Anh Nuôi Muốn Làm Chồng Nuôi

Chương 4

07/02/2026 07:39

Thấy Chu Anh Dật kiên quyết, tôi cũng không từ chối nữa. "Vậy để em giặt xong rồi trả lại cho anh."

"Vậy ngày mai nhé, nếu thuận tiện, trưa mai anh muốn mời em đi ăn trưa."

"Là vì công việc..."

Chu Anh Dật cười ngắt lời tôi, ánh mắt rực lửa. "Không phải vì công việc, đây là lời mời cá nhân của anh."

Lời mời cá nhân?

"A Dật."

Một giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng.

Ngoài cửa, trong bóng tối có một người đang đứng.

Dáng người cao g/ầy như bóng m/a lẻ loi trong đêm.

Chiếc ô màu đen kim loại che khuất nửa mặt, chỉ lộ ra đường viền hàm sắc lạnh, đôi môi mỏng khẽ mím.

Khi Bùi Duật Phong bước tới trước mặt, bàn tay xươ/ng xẩu nghiêng ô về phía tôi.

Hoàn toàn cách ly những hạt mưa dài lê thê, bất tận, mang theo hơi lạnh từ bên ngoài.

"Duật Phong ca, sao anh lại ở đây?" Chu Anh Dật hỏi.

Trong giọng nói thoáng chút nịnh nọt.

Nhưng Bùi Duật Phong không trả lời thẳng, ngược lại tỏ ra xa cách khiến người khác khó tiếp cận.

"Cảm ơn Chu tổng đã đưa A Dật về."

"Hôm nay đã khuya lại mưa, không tiện mời anh vào uống trà."

* * *

Sau khi tiễn Chu Anh Dật đi.

Tôi và Bùi Duật Phong sánh bước trên lối nhỏ trong sân, chiếc ô trên đầu không ngừng nghiêng về phía tôi, che kín tôi dưới ô, còn phần lớn cơ thể Bùi Duật Phong đã ở ngoài ô.

Mưa càng lúc càng nặng hạt.

"Anh đừng nghiêng ô về phía em nữa."

"Anh à, quần áo anh ướt hết rồi."

Trên người tôi vẫn khoác chiếc áo veston của Chu Anh Dật.

So ra, Bùi Duật Phong mặc càng đơn bạc hơn.

"Anh không sao."

"Em quan trọng hơn."

"Mưa cuối thu lạnh lắm, bị ướt dễ cảm lắm."

Tôi phản bác: "Vậy anh cũng sẽ cảm mà!"

Thấy chiếc ô trên đầu vẫn bất động.

Tôi vòng tay qua cánh tay buông xuống bên hông anh kéo vào lòng, thu hẹp khoảng cách giữa hai người.

"Vậy chúng ta lại gần nhau hơn."

Người bên cạnh khựng lại một chút, rồi nhanh chóng trở lại bình thường, giữa tiếng mưa rơi lộp độp trên ô, từ từ đáp: "Ừ."

Nhưng chiếc ô vẫn giữ nguyên. Tôi ngẩng đầu nghi ngờ nhìn anh.

Bùi Duật Phong nhìn xuống mặt đất đ/á xanh, thần sắc nghiêm túc: "Bóng của A Dật cũng không thể bị ướt mưa."

Ánh đèn đường vàng vọt yếu ớt in bóng tôi dưới chân, vì khoảng cách chỉ thấy một cục nhỏ nhắn mờ mờ.

Mỗi bước đi.

Đều bị bóng ô che phủ.

Bóng của A Dật cũng không thể bị ướt mưa...

Suốt đường im lặng, cho đến khi vào nhà.

Bùi Duật Phong nhắc tôi cởi áo khoác: "Cởi áo khoác ra ngay kẻo cảm đấy."

Tôi cởi áo khoác, vắt lên cánh tay.

"Áo khoác cũng hơi ướt rồi, Chu Anh Dật còn bảo ngày mai trả lại cho anh ta."

Bùi Duật Phong đưa tôi cốc nước nóng, thuận tay nhận lấy áo khoác.

"Ngày mai hai người còn gặp nhau?"

Tôi gật đầu: "Ừ, dự án còn chút công việc cuối, nhưng không quan trọng lắm."

"Chỉ vì công việc thôi sao?"

Khóe môi Bùi Duật Phong khẽ nhếch, đáy mắt tối sầm lại.

Nhớ lúc chia tay, Chu Anh Dật dường như còn nói vài câu khác, tôi bất giác buột miệng: "Còn chút việc khác nữa."

Bùi Duật Phong nghe vậy hơi nghẹn lại, trong đồng tử đen ngòm cuộn lên cảm xúc mãnh liệt ngập trời.

Giọng lạnh dần: "A Dật đã lớn rồi, cũng nên tiếp xúc với bạn trai khác." Nói xong cầm lấy chiếc áo khoác, quay người lên lầu.

Chỉ để lại một câu: "Chiếc áo này để anh xử lý, em không cần lo."

"Anh sẽ sai người đem bộ veston mới trả lại cho anh ta."

Câu "tiếp xúc với bạn trai khác" hoà lẫn tiếng mưa rào rào bên ngoài, tôi định mở miệng giải thích.

Ngẩng đầu lên,

Chỉ thấy vạt áo ướt sũng trên người anh, tóc mai dính đầy giọt nước.

Lập tức thúc giục: "Anh mau lên tầng tắm rửa thay đồ đi, không anh sẽ ốm mất."

* * *

Nửa đêm.

Tôi nằm trên giường, trong đầu vang vẳng câu nói ấy.

A Dật đã lớn rồi, cũng nên tiếp xúc với bạn trai khác.

* * *

Ý nghĩa lời mời cá nhân của Chu Anh Dật dần hiện rõ trong đầu tôi.

Không biết Bùi Duật Phong đã đứng đó bao lâu, nghe được bao nhiêu, chắc chắn đã hiểu lầm điều gì đó.

Tôi đột nhiên rất muốn giải thích với anh.

Nhưng, dùng tư cách gì đây?

Đột nhiên.

Ngoài cửa phòng vang lên tiếng gõ đều đều.

Vừa mở cửa.

Một thân hình nóng bỏng đổ ập vào người tôi không báo trước.

Làn da bỏng rát.

Hơi thở nặng nề.

Ý thức mơ hồ.

Không còn nghi ngờ gì, Bùi Duật Phong chắc chắn đã sốt rồi.

Không chần chừ, lập tức đưa anh vào viện, tôi gần như thức trắng bên giường bệ/nh cả đêm.

Không biết có phải vì ốm.

Khi chìm vào giấc ngủ, anh vô cùng bất an, yếu ớt.

Không còn là Bùi tổng công nghệ trẻ tuổi điềm tĩnh lạnh lùng, thao túng thương trường, chỉ trong vài năm đã tự mình vươn lên mà không dựa vào nền tảng của gia tộc họ Thẩm.

"A Dật... A Dật..."

Đôi môi tái nhợt không chút huyết sắc khẽ gọi tên hai chữ ấy.

Tôi đưa tay phải ra, nhẹ nhàng nắm lấy đầu ngón tay Bùi Duật Phong.

Bùi Duật Phong, anh thích em đúng không?

* * *

Đến khi anh tỉnh dậy, đã gần trưa.

Bùi Duật Phong từ từ mở mắt, ánh mắt dừng ở hai bàn tay đan vào nhau, mang theo chút mơ hồ khi vừa tỉnh giấc, xen lẫn bối rối.

Anh vội rụt tay lại.

Mở miệng chỉ phát ra vài âm thanh khàn đặc, rồi lại cúi đầu bối rối.

Tôi áp mu bàn tay lên trán anh, bấm chuông gọi y tá.

Sau một loạt kiểm tra, bác sĩ nói: "Bệ/nh nhân bị nhiễm lạnh khá nặng, để tránh các bệ/nh như viêm phổi, viêm phế quản, viêm cơ tim về sau, cần nằm viện theo dõi thêm vài ngày."

"Chắc chắn là do tối qua dầm mưa rồi." Tôi không khỏi tự trách.

Bác sĩ hỏi: "Dầm mưa bao lâu?"

Từ cổng chính đến biệt thự, băng qua sân vườn, bình thường chỉ mất vài phút.

Nhưng tối hôm đó trời mưa, thêm việc Bùi Duật Phong lo cho tôi, đi chậm hơn bình thường nhiều.

"Khoảng 5 phút." Tôi trả lời.

Bác sĩ hơi nghi hoặc: "Không đáng thế chứ, đêm qua nhiệt độ đâu có thấp."

Bùi Duật Phong đột nhiên ôm ng/ực, ho dữ dội.

Tôi nhanh chóng bước đến bên, xoa lưng nhẹ nhàng cố giảm bớt khó chịu cho anh.

"Có lẽ gần đây sức đề kháng của tôi giảm sút."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gai Nhọn

Chương 17
Tôi xuyên thành phản diện độc ác. Còn anh, anh yêu thầm nhân vật thụ chính, yêu đến hèn mọn mà chẳng được đáp lại. Thế là tôi dùng đủ mọi thủ đoạn: ép buộc anh, giam cầm anh, kiểm soát anh. Nhưng thứ tôi nhận được chẳng là phải tình yêu, mà chỉ có những luồng hận thù tuôn trào không dứt. Vào ngày tôi quyết định tìm đến cái chết, tôi hỏi anh: "Trong mắt anh, em là hạng người gì?" Giang Hằng đến đầu cũng chẳng thèm ngẩng lên: "Kinh tởm." Tôi nói: "Anh nói một câu gì đó dễ nghe đi, em sẽ trả tự do cho anh." "Nếu được chọn lại, tôi nhất định không muốn quen biết cậu." Anh cụp mắt nhìn vào trang sách, gằn từng chữ một. Tôi không kìm được mà lầm bầm: "Em sẽ đi tìm anh của ngày xưa để mách tội cho xem." Cuối cùng anh cũng chịu ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt lạnh lẽo đến thấu xương: "Cậu định sống cả đời trong quá khứ sao?”
52.14 K
2 HỢP ĐỒNG HÔN NHÂN Chương 9: HẾT
7 Dê Già Chương 10
10 Cành lá sum suê Chương 19
11 CHUỘT DA NGƯỜI Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm