36
Chớp mắt đã đến ngày thi đại học.
Trước cổng trường thi, người mẹ đã biến mất gần cả năm của tôi bỗng xuất hiện.
“Bình tĩnh vào, cứ coi như một kỳ thi bình thường thôi…”
Mẹ nắm tay tôi, giọng dịu dàng đến lạ.
Lòng tôi chợt xao động.
Nhưng ngay lúc ấy, tôi thấy một người đàn ông lạ mặt giơ điện thoại lên.
Ống kính chĩa thẳng về phía chúng tôi.
Cảm động trong tôi vụt tắt, tôi rút tay lại thật lạnh lùng.
Rồi quay sang mẹ kế và cha:
“Chờ tin tốt của con nhé!”
Tôi hứa với họ.
Mẹ kế mỉm cười gật đầu, mắt lấp lánh nước.
Ánh mắt cha nhìn tôi đầy vẻ mãn nguyện.
Trận chiến không tiếng sú/ng này, cuối cùng cũng bắt đầu.
37
“Chúng ta tự do rồi——!”
Xấp đề thi dày cộm bị ném vút lên trời.
Trong màn mưa giấy trắng, tôi và Lý Hi D/ao ôm nhau nhảy cẫng lên vì vui sướng.
Dường như có ánh mắt ai đó đổ dồn về phía tôi.
Ngoảnh lại, chỉ thấy bóng lưng cô đơn của Giang Lâm Thao đang dần khuất xa…
Tôi quay mặt trở lại.
Sau những ngày chờ đợi căng thẳng, điểm thi đại học đã được công bố.
Số điểm của tôi không đủ vào Đại học J.
Nhưng vào K - ngôi trường bên cạnh với danh tiếng cũng rất tốt - thì dư sức.
Mẹ kế và cha vui mừng khôn xiết, tổ chức một bữa tiệc ăn mừng linh đình.
“Tận Nhiễm à, kỳ nghỉ hè này con có dự định gì không?”
Mẹ kế hỏi tôi bằng giọng cười.
Tôi cũng nở nụ cười tươi:
“Con muốn đi làm thêm, rồi dùng tiền mình ki/ếm được để đi du lịch tốt nghiệp ạ!”
38
Gió biển nhẹ nhàng lướt qua, tôi và Lý Hi D/ao đặt chân lên một hòn đảo.
“Hi D/ao, nhìn này!”
Tôi hắt một vốc nước biển về phía cô bạn.
“Ác quá, dám tập kích tao!”
Lý Hi D/ao liền phản công.
Chúng tôi đùa nghịch dọc bờ biển, tiếng cười giòn tan rải khắp nơi.
“Hai chị ơi, cẩn thận khu vực này có dòng chảy xa bờ đó!”
Một cô bé tốt bụng lên tiếng, chúng tôi vội rời xa mép nước.
“Ơ? Chị có phải con gái của Nai Nai không ạ?”
Cô bé bỗng kêu lên đầy ngạc nhiên.
“Đúng rồi, nhưng chị muốn em gọi tên chị hơn.”
Tôi mỉm cười điềm tĩnh:
“Chị là Lâm Tận Nhiễm, ‘Ngàn núi đỏ rực, tầng tầng rừng nhuộm thắm’ đó.”
(Toàn văn hết)