!】
Lục Thu Bạch luôn hỏi tôi "lần sau" là khi nào, mẹ cậu đã ba ngày chưa ăn cơm, chỉ chờ miếng khoai của tôi.
Giờ đây, nhìn đống táo của Tống Diệu Xuyên, Lục Thu Bạch bỗng che mặt khóc nức nở.
Chắc cậu ta đang gh/en tị lắm.
Phải rồi, sao tôi có thể thiên vị được? Tất cả đều là đàn ông chân chính, nên đối xử công bằng mới phải.
Trong gió lạnh, chàng trai lau nước mắt tựa đóa mai kiêu hãnh trong tuyết.
Kiên cường, cô đ/ộc.
Nhìn đống khoai chuẩn bị đem b/án trên xe, tôi cắn răng, đ/á/nh liều.
Lợi dụng lúc họ không để ý, tôi lại bê thêm bao khoai vào.
Tôi nhắn cho Lục Thu Bạch:
【Cậu bé tham ăn, đừng gh/en tị với Tống Diệu Xuyên, thật ra chị thích em nhất. Cũng gửi em một bao khoai, giờ thì em và bác có thể tha hồ ăn rồi!】
5
Lục Thu Bạch đang cười toe toét bỗng nhìn điện thoại, biểu cảm lập tức đóng băng.
Mặt cậu ta đỏ ửng lên vì ngại ngùng.
Cậu lê bước định chạy vào góc khuất khóc.
Nhưng bị gọi lại.
Shipper hét to:
"Ê! Anh Lục, cô gái nãy quay lại để thêm bao khoai, bảo là gửi cho anh!"
Anh ta xoạc chân, hò dô ta, vác bao khoai đặt lên vai Lục Thu Bạch.