Đồ nhát cáy...

Chương 2

07/02/2026 07:49

Trên bàn ăn.

Tôi nhanh tay tráng bát đũa giúp Tạ Trần Duyên, cả bàn im phăng phắc. Tôi bình tĩnh tráng luôn phần của mọi người.

Tạ Trần Duyên bóc con tôm, vô tư quăng vào bát tôi. Hắn đơ người một giây, rồi lặng lẽ gắp trả lại.

...

Bước ra khỏi nhà hàng.

Tạ Trần Duyên đột nhiên lục túi quần túi áo.

- Xèo, vợ ơi em thấy điện thoại anh đâu không?

Tôi vội vàng mở túi xách kiểm tra.

- Không có ở em đâu ạ.

Cả đoàn người dừng bước. Tôi từ từ, từ từ cúi mặt xuống, ước gì có khe đất nào để chui luôn.

Trời ơi, giá như thời gian quay lại, tôi thà ch*t còn hơn!

2

Tên khốn Tạ Trần Duyên nhịn cười xoa đầu tôi: - Người ta xuống hết rồi, còn ngồi xổm làm gì?

- Ờ... gạch lát này khéo thật, khít từng milimet nhỉ.

Mặt sàn bóng loáng phản chiếu gương mặt đỏ bừng của tôi.

3

- Ngọc Kính, thật sự cậu và nam thần Tạ Trần Duyên kết hôn bí mật à?

Phụt—

Tôi phun ngụm nước ngọt có ga.

Bên trái bỗng có giọng hào hứng: - Không phải, người tung tin đồn không có chút kiến thức pháp luật nào à? Chưa đến tuổi kết hôn mà!

Tôi lau miệng gật đầu tán thành.

Người này nói tiếp:

- Rõ ràng họ có hôn ước từ nhỏ!

- Dừng dừng—

Một giọng khác chen vào:

- Sai rồi, tôi nghe nói là con dâu nuôi từ bé!

Tôi hét lên: - Tôi bảo ngừng lại đi!

Sau một mùa hè, tin đồn về hai chúng tôi đã biến tấu đến mức thối không thể ngửi.

Nhưng không sao, binh đến tương đương thủy đến thổ ngăn, tôi và Tạ Trần Duyên đã quyết tâm đường ai nấy đi.

Tôi nhặt được chiếc loa nhỏ bên đường chạy.

- Tôi và Tạ Trần Duyên đúng là có qu/an h/ệ rất sâu—

- Ohhhh!

Tôi nở nụ cười bí ẩn: - Sổ hộ khẩu nhà tôi suýt nữa vì hắn mà vơi đi một người. Giữa chúng tôi là mối th/ù không đội trời chung!

Mọi người sững sờ.

- Vì vậy, tất cả tin đồn tình cảm giữa tôi và hắn đều là tin giả!

Tôi nói không hoàn toàn sai.

Năm đó trên đường Tạ Trần Duyên đón tôi đi làm về, chúng tôi gặp t/ai n/ạn. Tôi vẫn tỉnh táo, còn hắn ngất lịm tại chỗ.

Sau khi khám xong, bác sĩ cầm kết quả an ủi tôi: - Con bé vẫn ổn.

Con bé nào? Từ đâu ra? Thế là suýt nữa thành một x/á/c hai mạng!

- May mà chồng cô phản ứng nhanh, đ/á/nh lái về phía cô, không thì khó nói lắm.

Nhưng Tạ Trần Duyên bị chấn thương sọ n/ão, để lại di chứng run tay theo cơn.

Đúng vào tay, đúng lúc hắn là người cầm cọ.

Tối đó tôi ngồi bên giường bệ/nh, gọi điện cho bố mẹ: - Con có lẽ sắp kết hôn.

Suốt bao năm nay tôi biết ơn hắn, nhưng giữa chúng tôi chỉ có tình thân, không có tình yêu.

Bởi trong lòng mỗi người đều chất chứa bóng hình khác, đến với nhau chỉ vì đúng thời điểm, như hai chú chó con ướt sũng quyết định cùng nhau qua cơn mưa.

Có lần bạn Tạ Trần Duyên nhờ tôi đón hắn về. Không hiểu sao hắn say khướt.

Hắn ôm lấy tôi, nhầm tôi với bạn: - Anh thật sự... rất thích cô ấy.

Lần đầu tiên tôi nghe giọng hắn đầy tiếc nuối và tủi thân như vậy.

Tôi dại dột hỏi: - Ai?

Trước mặt mọi người, Tạ Trần Duyên mở mắt nhìn tôi, chạm trán tôi cười khẽ: - Dù sao cũng không phải em.

Trong tủ sắt phòng sách hắn có một bức chân dung. Tôi kéo tấm vải che, thấy nửa thân trên cô gái trong váy công chúa xòe rộng.

Tôi lặng lẽ buông tấm vải xuống.

Tôi chưa từng mặc chiếc váy như thế, kể cả váy cưới tương tự.

Bởi chúng tôi chỉ đăng ký kết hôn, chưa tổ chức đám cưới.

Những điều từng canh cánh trong lòng, chỉ cần thời gian đủ dài, rồi cũng đến ngày buông xuôi.

Thuở thiếu thời tôi cũng từng nghĩ cuộc hôn nhân không tình yêu thật đáng thương.

Nhưng cõi trần gian đâu nhiều chuyện tình sét đ/á/nh, trong nhịp sống bình dị cơm áo gạo tiền, hóa ra tình thân vẫn chiếm ưu thế.

Là người quan trọng của nhau là đủ, còn có phải quan trọng nhất không...

Ngừng ở mức độ vừa phải.

Tôi chưa từng biết hắn thích ai, giờ thì gần như đoán ra.

Hẳn là Lý Yên Nhiên.

Tôi còn đoán được do ánh đèn KTV quá tối, tôi lại ngồi sát Lý Yên Nhiên, hắn nhầm người trong tích tắc, rồi cứ thế sai cả đời.

Tạ Trần Duyên kiêu ngạo mà nhát gan, khoảnh khắc tỏ tình trong trò 'nói thật hay thách thức' có lẽ đã vắt kiệt dũng khí, hắn đâu còn sức chỉnh đốn sai lầm.

...

Tạ Trần Duyên mặt lạnh như tiền đến lớp tìm tôi, hẹn tan học gặp ở phòng mỹ thuật.

Sau cả buổi sáng ra sức củng cố hình ảnh 'bất cộng đái thiên' giữa tôi và hắn, về chỗ ngồi có đứa hỏi tôi: - Ra là hẹn đ/á/nh nhau à? Cần tiếp viện không?

Tôi vô cùng mãn nguyện.

...

- Không phải nói giúp tôi theo đuổi Lý Yên Nhiên sao? Theo kiểu gì?

- Cậu cũng hứa giúp tôi đổ Nam Bạch Ngọc mà, có chiêu gì không?

Chúng tôi nhìn nhau đầy kh/inh bỉ.

Hai đứa đều không có kinh nghiệm tán tỉnh, đành lên Google tìm cách.

- Trên này bảo, bước đầu tiên là bày tỏ tình cảm, cách tỏ tình lãng mạn nhất là... viết thư tình?

Tạ Trần Duyên nghi hoặc: - Chúng mình đều tỏ tình rồi, còn viết làm gì?

Tôi phân vân: - Ừm, hay thử viết đi? Làm đủ bước chắc không sai.

Thế là mỗi đứa ngồi nhìn chằm chằm tờ giấy trắng nửa tiếng.

Tạ Trần Duyên quẳng bút: - Chịu, viết không nổi, sến quá.

Tôi ngước mắt khỏi trang giấy nháp. Bụi mờ trong phòng vẽ lơ lửng dưới ánh hoàng hôn. Tạ Trần Duyên một tay xoay bút, tay kia xoa gáy thong thả, viền người tỏa thứ ánh sáng mờ ấm áp.

Bạn đồng hành, tri kỷ già của tôi.

Tôi chân thành mong hắn toại nguyện, thốt lên:

- Tạ Trần Duyên, đã được tái sinh một lần nữa rồi, lần này hãy dũng cảm lên.

Hắn ngẩng đầu, đôi mắt hổ phách nhìn thẳng vào tôi.

- Ừ.

Rồi hắn trầm tư lát, cầm bút viết lia lịa.

Còn tôi vẫn không có chút ý tưởng nào. Nhìn những dòng chữ trên giấy hắn, lòng tôi bỗng dấy lên bực bội.

...

- Ngọc Kính ơi Ngọc Kính.

Bạn cùng bàn Lý Yên Nhiên chọt tôi, tôi ngẩng đầu khỏi biển đề.

- Gì thế?

- Hừ, không hiểu Tạ Trần Duyên chép thư tình ở đâu, viết lung tung chẳng liên quan gì đến mình cả, cậu xem này.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gai Nhọn

Chương 17
Tôi xuyên thành phản diện độc ác. Còn anh, anh yêu thầm nhân vật thụ chính, yêu đến hèn mọn mà chẳng được đáp lại. Thế là tôi dùng đủ mọi thủ đoạn: ép buộc anh, giam cầm anh, kiểm soát anh. Nhưng thứ tôi nhận được chẳng là phải tình yêu, mà chỉ có những luồng hận thù tuôn trào không dứt. Vào ngày tôi quyết định tìm đến cái chết, tôi hỏi anh: "Trong mắt anh, em là hạng người gì?" Giang Hằng đến đầu cũng chẳng thèm ngẩng lên: "Kinh tởm." Tôi nói: "Anh nói một câu gì đó dễ nghe đi, em sẽ trả tự do cho anh." "Nếu được chọn lại, tôi nhất định không muốn quen biết cậu." Anh cụp mắt nhìn vào trang sách, gằn từng chữ một. Tôi không kìm được mà lầm bầm: "Em sẽ đi tìm anh của ngày xưa để mách tội cho xem." Cuối cùng anh cũng chịu ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt lạnh lẽo đến thấu xương: "Cậu định sống cả đời trong quá khứ sao?”
52.14 K
2 HỢP ĐỒNG HÔN NHÂN Chương 9: HẾT
7 Dê Già Chương 10
10 Cành lá sum suê Chương 19
11 CHUỘT DA NGƯỜI Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm