Ông Cố - người bạn cũ của cha chồng tôi khi còn sống, nhân vật then chốt phê duyệt dự án hạ tầng mới của tỉnh, người quyết định tương lai chuyển đổi của Tập đoàn Cố trong ba năm tới - tất cả đều có mặt trong bữa tiệc tối nay.
Để chuẩn bị cho buổi chiêu đãi này, tôi và đội ngũ đã dành trọn một tháng. Cố Diên Xuyên đáng lẽ phải là quân bài quan trọng nhất. Anh ấy là con trai duy nhất của ông Cố, là "Tiểu Xuyên" trong mắt những người chú bác đã chứng kiến anh lớn lên. Có những lời nói, những tình cảm chỉ khi anh cất lời mới có trọng lượng.
Một tuần trước, khi gửi cho anh quy trình cuối cùng, tôi đã đặc biệt nhắc nhở. Lúc ấy, Cố Diên Xuyên đang thử đôi giày leo núi mới, chẳng buồn ngẩng mặt: "Biết rồi, lần này nhất định đến".
Anh đã hứa ba lần.
Lần đầu là tiệc đính hôn của chúng tôi, anh đến muộn hai tiếng vì đi c/ứu hộ bạn leo núi. Lần thứ hai là cuộc họp huy động vốn sống còn của Tập đoàn Cố, anh bỏ giữa chừng vì một trận mưa sao băng. Và đây là lần thứ ba.
Những giờ tiếp theo, một mình tôi gánh vác cả buổi tiệc. Từ giải thích chính sách đến kỹ thuật, từ tài chính đến rủi ro, tôi trình bày trôi chảy như mây trôi nước chảy. Ánh mắt của những vị khách vốn có chút bất mãn vì sự vắng mặt của Cố Diên Xuyên dần chuyển thành sự tán thưởng.
Giờ giải lao, Tổng giám đốc Lục cầm chén trà ra ban công, tôi tự nhiên đi theo. "Tổng Thẩm, Cố thị có cô chính là phúc phần của lão Cố". Tôi mỉm cười: "Tổng Lục khen quá lời rồi, Cố thị có được ngày hôm nay là nhờ sự hợp tác của cả tập thể. Tuy tối nay Tổng Cố không có mặt, nhưng những việc cần triển khai sẽ không bị trì hoãn". Tôi ngập ngừng, hạ giọng: "Thực lòng mà nói, gần đây Cố thị đang lên kế hoạch điều chỉnh hoạt động. Mảng truyền thống sẽ giao cho đội ngũ chuyên nghiệp, tôi và Tổng Cố sẽ tập trung nhiều hơn vào năng lượng mới và vật liệu mới. Đặc biệt là công ty mới vận hành đ/ộc lập, nhẹ gánh hơn, hiệu suất quyết định sẽ cao hơn".
Tổng Lục xoay chén trà, trầm ngâm: "Vận hành đ/ộc lập?". "Vâng". Tôi gật đầu. "Một số nghiệp vụ đổi mới, đặt trong tập đoàn lớn lại trở nên gò bó. Như tối nay chẳng hạn, nếu mọi việc đều phải đợi tất cả có mặt mới bàn luận, có lẽ đã bỏ lỡ thời cơ". Lời tôi nói văn vẻ, nhưng Tổng Lục đã hiểu.
Trước khi buổi tiệc kết thúc, Tổng Lục chủ động trao đổi liên lạc cá nhân với tôi: "Tháng sau tôi có buổi hội thảo về lĩnh vực vật liệu mới, nếu Tổng Thẩm quan tâm, tôi sẽ bảo trợ lý gửi giấy mời". Đây mới là thu hoạch ngoài ý muốn lớn nhất của đêm nay.
Tiễn vị khách cuối cùng ra về, đã gần nửa đêm. Tôi trở lại xe, bật điện thoại lên. Mở trang cá nhân của Tô Kh/inh Ngữ. Bức ảnh mới nhất là phông nền đỉnh Gongbawa phủ ánh vàng trong hoàng hôn, hai bóng lưng dựa vào nhau. Chiếc gậy leo núi trên tay một người trong đó chính là món quà sinh nhật tôi tặng Cố Diên Xuyên. Lời chú thích: "Cùng người quan trọng nhất, chứng kiến sự lãng mạn trăm năm có một. Non sông rộng lớn, may mắn được song hành".
Tôi nhìn chằm chằm vào địa điểm đăng ký - đỉnh Gongbawa rất lâu. Đó là nơi chúng tôi quyết định kết hôn. Bảy năm trước, lần đầu cùng nhau leo núi tới đó, chúng tôi tìm thấy một đèo núi tuyệt đẹp. Dưới ánh hoàng kim của mặt trời, Cố Diên Xuyên ôm tôi thật ch/ặt. "Thanh Từ, sau này chúng ta kết hôn ở đây nhé. Hãy để thần sơn chứng giám, Cố Diên Xuyên cả đời này chỉ yêu Thẩm Thanh Từ một người".
Về sau, đám cưới bị hoãn vô thời hạn vì biến cố của gia tộc họ Cố. Nhưng đỉnh Gongbawa mãi là giấc mơ dang dở trong lòng tôi.
Tôi chậm rãi lưu lại và tải lên tất cả hình ảnh. Tên thư mục là "Bằng chứng - Gongbawa". Bên trong còn có một bức ảnh Tô Kh/inh Ngữ gửi riêng cho tôi. Là cô ta cùng Cố Diên Xuyên không mảnh vải che thân.
Hoàn tất mọi việc, tôi ngả người vào ghế, nhắm mắt lại. Ánh đèn thành phố ngoài cửa kính lướt qua, in lên mặt tôi những vệt sáng tối chập chờn. Không phẫn nộ, không đ/au buồn. Chỉ còn lại một sự tĩnh lặng sâu thẳm không đáy.
6
Một tuần sau, tôi gặp lại Cố Diên Xuyên trong cuộc họp hội đồng quản trị. Cuộc họp đã bắt đầu hai mươi phút, anh ta mới thong thả bước vào. "Xin lỗi Thanh Từ, điện thoại vệ tinh hỏng, liên lục không được với em". Các vị giám đốc biểu cảm khó hiểu.
Tôi không để ý, tiếp tục phát biểu: "Dựa trên những dữ liệu trên, tôi cho rằng mảng năng lượng mới và vật liệu mới buộc phải vận hành đ/ộc lập".
"Đây là báo cáo phân tích ngành mà Tổng Lục chia sẻ riêng sau bữa tiệc tuần trước. Ba năm tới là thời cơ cho năng lượng mới. Nếu bị nghiệp vụ truyền thống kéo chân, chúng ta sẽ mãi lỡ chuyến tàu".
Vẫn còn những lão thành phản đối. Tôi ngẩng mắt, lần đầu tiên nhìn thẳng vào Cố Diên Xuyên: "Tổng Cố, ý anh thế nào?".
Ánh mắt cả phòng hướng về phía anh ta. Rõ ràng đang mất tập trung, anh ta gi/ật mình, khô khan đáp: "Tôi đồng ý với đề xuất của Tổng Thẩm".
Tôi gật đầu, quay sang thư ký: "Tổng Cố tán thành. Còn ai có ý kiến không?".
Sự đồng thuận của Cố Diên Xuyên khiến cuộc họp tiến triển nhanh chóng. Ba mươi phút tiếp theo, tôi trình bày ba tài liệu.
Thứ nhất là quy chế quản lý vận hành đ/ộc lập mảng năng lượng mới và vật liệu mới. Mảng năng lượng mới hoàn toàn tách khỏi Cố thị.
Thứ hai là bản sửa đổi quy định sử dụng quỹ dự phòng cá nhân cho quản lý cấp cao. Trong phụ lục, tất cả chi phí trang thiết bị và leo núi mà Cố Diên Xuyên chi trả cho Tô Kh/inh Ngữ đều được liệt kê rõ ràng. Số tiền vượt ngưỡng quy định mới. Theo quy chế mới, quyền sử dụng quỹ dự phòng cá nhân của anh ta bị đóng băng kể từ hôm nay, chờ kiểm toán hoàn tất.
Thứ ba là "Đề xuất về hình ảnh doanh nghiệp và quản lý ranh giới cá nhân của quản lý cấp cao". Đề xuất không nêu đích danh, nhưng nhiều giám đốc đã nhìn về phía Cố Diên Xuyên.
Sắc mặt Cố Diên Xuyên dần tái đi. "Thẩm Thanh Từ," anh ta nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt đầy hoài nghi. "Em làm cái gì thế này? Trừng ph/ạt anh? Hay không tin anh? Kh/inh Ngữ cô ấy...".
"Tổng Cố". Tôi ngắt lời, ngẩng mắt lên. Bốn mắt chạm nhau. "Chuyện riêng của anh, tôi không có quyền can dự. Nhưng ít nhất xin anh đừng để chuyện cá nhân của mình trở thành lý do khiến người khác chất vấn sự chuyên nghiệp và ổn định của Cố thị hết lần này đến lần khác".
Tôi dừng lại, quét mắt khắp phòng họp, giọng điệu rành rọt và lạnh lùng: "Xét thấy sự chú ý quá mức của dư luận gần đây với đời tư Tổng Cố đã ảnh hưởng đến hình ảnh công ty. Tôi đề nghị chúng ta chính thức tuyên bố hủy bỏ hôn ước. Như vậy vừa bảo vệ danh tiếng công ty, vừa cho nhau không gian đủ đầy".