5
Tại sân bay, chúng tôi chia tay trong bất hòa.
Sau này nghe bạn bè kể lại mới biết.
Những năm tôi đi du học, Giang Lâm Ý như đóa hoa trắng kiên cường xuất hiện trong cuộc đời anh ta.
Cô ta học giỏi.
Làm thêm nuôi sống bản thân.
Tuyệt đối không nhận bất kỳ khoản hỗ trợ nào từ Lộ Bắc Diên.
Hai người họ ngày càng thân thiết, Lộ Bắc Diên thậm chí còn cố đưa Giang Lâm Ý vào vòng tròn bạn bè của chúng tôi.
Người bạn dừng lại, liếc nhìn sắc mặt tôi.
"Bọn tôi không dám nói với cậu, vì cả hai đều công khai xưng là bạn tốt huynh đệ, nhưng lại cùng nhau đi du lịch."
"Ừm, bọn tôi cũng nghi ngờ."
"Nhưng lỡ như hiểu lầm... thì khó giải thích lắm..."
Sau đó, tôi c/ắt đ/ứt mọi liên lạc với Lộ Bắc Diên.
Anh ta đi/ên cuồ/ng tìm cách liên lạc với tôi.
Giải thích mối qu/an h/ệ với Giang Lâm Ý, lặp đi lặp lại lời thề chỉ coi cô ta như người em gái.
Những lời thề đó.
Tôi đều không tin.
Nhưng tôi vẫn đồng ý lời cầu hôn trong lúc anh ta thề thốt.
Lý do là Lộ Bắc Diên sẵn sàng ký văn kiện tặng lại cổ phần.
Anh ta viết cam kết.
Nếu ngoại tình thể x/á/c hoặc tinh thần, sau ly hôn, khoản tặng vẫn có hiệu lực pháp lý.
Trước đám cưới.
Anh ta đưa Giang Lâm Ý đến gặp tôi.
Cô gái mắt đỏ hoe, "Chị Tân Duyệt ơi, A Diên là người tốt, chị... nhất định đừng để anh ấy tổn thương nhé..."
Có lẽ, để yên lòng tôi.
Lộ Bắc Diên yêu cầu Giang Lâm Ý cam đoan.
Cô ta không có ý đồ bẩn thỉu với anh, cũng không bằng bất cứ cách nào phá hoại hôn lễ của chúng tôi.
Ngày hôm đó.
Nụ cười của Giang Lâm Ý gượng gạo đầy thất vọng.
Là phụ nữ, tôi còn thấy chút xót thương, huống chi Lộ Bắc Diên vốn đa tình từ nhỏ...
6
Ngày 13 tháng Chạp.
Lễ cưới, ký kết hợp đồng.
Đúng là ngày lành.
Tám chiếc xe hộ tống về thẳng khách sạn.
Khách mời tấp nập, pháo hoa n/ổ hai quả rồi ngừng bặt.
Mọi người tò mò vì sao hôn lễ chỉ có cô dâu xuất hiện.
Tôi từng bước tiến đến trung tâm sân khấu.
Ánh đèn sân khấu chiếu xuống, tôi cầm micro.
"Chào mừng quý vị đã đến chứng kiến ngày hôm nay."
Trên màn hình, hiện lên giấy đăng ký kết hôn hợp pháp của tôi và Lộ Bắc Diên.
Tiếp theo là cảnh quay Lộ Bắc Diên bước lên xe hoa của cô dâu khác.
Bọn họ bỏ đi mất hút.
Nhưng tôi không khóc.
Bởi hình ảnh cuối cùng trên màn hình là văn bản đã qua công chứng —
Thỏa thuận chuyển nhượng cổ phần.
"Vô lý!"
Bố chồng tôi gầm lên.
Cả đại sảnh hỗn lo/ạn.
Tôi vỗ tay, các món ăn đã chuẩn bị sẵn lần lượt được dọn ra.
"Mong quý khách hài lòng với 'bữa tiệc' hôm nay."
7
Nhà họ Lộ.
Những người có tiếng nói đều tề tựu đông đủ.
Lộ Bắc Diên và Giang Lâm Ý đứng giữa phòng.
Cô ta mặc váy cưới, khép nép ngón tay, vô cùng lúng túng.
Lộ Bắc Diên không nhịn được đứng che phía sau, "Hoãn đám cưới chứ không phải hủy bỏ, không cần đối xử với cô ấy như tội phạm."
Anh ta ngoảnh lại nhìn tôi.
"Tân Duyệt, anh tưởng em đã hả gi/ận rồi."
Nhà họ Lộ không dám nói thật.
Nhưng tôi vẫn biết, khi nhận được điện thoại, hai người họ đang ở công viên giải trí.
Người phụ nữ mặc váy cưới.
Người đàn ông nói muốn bù đắp cho cô ta những niềm vui tuổi thơ đã mất.
Lãng mạn thật đấy.
Tôi chưa kịp nói, bố chồng đã ném vỡ gạt tàn th/uốc.
"Đồ vô lại, mày tự ý hoãn đám cưới như trò đùa sao?!"
Gạt tàn rơi sát chân Lộ Bắc Diên.
Giang Lâm Ý r/un r/ẩy, che trước mặt anh ta với đôi mắt ngấn lệ.
"Cháu xin lỗi bác, tất cả là tại cháu nên mới làm A Diên trễ hôn lễ..."
Tôi không nhịn được bật cười.
Mỗi vị khách ở đây đều là bậc lão làng thấu hiểu nhân tình thế thái.
Không ngờ trong tình cảnh này, cô ta còn diễn trò.
Đương nhiên không cần tôi lên tiếng.
Mẹ chồng nhíu mày, lập tức có hai người đứng hai bên Giang Lâm Ý.
"Cô gái kia, nhà họ Lộ giải quyết việc riêng, mời cô ra ngoài."
Giang Lâm Ý nghẹn lời, vẻ mặt kiên cường, bất khuất xen lẫn ngỡ ngàng.
"Cái... cái gì cơ?"
Trợ lý của tôi tốt bụng giải thích.
"Cô gái à, giới quyền quý thật sự sẽ không cho phép cô leo cao bằng trò trà nghệ đâu."
Trợ lý sợ nhà họ Lộ không hành động.
Còn kéo cô ta một cái.
"Nhà giàu nào rảnh mà tiếp cô chứ."
Trước khi đẩy Giang Lâm Ý ra ngoài.
Trợ lý nhỏ của tôi thì thầm bổ sung.
"Trừ mấy đứa nhà giàu Der ra nhé."
8
Cánh cửa đóng sập.
Lộ Bắc Diên mặt mũi khó coi một lúc, rồi thở dài nhìn tôi.
"Tân Duyệt, em không tin cả anh sao?"
Không có chỗ ngồi, anh ta đành ngồi xổm trước mặt tôi, giơ một bàn tay lên.
"Anh chỉ thấy tuổi thơ Lâm Ý đáng thương."
"Cô ấy mất cha từ nhỏ, không biết được yêu thương là gì, nên mới bám víu lấy từng chút hơi ấm."
"Anh thề, anh chỉ coi việc tốt với cô ấy là từ thiện, Tân Duyệt, em hiểu chứ?"
Trong đại sảnh, không ai lên tiếng.
Tất cả đều chờ phản ứng của tôi.
Tôi mỉm cười, thấu tình đạt lý.
"Tất nhiên hiểu rồi, việc thiện của anh là đi làm cha thiên hạ à?"
Tôi bảo trợ lý lấy danh sách tổ chức từ thiện nhà họ Tống.
"Anh có sở thích này, cũng có thể quyên chút tình phụ tử cho trại trẻ mồ côi nhà em."
Mặt anh ta rạn nứt.
"Tống Tân Duyệt! Em không thể thấu hiểu chút nào sao?!"
Lộ Bắc Diên đ/au khổ tột cùng.
"Cổ phần, thậm chí cả mạng sống anh cũng sẵn sàng cho em."
Anh ta nắm tay tôi r/un r/ẩy, "Chúng ta đều từng dầm mưa dãi nắng, Tân Duyệt, em không thể để anh... che ô cho người khác sao?"
Tôi biết anh ta ám chỉ điều gì.
Sự thiếu thốn tình cảm gia đình.
Khiến đứa trẻ khao khát yêu thương.
Chỉ khi nắm bắt được tình yêu vô điều kiện, chúng mới có thể thở được.
Thuở nhỏ, Lộ Bắc Diên đã nắm lấy tôi.
Nên từ bé anh ta đã bám tôi như hình với bóng.
Khi tôi xuất ngoại, anh ta còn đỏ mắt nói: "Tân Duyệt, anh nhất định sẽ sang thăm em..."
Năm đầu năm hai, anh ta sang rất đều.
Về sau, cứ viện lý do bận rộn, không đến nữa.
Giờ trở về nước.
Tôi cuối cùng hiểu anh ta bận việc gì.
Nghĩ đến đây, tôi mỉm cười dịu dàng đầy đoan trang.
"Anh yên tâm đi, em hiểu anh chỉ muốn sưởi ấm cho người bất hạnh thôi mà, A Diên."