Bùi Duật Phong khàn giọng nói.
Nghe vậy, lòng tôi càng thêm day dứt. "Tất cả là tại em."
"Không được nghĩ vậy, chỉ là cảm nhẹ thôi mà."
Ánh mắt Bùi Duật Phong chớp nhanh, né tránh ánh nhìn của tôi.
Không khí chìm vào im lặng.
Chuông điện thoại vang lên, màn hình hiện tên "Chu Anh Dật".
"Chi Ý, em có ở công ty không? Anh vừa tan làm, qua đón em ăn trưa nhé?"
Bùi Duật Phong bỗng ho dữ dội.
"Ý Ý, em đi lo việc của em đi."
"Dù sao anh cũng chỉ cảm nhẹ thôi."
"Không sao, em đừng bận tâm, anh tự lo được."
Nét mặt vốn đã tái nhợt của Bùi Duật Phong giờ càng đáng thương.
"Em ở đây với anh."
Tôi từ chối người bên kia đầu dây. "Mấy ngày nay em bận, phần kết thúc dự án em sẽ nhờ người khác phối hợp với anh."
Vội vàng xã giao vài câu rồi cúp máy.
Ánh mắt Bùi Duật Phong nhìn tôi đầy áy náy.
"Đều là lỗi của anh."
"Bố mẹ vì công việc thường xuyên đi công tác, hồi nhỏ mỗi lần em ốm đều có anh ở bên. Huống chi lần này anh bệ/nh cũng vì em."
"Nên anh đừng tự trách." Tôi an ủi.
Mỗi khi nhắc chuyện thuở nhỏ, Bùi Duật Phong đều lắng nghe chăm chú, thỉnh thoảng còn bổ sung chi tiết, như thể ghi nhớ từng chuyện rõ mồn một.
Cháo tôi đặt đã được mang tới phòng bệ/nh.
Tay phải Bùi Duật Phong đang truyền dịch, tay trái cầm thìa vụng về.
Tôi nhanh nhẹn đỡ lấy bát cháo, đưa thìa lên miệng anh.
"Truyền dịch khó cử động, để em đút cho anh."
Anh khẽ gi/ật mình, không ngờ tôi lại làm vậy.
Rồi gật đầu nhẹ.
"Ừ."
Thìa cháo chạm môi, đôi môi mỏng cắn nhẹ mép thìa, nuốt từng ngụm cháo trong khi mắt không rời tôi.
Đôi mắt thường lạnh lùng kìm nén giờ đây ẩm ướt long lanh.
Tay tôi cầm thìa run nhẹ.
Lòng vốn bình thản giờ xao động, có chút gì đó mơ hồ.
Bùi Duật Phong vẫn ngoan ngoãn ăn hết bát cháo.
Nửa tiếng sau mới xong.
Tôi thở phào, lấy khăn giấy lau khóe môi anh.
Đầu ngón tay chạm vào đôi môi hé mở.
Mềm mại và ấm áp.
Đôi mắt Bùi Duật Phong mở to, yết hầu lăn nhẹ, má ửng hồng lan đến đuôi mắt, ánh mắt càng thêm ướt át.
Đứng im như tượng.
Như chàng trai hiền lành bị tôi trêu chọc.
Tội nghiệp quá!
Tôi viện cớ đi vệ sinh, nhanh chóng rời khỏi phòng.
11
Đi đi lại lại ngoài hành lang mấy vòng, tôi mới bình tâm trở vào.
Cố tình ngồi xuống ghế sofa gần cửa sổ - vị trí xa giường bệ/nh nhất.
"Ý Ý, sao em đi lâu thế?" Bùi Duật Phong cẩn trọng hỏi.
"Công ty có vài việc, em nghe điện thoại." Tôi bịa chuyện không chớp mắt.
Anh chỉ cúi đầu, không hỏi thêm.
Suốt thời gian sau, tôi cố tránh ánh mắt anh, thầm niệm chú thanh tâm.
Thư ký công ty mang máy tính và tài liệu đến cho Bùi Duật Phong.
Tôi thầm cảm phục tinh thần làm việc.
"Anh đang ốm, nên nghỉ ngơi đi, khỏe rồi hãy làm."
Bùi Duật Phong nhìn tôi, ngập ngừng rồi lắc đầu.
"Không sao."
Ánh trăng dịu dàng xuyên qua cửa sổ, phủ lên tấm chăn sọc xanh trắng, không gian tĩnh lặng ngập tràn rung động mơ hồ.
"Ý Ý, anh không tài nào ngủ được."
Giọng nói của Bùi Duật Phong vang lên trong căn phòng tĩnh mịch, đầy mê hoặc.
Nhớ lời bác sĩ dặn có thể sốt lại, tôi vội bật dậy chạy đến bên giường.
Đặt mu bàn tay lên trán anh.
Nhiệt độ có vẻ cao hơn ban ngày. "Em đi gọi bác sĩ."
Nhưng cổ tay bị Bùi Duật Phong nắm ch/ặt.
Anh quỳ trên giường, kéo tay tôi đến cổ áo, dẫn dắt tôi từ từ cởi chiếc nút đầu tiên.
Nút thứ hai.
Nút thứ ba.
...
Tôi r/un r/ẩy cởi hết nút áo.
Cơ bụng săn chắc hiện ra dưới đường cong rõ rệt, làn da trắng hồng hào phảng phất vẻ bệ/nh tật và kiềm chế.
Như thể tôi vừa mở ra món quà.
12
"Ý Ý, em có thích không?"
Gương mặt vừa căng thẳng vừa đầy mong đợi.
"Thích."
Tôi vội sờ mũi - may không chảy m/áu cam.
Bùi Duật Phong thở phào nhẹ nhõm. "Em thích là được."
Tỉnh táo trở lại, tôi vội kéo áo anh vào.
Dù biết phòng VIP không ai vào bất ngờ, vẫn liếc nhìn ra cửa đầy hốt hoảng.
"Bùi Duật Phong! Anh... anh làm gì thế! Đây là bệ/nh viện!"
"Em cứ tưởng anh là người đứng đắn!"
Giọng tôi lắp bắp chưa hết bàng hoàng.
Anh thì thào: "Anh sợ em lại chê anh nhạt nhẽo."
"Hả?"
Câu này quen quá - hình như tôi từng nói vậy với anh.
"Đêm sinh nhật tuổi 18, em bảo anh nhạt rồi bỏ đi du học, 4 năm chẳng thèm quan tâm anh. Hôm nay cả ngày em cũng tránh mặt, anh thật sự rất sợ."
"Ý Ý, anh yêu em."
Đôi mắt thường cúi xuống giấu giếm cảm xúc giờ ngập tràn tình yêu cùng vẻ khiêm nhường đến tột cùng.
"Em biết."
Đêm anh sốt, trong mê anh đã gọi tên tôi không ngừng.
Tôi nắm ch/ặt tay anh.
Khẽ đáp: "Bùi Duật Phong, em vẫn luôn ở đây."
Anh sững người. "Em biết?"
Giọng đầy khó tin.
Chưa kịp dứt lời, tôi chầm chậm tiến đến, hôn nhẹ lên khóe môi anh.