Nhiễm Nhiễm, cùng đi gi/ảm c/ân với dì nhé!"

Dì ghẻ tôi không hề b/éo, thậm chí có thể nói là khá mảnh mai.

Tôi biết dì nói vậy là vì tôi, gật đầu, nước mắt lưng tròng:

"Vâng ạ!"

8

Bố tôi là huấn luyện viên thể hình, điều này tạo điều kiện thuận lợi cho tôi và dì ghẻ gi/ảm c/ân.

Nhưng tôi lại cảm thấy như ngồi trên đống lửa, vì từ trước đến nay tôi ít tiếp xúc với bố.

May thay, bố chỉ hướng dẫn qua loa vài câu rồi rời đi.

Giờ giải lao, tôi định đi vệ sinh.

Trên đường đi, tôi bắt gặp cảnh tượng không ngờ:

Nhân tình của mẹ đang hôn nhau với một người phụ nữ khác, tay đã sắp chui vào trong áo đối phương.

Tôi lẩn vào chỗ khuất, lén chụp vài bức ảnh.

Chưa từng làm chuyện này bao giờ, tôi r/un r/ẩy đến nỗi suýt rơi điện thoại.

Tôi gửi ảnh cho mẹ, định để mẹ cảnh giác.

Ai ngờ mẹ nổi trận lôi đình: "Sao mày mưu mô thế? Dám phá hoại tình cảm giữa chúng ta à!"

Mưu mô?

Tôi ư?

Vốn chỉ run tay, giờ đây cả người tôi run lẩy bẩy.

Tức gi/ận, tủi thân, cùng bao cảm xúc hỗn độn khác ùa về.

Tôi lao vào tiệm gà rán dưới tòa nhà phòng gym.

9

Khi dì ghẻ tìm thấy tôi, tôi đang ăn miếng gà thứ ba.

Bụng tôi căng tròn, nhưng miệng vẫn không ngừng nhai.

"Con chỉ là đứa tồi tệ thế này thôi, dì đừng quan tâm con nữa..."

Tôi buông xuôi nói.

Chắc dì ghẻ rất thất vọng về tôi...

Tôi cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng vào mắt dì.

Bất ngờ thay, dì ghẻ kéo ghế ngồi đối diện, cùng tôi xơi gà.

"Là dì sơ suất rồi."

Dì tự trách: "Dì quên mất gi/ảm c/ân là quá trình từ từ mà."

"Từ nay mỗi tuần sẽ có một ngày xả hơi, chúng ta muốn ăn gì thì ăn!"

Kỳ lạ thay, tôi bỗng ngừng ăn ngấu nghiến.

Hình như... tôi không cần dùng đồ ăn để lấp đầy trái tim trống rỗng nữa.

10

Tôi dành quá nhiều thời gian cho dưỡng da và tập gym, kết quả học tập sa sút.

Tôi bị gọi phụ huynh.

May mắn duy nhất là:

Người đến không phải mẹ tôi gi/ận dữ, cũng chẳng phải bố tôi trầm lặng.

Mà là dì ghẻ dịu dàng kiên nhẫn của tôi.

Trái tim tôi lập tức bình yên trở lại.

"Gần đây Lâm Tẫn Nhiễm hoàn toàn không tập trung vào học hành, thành tích tụt dốc không phanh."

"Cứ đà này, sau này nó sẽ thành ung nhọt của xã hội, sâu bọ của đất nước..."

Giáo viên chủ nhiệm thẳng thừng chê bai tôi trước mặt dì ghẻ.

Tôi x/ấu hổ cúi gằm mặt.

Bỗng dì ghẻ lạnh lùng buông một câu:

"Cô không thấy Tẫn Nhiễm gần đây thay da đổi thịt, như hoá thành con người khác sao?"

Giáo viên liếc tôi một cái, miễn cưỡng đáp:

"Có ngoại hình đẹp thì làm được gì? Học giỏi mới là quan trọng..."

Đúng lúc không ngờ tới, tôi cảm thấy một niềm vui thầm kín:

Hóa ra mình thực sự đẹp lên rồi hehe.

11

Dì ghẻ hứa hẹn mãi, giáo viên chủ nhiệm mới cho chúng tôi về.

Vừa ra khỏi văn phòng, dì ghẻ dừng bước nhìn tôi.

Tôi tưởng buổi giáo huấn thực sự sẽ bắt đầu.

Nhưng dì chỉ xoa đầu tôi.

"Nhiễm Nhiễm phải cố lên nhé!"

Dì mỉm cười:

"Cố gắng sớm trở thành người tài sắc vẹn toàn, cho giáo viên chủ nhiệm của con một cú t/át vào mặt!"

Tôi cũng cười: "Vâng, con sẽ cố gắng!"

Nhưng rõ ràng, tôi đã thất hứa với chính mình.

Vừa về đến lớp, tôi phát hiện trong ngăn bàn có một bức thư tình.

Tôi gi/ật b/ắn người, tưởng ai để nhầm chỗ.

Xem kỹ nội dung trên phong bì, đúng là gửi cho tôi.

Mặt đỏ bừng, tim đ/ập lo/ạn xạ, tôi nhét vội lá thư vào ngăn bàn, cố gắng tập trung nghe giảng.

Nhưng kiến thức vào tai nọ ra tai kia.

Tôi bực bội vô cùng.

12

Bức thư tình ấy chỉ là khởi đầu.

Càng ngày càng nhiều chàng trai tỏ ý với tôi:

Đi dạo trong trường, thường xuyên có nam sinh xin liên lạc;

Đồ ăn vặt trong ngăn bàn nhiều đến mức đủ khiến tôi trở lại thân hình "phì lũ";

Tôi chẳng bao giờ phải mang vật nặng, vì vô số chàng trai xung phong giúp đỡ...

Giờ tôi mới hiểu tại sao mẹ lại theo đuổi sự săn đón của nam giới đến thế:

Cảm giác được nâng niu quả thật khiến người ta nghiện.

Nhắc đến mẹ, giờ bà ấy không còn chơi trò "đoán xem ai là con gái" nữa.

Bà cũng không cho phép tôi xuất hiện trong video của mình.

Nhưng có lần tôi vô tình lọt vào ống kính.

Bình luận toàn là lời khen ngợi dành cho tôi.

Ánh mắt mẹ nhìn tôi đầy h/ận th/ù, như thể tôi là kẻ đ/á/nh cắp tuổi thanh xuân và sắc đẹp của bà.

Lúc ấy tôi cảm thấy thế nào?

Cảm giác phấn khích của chiến thắng đầu tiên chiếm lấy tâm trí tôi.

Chưa bao giờ tôi cảm nhận được niềm vui vô song đến thế...

13

Tôi bắt đầu giao lưu đi/ên cuồ/ng với các chàng trai:

Tôi thể hiện vẻ ngây thơ trong sáng, yếu đuối dễ b/ắt n/ạt;

Tôi nói năng ngọt ngào với họ, dùng ánh mắt ngưỡng m/ộ nhìn họ chằm chằm;

Tôi vô tình tạo ra tiếp xúc cơ thể, xem họ hoảng lo/ạn vì điều đó...

"Nhanh nói đi chứ!"

Tôi cố tình nũng nịu đúng mực:

"Ai là cô gái quyến rũ nhất lớp?"

Chàng trai có khuôn mặt nhỏ nhắt, biệt danh anh Chuột.

Hắn ra vẻ trầm tư, thiếu tinh ý nói tên người khác:

"Lý Hi D/ao chứ ai."

"Sao lại thế?"

Trong đầu tôi hiện lên khuôn mặt bình thường, giọng nói vô thức mang theo chút kh/inh thường.

Anh Chuột cười mà không đáp, ánh mắt dính như keo.

Tôi buồn nôn vô cùng, nhưng vẫn gượng cười.

14

Tôi bắt đầu để ý Lý Hi D/ao.

Lý Hi D/ao khuôn mặt bình thường, nhưng thân hình quá đỗi nảy nở.

Tôi bực bội "chép" một tiếng.

Lý Hi D/ao nghe thấy, mặt thoáng biến sắc, rồi giả vờ như không có chuyện gì.

Hình như tôi phát hiện ra điều gì đó.

Lý Hi D/ao đang làm bài tập trong lớp.

Tôi chỉ vào một câu sai của cô ấy, giả vờ ngạc nhiên:

"Sao thế này Hi D/ao? Câu dễ thế mà cũng làm sai!"

Lý Hi D/ao ngượng ngùng mím môi:

"Em nhìn nhầm số câu..."

Tôi ngắt lời:

"Thành tích top 10 khối của em chẳng lẽ là gian lận? Không ngờ đấy nhỉ!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gai Nhọn

Chương 17
Tôi xuyên thành phản diện độc ác. Còn anh, anh yêu thầm nhân vật thụ chính, yêu đến hèn mọn mà chẳng được đáp lại. Thế là tôi dùng đủ mọi thủ đoạn: ép buộc anh, giam cầm anh, kiểm soát anh. Nhưng thứ tôi nhận được chẳng là phải tình yêu, mà chỉ có những luồng hận thù tuôn trào không dứt. Vào ngày tôi quyết định tìm đến cái chết, tôi hỏi anh: "Trong mắt anh, em là hạng người gì?" Giang Hằng đến đầu cũng chẳng thèm ngẩng lên: "Kinh tởm." Tôi nói: "Anh nói một câu gì đó dễ nghe đi, em sẽ trả tự do cho anh." "Nếu được chọn lại, tôi nhất định không muốn quen biết cậu." Anh cụp mắt nhìn vào trang sách, gằn từng chữ một. Tôi không kìm được mà lầm bầm: "Em sẽ đi tìm anh của ngày xưa để mách tội cho xem." Cuối cùng anh cũng chịu ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt lạnh lẽo đến thấu xương: "Cậu định sống cả đời trong quá khứ sao?”
52.14 K
2 HỢP ĐỒNG HÔN NHÂN Chương 9: HẾT
7 Dê Già Chương 10
10 Cành lá sum suê Chương 19
11 CHUỘT DA NGƯỜI Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm