Tất cả hậu quả, ta một mình gánh vác.

Chỉ mong Quốc sư chỉ cho ta cách đưa mẫu thân về nhà.

Thấy ta kiên quyết, Quốc sư thở dài:

- Phương pháp thật sự có.

Ngày Quận chúa hành lễ kỷ phát, chính là ngày Cửu tinh liên châu ngàn năm một thuở.

Khi ấy không gian dị giới giao thoa, Quận chúa chỉ cần đưa Vương phi đến nơi bà xuất hiện lần đầu.

Rồi nhỏ m/áu của Quận chúa lên gương đồng hoa văn rồng cuốn, Vương phi tự khắc trở về thế giới của mình.

Nếu lỡ dịp này, Vương phi vĩnh viễn không thể trở về.

Ta đứng dậy, quỳ xuống hành đại lễ:

- A Ly đa tạ Quốc sư.

Nhưng còn một việc mong ngài thành toàn.

4

Xe ngựa vừa dừng trước phủ Đoan vương, Lý quản gia hớt hải chạy tới.

- Quận chúa, sao nàng đột nhiên xuất phủ?

Vương gia về không thấy nàng, đang nổi trận lôi đình.

Nghe vậy, ta vội vàng vào phủ, quả nhiên thấy phụ thân đang đi lại bồn chồn trong sảnh.

Vừa thấy ta, cha lập tức bước tới:

- A Ly, con chưa khỏe hẳn, sao không nói lời nào đã xuất phủ?

Ta bật cười giải thích:

- Ngự y đã nói không đáng ngại.

Hơn nữa con ra ngoài là để thỉnh Quốc sư ban phúc cho lễ kỷ phát.

Quốc sư đã đồng ý rồi.

Nghe đến hai chữ Quốc sư, sắc mặt phụ thân thoáng biến sắc, buông tay nói:

- Không ngờ hắn lại chịu rời khỏi chùa chiền.

Mẫu thân con đang ngủ, con vào thăm bà đi.

Thấy cha không truy hỏi thêm, ta thở phào.

Đến trước phòng mẫu thân, ta giải tán hết người hầu rồi mở cửa bước vào.

Nhìn khung cảnh quen thuộc, mắt ta cay xè.

Trước năm bảy tuổi, niềm vui lớn nhất của ta là cùng mẹ đọc sách tập viết trong căn phòng này.

Khi ấy mẹ nắm tay ta thật nhẹ, dạy từng nét chữ, đọc từng trang sách, lặp đi lặp lại:

- A Ly, con phải học cách sống tốt khi không có mẹ.

Thuở ấu thơ ta không hiểu, ngây thơ hỏi:

- Phụ thân nói mẹ sẽ bên con cả đời.

Sao mẹ lại bảo con học sống thiếu mẹ?

Ngày ấy mẹ không trả lời.

Đến hôm nay ta mới thấu hiểu ý nghĩa thực sự trong lời mẹ.

Ta đến bên giường, nhìn nếp nhăn trên trán mẹ, nhẹ nhàng nới dải vải buộc.

- Mẹ ơi, sắp được về nhà rồi.

Câu nói giản dị khiến mẹ từ từ mở mắt.

Không còn vẻ đi/ên cuồ/ng thường ngày, đôi mắt bà ánh lên nét phức tạp khó hiểu.

Bà khàn giọng định nói, ta vội đặt tay lên miệng bà:

- Mẹ không cần biết con biết những gì.

Càng không phải lo phụ thân đồng ý ra sao.

Mẹ cứ tin con, để con đưa mẹ về.

Nhìn đôi mắt đục ngầu của mẹ dần đỏ hoe, rất lâu sau.

Giọt lệ mẹ rơi xuống mu bàn tay ta, bà r/un r/ẩy gật đầu.

5

Ngày kỷ phát cận kề, ta bí mật liên lạc với Quốc sư nhiều lần, cuối cùng sắp xếp ổn thỏa.

Đúng ngày, mưa phùn mấy hôm tạnh hẳn, trời quang đãng lạ thường.

Theo sự chỉ dẫn của mụ nữ quan, ta tiếp khách, nhận lễ, khai nghi thức...

Đến lúc ban phúc, ta định theo Quốc sư sang sảnh bên thì cha đột ngột gọi lại, đặt chiếc trâm hoa lê vào lòng ta:

- Đây là vật đính ấn năm xưa cha tặng mẹ con.

Mong con cũng tìm được ý trung nhân.

Đời sau, như cha và mẹ con, bách niêп giai lão.

Gặp ánh mắt cha, ta thoáng ngẩn người, vội thu trâm nói:

- Giờ ban phúc sắp đến, con cùng Quốc sư sang sảnh bên.

Nói rồi ta tránh ánh mắt cha, vội vã đi nơi khác.

Vào sảnh, ta thấy ngay Tiểu Thanh đứng cạnh Quốc sư. Chưa kịp hỏi, Quốc sư nói:

- Lão phu dùng bí dược cải trang tạm cho Vương phi.

Nhưng đường đến Tuyệt Tình Nhai, lão phu không thể hỗ trợ.

Ta gật đầu, nắm tay mẹ:

- Đến lúc con tự giải thích với phụ thân, rằng con đã làm Quốc sư ngất đi để giúp mẹ trốn đi. Mọi chuyện con gánh.

Thời gian gấp gáp, ta đưa mẹ lên xe ngựa đã chuẩn bị sẵn, phi nước đại đến Tuyệt Tình Nhai.

Tuyệt Tình Nhai nhiều năm không người lui tới, ta sợ lộ tin tức nên không dám sai người dọn đường.

Suốt đoạn đường gai góc, xiêm y hai mẹ con đều rá/ch tả tơi.

May mắn kịp đến bờ vực trước giờ Cửu tinh liên châu.

Theo lời Quốc sư, ta vẽ trận pháp dưới đất, đặt gương đồng hoa văn rồng ở trung tâm, rồi dắt mẹ vào trận.

Vừa chuẩn bị xong thì Cửu tinh liên châu xuất hiện.

Ta nhìn mẹ, tay siết ch/ặt d/ao găm, khàn giọng:

- Mẹ ơi, về nhà đi.

- Ai bảo nàng ấy được về!

5

Một tiếng quát từ xa vang lên khiến mẹ vội kéo ta ra sau lưng.

Quay lại nhìn, binh lính ào ạt tràn ra từ rừng cây, dẫn đầu chính là phụ thân.

Thấy cha đến nhanh thế, ta liếc nhìn chiếc trâm hoa lê trên thắt lưng, kinh ngạc:

- Phụ thân, ngài đặt gì trong chiếc trâm này?

- Con tự hỏi lòng mình đang làm gì!

Phụ thân gi/ận dữ quát:

- Ta cho con cơ hội cuối, đưa mẹ con lại đây!

Bằng không đừng trách ta vô tình phụ nữ!

Mẹ đẫm lệ, gương mặt tuyệt vọng, ta vội nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của bà:

- Không!

Phụ thân rõ biết mẹ khát khao được về nhà, sao không để bà đi?

Cha nổi gi/ận:

- Đây chính là nhà của mẹ con! Con đùa giỡn đủ chưa?

- Hẳn là ta quá nuông chiều con, khiến con trở nên ngang ngược thế này!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ngày chúng ta qua đời, bảy năm sau tướng quân mới hay tin

Chương 7
Nhi tử từ khi lọt lòng đã mang dị cốt nơi tâm can, quốc sư từng phán đó là Phật cốt hộ mệnh. Xương còn thì tà ma bất xâm, xương mất thì Phật tử ắt vong. Năm nhi tử lên ba, con của hồng nhan tri kỷ của phu quân lâm trọng bệnh, Tiêu Trường Phong liền hạ lệnh giữ chặt nhi tử, sinh sinh khoét lấy miếng xương ấy. Thiếp thân khóc lóc van xin rằng hài nhi sẽ chết, chàng lại tự tay đeo chuỗi xương lên cổ đứa trẻ kia mà rằng: 'Chẳng qua chỉ là dư cốt, mất đi thì có sao? Hoằng nhi thân thể yếu nhược, nó nhường nhịn một chút vốn là lẽ đương nhiên.' Ả hồng nhan kia sợ thiếp đòi lại Phật cốt, bèn giam cầm thiếp vào chốn tử lao. Sáu năm trôi qua, con của ả trúng thi độc nơi biên ải, tính mạng như ngàn cân treo sợi tóc, phu quân lúc này mới nhớ đến người vợ bị lãng quên trong tướng phủ. Chàng vội vã vượt ba ngàn dặm về phủ, chỉ thấy cảnh vật tiêu điều, bóng dáng mẹ con thiếp đã chẳng còn. Phu quân giận dữ gầm lên: 'Ta ở ngoài sa trường liều mình bảo vệ giang sơn, nàng là chính thê mà đến việc giữ lấy gia môn cũng không làm tròn!'
Cổ trang
0
Đào Đắng Chương 7