Mẹ tôi là một tiểu influencer, những video của bà thường có tiêu đề kiểu:

“Đố bạn biết ai là mẹ, ai là con gái”, “Cùng một bộ đồ, con gái mặc đẹp hay mẹ mặc đẹp hơn”...

Với khuôn mặt đầy mụn và thân hình phì nhiêu, tôi thua cuộc không một chút nghi ngờ.

Sống lâu trong những cuộc so sánh này, tôi trở nên tự ti và nóng nảy.

Tình trạng này kéo dài cho đến ngày tôi gặp mẹ kế lần đầu...

1

Mẹ định đi du lịch với nhân tình, bà bảo tôi tự đến ở nhờ bố.

Bố mẹ ly hôn từ nhiều năm trước, tôi sống với mẹ từ đó.

Trong ký ức tôi, bố là bóng hình cao lớn và trầm lặng, như một cái bóng khổng lồ.

Nghĩ đến đây, tôi bực bội kéo chiếc khẩu trang lên cao.

Che đi phần má chi chít mụn đỏ sưng tấy.

“Chị biết em! Con gái của Nai Hươu Hươu đúng không!”

Nai Hươu Hươu là nickname của mẹ tôi.

Một người đi đường hào hứng chỉ vào mặt tôi, ánh mắt xung quanh lập tức đổ dồn về phía tôi.

Họ chắc mong đợi một mỹ nữ, nhưng chỉ thấy tôi - kẻ thất vọng hoàn toàn.

Những ánh nhìn kinh ngạc xuyên thấu khiến toàn thân tôi r/un r/ẩy.

Tôi gào thét đi/ên cuồ/ng vào mặt người đó:

“Nhầm người rồi! Tôi không phải!”

2

Tôi gõ cửa nhà bố, người mở cửa lại là một phụ nữ lạ.

Người phụ nữ ấy dung mạo bình thường nhưng toát lên vẻ hiền hậu khiến người ta muốn gần gũi.

Tôi đoán đây chính là mẹ kế.

Mẹ kế đỡ lấy hành lý, mời tôi vào nhà:

“Vào nhanh đi con! Ăn tối chưa? Dì dẫn con xem phòng nhé...”

Tôi không biết nói gì, đành im lặng để mẹ kế dắt đi.

Trong phòng khách, tôi thấy bố - vẫn nguyên vẹn như trong ký ức.

Ông gật đầu chào tôi.

Cổ tôi cứng đờ, không biết có nên đáp lễ.

Nhưng... mắt mình có nhầm không?

Sao tôi thấy tờ báo trong tay bố đang cầm ngược vậy?

3

Mẹ kế còn chuẩn bị cho tôi đầy đủ đồ dùng: bàn chải, cốc, khăn mặt...

Và cả sữa rửa mặt.

Tôi ngẩn người, chưa bao giờ dùng thứ này.

Ngày trước, tôi từng thử dùng sữa rửa mặt của mẹ.

Kết quả là bị m/ắng té t/át:

“Đồ ăn tr/ộm”, “Hư hỏng”, “Tay chân không sạch sẽ”...

Đến giờ tôi vẫn không quên được cảm giác x/ấu hổ khi ấy.

Mùa hè, mặt tôi lúc nào cũng nhờn nhớt.

Dù có chà xát đến trầy da cũng không ngăn được dầu tiết ra.

Nhận thấy ánh mắt tôi, mẹ kế nhẹ nhàng:

“Không thích nhãn hiệu này à? Nói dì nghe, dì đổi cho.”

“Không ạ...”

Tôi thốt ra câu đầu tiên trong ngôi nhà này:

“Con cảm ơn dì.”

4

Lần đầu dùng sữa rửa mặt thật tuyệt vời.

Gương mặt sạch sẽ thông thoáng, từng lỗ chân lông như được thở.

Vừa bước ra khỏi nhà tắm, tôi nghe tiếng thì thầm của mẹ kế và bố:

“... Đưa cháu đến viện đi...”

“Cháu không muốn... Thử hỏi xem...”

Tôi nghe thấy cả tên mình.

Như có sợi dây nào đó đ/ứt phựt, tôi lao vào phòng khách:

“Con không có bệ/nh! Sao phải đến bệ/nh viện?”

Bị tôi hét lên, cả hai người lộ vẻ ngượng ngùng.

Mẹ kế lên tiếng trước:

“Nhiễm Nhiễm, dì chỉ nghi da cháu bị viêm, muốn đưa cháu đến khoa da liễu khám thôi.”

Viêm da... Khoa da liễu...

Tôi chớp mắt ngơ ngác: “Vậy... Mụn trên mặt con có thể chữa khỏi ạ?”

Mẹ kế gật đầu: “Tất nhiên rồi.”

Hơi thở tôi đột nhiên gấp gáp.

5

Nhận ra sự khao khát của tôi, mẹ kế bảo tôi suy nghĩ kỹ.

Do dự mãi, tôi vẫn gọi cho mẹ ruột.

Giọng điệu bực dọc vang lên:

“Mẹ đã bảo đang du lịch, đừng làm phiền mà?”

Tôi không may gọi đúng lúc bà ta đang cáu.

“Mẹ ơi...” - Tôi rụt rè - “Dì muốn đưa con đi khám da.”

Mẹ chỉ suy nghĩ một giây: “Cấm đi.

“Tại sao ạ?” - Tôi lập tức hỏi lại.

“Hả?” - Giọng mẹ chua ngoa - “Ở nhà người ta vài bữa đã nhận mẹ rồi hả?”

“Không phải, con...” - Tôi cố phân trần.

Mẹ c/ắt ngang:

“Còn chút lương tâm thì nghe lời, mẹ có hại con đâu?”

Tiếng ai đó gọi mẹ vang lên, bà ta hứa “đến ngay” rồi cúp máy.

Nhìn cuộc gọi chưa đầy hai phút, tôi đờ đẫn nhìn màn hình.

6

Cuối cùng tôi vẫn quyết định đến bệ/nh viện.

Khám bệ/nh, lấy th/uốc, đơn giản như chữa cảm vặt.

Bước ra khỏi viện, tôi vẫn ngỡ ngàng:

Đám mây đen bao trùm tuổi thanh xuân, lại tan biến dễ dàng thế sao?

Tôi tuân thủ chỉ định, uống th/uốc đúng giờ.

Nhìn gương mặt dần sáng mịn, lòng tôi nhẹ tênh.

Mẹ kết thúc chuyến đi, gọi tôi về quay video.

Thấy da tôi đẹp lên, mẹ ngẩn ra.

“Đồ bạc trắng tình đen!”

Bà nghiến răng quát, rồi vẫn bắt tôi quay.

Video vẫn chiêu cũ:

Hai mẹ con mặc đồ giống nhau để cư dân mạng bình chọn.

Mẹ vẫn thắng, nét mặt bà dịu xuống.

Nhưng khi thấy bình luận khen tôi xinh lên, bà ta đùng đùng nổi gi/ận.

“Đồ b/éo x/ấu xí có gì mà khen!”

7

Không phải lần đầu bị gọi “b/éo x/ấu”.

Nhưng nghe từ miệng mẹ ruột, tôi nghẹn ứa nước mắt.

Về nhà mẹ kế.

“Có chuyện gì thế con?” - Mẹ kế lo lắng hỏi.

Nước mắt tôi trào ra không ngừng.

Mẹ kế luống cuống dỗ dành, còn nấu cho tôi bát mì.

Tôi ăn hết cả nồi.

Cảm giác no nê tạm thời xoa dịu nỗi đ/au.

Nhưng sau đó lại là chuỗi dài tự gh/ê t/ởm.

Trước bồn cầu.

Tôi đi/ên cuồ/ng cào cổ họng, cố tống hết mọi thứ ra ngoài.

Mẹ kế lặng lẽ ở bên.

Bàn tay ấm áp vỗ nhẹ lên lưng.

Khi tôi nôn đến kiệt sức, bà mới dịu dàng:

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gai Nhọn

Chương 17
Tôi xuyên thành phản diện độc ác. Còn anh, anh yêu thầm nhân vật thụ chính, yêu đến hèn mọn mà chẳng được đáp lại. Thế là tôi dùng đủ mọi thủ đoạn: ép buộc anh, giam cầm anh, kiểm soát anh. Nhưng thứ tôi nhận được chẳng là phải tình yêu, mà chỉ có những luồng hận thù tuôn trào không dứt. Vào ngày tôi quyết định tìm đến cái chết, tôi hỏi anh: "Trong mắt anh, em là hạng người gì?" Giang Hằng đến đầu cũng chẳng thèm ngẩng lên: "Kinh tởm." Tôi nói: "Anh nói một câu gì đó dễ nghe đi, em sẽ trả tự do cho anh." "Nếu được chọn lại, tôi nhất định không muốn quen biết cậu." Anh cụp mắt nhìn vào trang sách, gằn từng chữ một. Tôi không kìm được mà lầm bầm: "Em sẽ đi tìm anh của ngày xưa để mách tội cho xem." Cuối cùng anh cũng chịu ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt lạnh lẽo đến thấu xương: "Cậu định sống cả đời trong quá khứ sao?”
52.14 K
2 HỢP ĐỒNG HÔN NHÂN Chương 9: HẾT
7 Dê Già Chương 10
10 Cành lá sum suê Chương 19
11 CHUỘT DA NGƯỜI Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm