Hàng xóm láng giềng đều nói là tại tôi.
Tôi hại cha mẹ không thành, lại còn kéo cả nhà thím vào vạ lây.
Từ đó về sau, thím chú đối xử với tôi càng thêm lạnh nhạt.
Dù vẫn m/ua đồ dùng sinh hoạt cho tôi, nhưng số lượng ít đến thảm hại.
Tôi cảm thấy đói, bắt đầu học người khác ra ngoài nhặt chai lọ giấy vụn b/án lấy tiền.
Nhưng một đứa mới bảy tuổi làm sao tranh giành nổi với người lớn.
Đành phải cố gắng đi thật xa, may ra mới lượm được chút đồ thừa.
Có lúc đi mệt quá đói lả, thấy bánh quy người ta vứt cũng nhặt ăn, lá rau sống rửa qua rồi nhét đầy miệng.
Không biết có phải vì thế mà tôi mắc căn bệ/nh bác sĩ chẩn đoán.
Chỉ biết rõ ràng từ đó đến giờ, bất cứ thứ gì ăn được tôi đều thấy ngon lành.
Bởi được no bụng đã là điều hạnh phúc lắm rồi.
Chương 11
Ánh nắng chiều khiến tôi hơi choáng váng.
Tôi cúi đầu ngồi trên ghế, lục lại ký ức đã lâu không nghĩ đến.
Đột nhiên Thời Minh quỳ xuống trước mặt, không biết anh theo tôi từ lúc nào.
"Ninh Kỳ." Giọng anh nhẹ nhàng đầy xót thương, "Không sao cả."
Tôi nhìn anh, ý thức kéo về buổi trưa nắng dịu này.
Trầm ngâm một lúc tôi hỏi: "Căn hộ đó là của anh à?"
Nghe vậy anh gi/ật mình, đành gật đầu bất lực.
"Xin lỗi, anh không nên lừa em."
Tôi gượng cười, chậm rãi nói: "Bảo sao rẻ thế."
"Thẩm Thời Minh, anh... đọc truyện cổ tích c/ứu Cô Bé Lọ Lem quá nhiều à?"
"Không phải." Anh vội vàng biện bạch, "Anh chỉ muốn..."
Muốn gì đó nhưng không nói hết câu.
Chúng tôi im lặng hồi lâu, rồi tôi lên tiếng:
"Ngày mai em sẽ chuyển đi."
"Bác sĩ bảo mỗi tuần phải điều trị ba lần."
"Ngoài hội chứng rối lo/ạn vị giác."
"Em... còn có vài vấn đề khác."
"Cần chuyển đến chỗ gần bệ/nh viện hơn."
"Một lúc nữa..."
Anh sốt sắng ngắt lời: "Không cần."
"Ninh Kỳ, em không phải dọn đi."
"Anh sẽ chuyển ra ngoài."
"Đi viện anh đưa em đi mỗi ngày."
"Em cứ yên tâm ở lại."
"Anh về thu xếp đồ đạc ngay bây giờ."
"Nhưng..." Tôi định từ chối lần nữa thì bàn tay anh chạm vào khiến tôi lặng thinh. Rõ ràng lúc đưa tay lên anh rất do dự, sợ làm tôi khó chịu.
Bởi ban đầu chỉ khẽ chạm, do dự giây lát rồi mới quyết định siết ch/ặt tay tôi.
"Cứ coi như là lời xin lỗi của anh, được không?" Giọng anh yếu ớt đầy van xin.
"Ninh Kỳ, hãy cho anh cơ hội chuộc lỗi vì sự xấc xược, ngạo mạn và dối trá này, được chứ?"
Anh chân thành đến mức trong khoảnh khắc ấy quên hết mục đích ban đầu, chỉ mong tôi bớt khổ sở.
Nhưng tôi vẫn rút tay khỏi lòng bàn tay anh sau cái liếc nhìn.
"Thôi vậy."
Tôi không dám nhìn thẳng bản thân mình lúc này.
Càng không muốn người khác thấy tôi như vậy.
Rốt cuộc, tôi là kẻ đến rác rưởi cũng thấy ngon miệng.
Chương 12
Tôi dọn đi trong một tuần tìm được chỗ mới.
Rồi bắt đầu hành trình điều trị tâm lý ba buổi mỗi tuần.
Lần đầu tôi hỏi bác sĩ liệu có cần thiết không khi bản thân thấy hoàn toàn bình thường.
Bác sĩ đáp:
"Việc em nghĩ mình không có vấn đề chính là vấn đề lớn nhất."
"Ví dụ nhé, nước pha bùn mãi mãi không thể trong như nước lọc."
"Nhưng có người chấp nhận điều đó, biết rõ mình đang uống thứ nước đục ngầu - như vậy là ổn."
"Còn em lại tưởng mình đang uống nước tinh khiết, tại sao?"
"Vì em để tất cả bùn đất lắng xuống đáy."
"Rồi sẽ đến ngày em uống cạn phần nước trong."
"Lúc đó, liệu em có nuốt nổi bùn đất không?"
"Việc em mỗi đêm chỉ ngủ được 3,4 tiếng chính là lời cảnh báo rồi."
Tôi lặng người, cuối cùng chấp nhận phác đồ điều trị.
Do ban ngày phải làm việc, hai buổi giữa tuần đều xếp sau giờ tan sở.
Mỗi lần kết thúc đã là 8,9 giờ tối.
Chỗ ở mới cách bệ/nh viện không xa, xuống lầu qua đường đi tiếp con đường cây xanh là tới.
Dù quãng đường ngắn, vài phút đi bộ tôi vẫn cảm nhận được nỗi cô đơn vô cớ.
Dẫu suốt bao năm qua, dường như tôi chưa từng hiểu ý nghĩa của hai chữ cô đơn.
Chương 13
Hai tuần trôi qua như vậy.
Đến tuần thứ ba, mỗi lần bước trên con đường ấy tôi luôn có cảm giác ai đó theo sau.
Nhưng ngoảnh lại thì chẳng thấy bóng người.
Qua hơn tuần nữa, cảm giác bị theo dõi vẫn không biến mất.
Thế là một tối sau buổi trị liệu, tôi dừng chân giữa đường.
Gió thổi xào xạc lá cây, thi thoảng vài chiếc lá rơi lả tả.
Tôi nhìn con đường vắng lặng phía sau, chờ một lát rồi hỏi:
"Thẩm Thời Minh, có phải anh không?"
Xa xa vẫn im ắng hồi lâu.
Rồi Thời Minh cầm túi đồ bước ra từ sau cột điện.
"Hai tuần trước cũng là anh à?" Khi anh tới gần tôi hỏi.
Anh im lặng gật đầu.
"Có việc gì sao?"
Anh do dự, rồi đưa túi đồ ra trước mặt:
"Em không ăn gì trước khi đi viện."
"Xong lại muộn thế này."
"Nên..." Anh chọn lọc từ ngữ, sợ kích động tôi.
"Anh nấu chút đồ, em... ăn tạm đi."
Anh mở túi, bên trong là chiếc bình giữ nhiệt lớn.
Tôi liếc nhìn, không nói cũng chẳng nhận.
Đèn đường không sáng, lại bị ngược sáng nên chẳng rõ vẻ mặt ngoan cố không rút tay về của anh.
Chúng tôi đứng im lặng đối mặt như thế hồi lâu.