Giữa bùn lầy hôn em

Chương 4

06/02/2026 12:28

16

Thế giới chợt yên ắng.

Chu Trì đứng như trời trồng.

Hắn nhìn đôi tay dính m/áu, rồi lại nhìn tôi trong vòng tay mình.

Vẻ kinh hãi trong mắt hắn dần tan biến.

Thay vào đó là nỗi hoang mang tột độ.

Mãi lâu sau, hắn mới đặt tôi xuống.

"... Đó là kinh nguyệt?"

"Đúng vậy!"

Tôi trừng mắt, lao vào nhà vệ sinh.

X/ấu hổ ch*t đi được.

Vừa dọn dẹp mớ hỗn độn, tôi vừa ch/ửi thầm trong bụng.

Tất cả tại cái đèn báo áp suất lốp ch*t ti/ệt.

Nếu sáng nay không vội đi làm, tôi đã không quên béng chuyện này.

Cũng tại Chu Trì.

Cứ thấy hắn là đầu óc tôi như bay mất, chẳng nhớ gì cả.

Giờ thì xong, lộ bí mật theo cách bẽ mặt nhất rồi.

Lát nữa ra ngoài, không biết Chu Trì sẽ chế giễu thế nào đây.

Tôi thở dài, định thay đồ lót.

Ch*t, không mang theo.

"Này..."

Tôi vừa định gọi thì giọng hắn đã vang lên ngoài cửa:

"Đồ lót và quần ngủ treo trên tay nắm rồi."

Tôi gi/ật mình.

Kéo cửa hé một khe.

Chạm ngay ánh mắt Chu Trì đứng sẵn ngoài ấy.

Hắn cúi nhìn tôi, đôi mắt đen hãy còn vương vấn hoảng lo/ạn.

Khoảnh khắc này bỗng trùng khớp với ký ức xa xăm.

Hòa làm một với buổi trưa đông lạnh buốt năm nào.

Hôm đó, tôi cũng thế - thân thể tả tơi.

Còn hắn, vẫn như vậy.

Giữa lúc cả thế gian bỏ rơi tôi, hắn xuất hiện như vị c/ứu tinh.

17

Lần đầu gặp Chu Trì, tôi mười bốn.

Đứng bên ngoài lan can cầu vượt sông, nghĩ xem nên nhảy kiểu gì.

Trước sinh nhật mười bốn, tôi là con gái đ/ộc nhất của gia tộc Tống giàu có nhất Giang Thành.

Nhà giàu, xinh đẹp, học giỏi.

Từ bất cứ góc độ nào cũng như tiểu thư trên mây.

Dù hơi kiêu kỳ vì được nuông chiều, nhưng với người ngoài, đó là đặc quyền của tiểu thư đài các.

Tôi là "viên ngọc quý trong tay bố", là "bảo bối duy nhất" mẹ luôn khoe khoang.

Tôi đã nghĩ vậy.

Cho đến đêm tiệc sinh nhật, người bố yêu quý tôi nhất dẫn một cậu trai hơn tôi bốn tuổi vào giữa tiệc.

Cậu ta tên Tống Hanh.

Đôi mắt giống bố như đúc.

Mười tám tuổi, tuổi xuân phơi phới.

Vừa đủ... để kế thừa gia nghiệp họ Tống.

Tôi đứng dưới đèn chùm pha lê, tay bưng miếng bánh sinh nhật định mời bố ăn đầu tiên.

Giây sau, nó vỡ tan cùng thế giới của tôi.

Tôi nhìn mẹ ký ly hôn trong im lặng.

Bà xử lý gọn ghẽ.

Như thể chờ đợi ngày này từ lâu.

"Tôi có thể ra đi tay trắng."

Ngón tay chăm sóc kỹ lưỡng chỉ vào tập hồ sơ, giọng điệu lạnh lùng: "Nhưng tiền sinh hoạt mỗi tháng của Tiểu Di không được dưới bảy con số. Chúng ta phải cùng lập quỹ tín thác gia tộc đ/ộc lập không thể hủy ngang cho con bé, số tiền là ngần này. Và khi trưởng thành, nó phải có quyền điều hành công ty cùng ghế hội đồng quản trị ngang bằng Tống Hanh."

Ai nấy đều ca ngợi mẹ tôi.

Bà hy sinh lợi ích bản thân, chỉ để đòi công bằng cho tôi.

Một sự hy sinh lớn lao, tình mẫu tử sâu nặng biết bao.

Tôi từng nghĩ thế.

18

Hạn sử dụng của cảm động ấy chưa đầy một ngày.

Tối hôm đó, mẹ Tống Hanh đạp cửa bước vào.

Bà nhìn đôi mắt sưng húp của tôi, cười nhạo:

"Tống Di, mày không ngỡ mẹ mày làm thế vì mày chứ?"

Bà ném trước mặt tôi xấp ảnh.

Trong ảnh, mẹ tôi đang khoác tay người đàn ông lạ mặt.

Nụ cười trên môi bà chưa từng thấy bao giờ.

"Bả không đòi gì chỉ để nhanh chóng quẳng mày đi, đoàn tụ với tình yêu đích thực. Người ta đợi sẵn tờ ly hôn này đấy."

"Mẹ tôi không như thế!"

Tôi đi/ên cuồ/ng lao tới, muốn x/é nát những tấm ảnh.

Nhưng khi chạm vào vài bức ảnh phản cảm hơn, tôi đờ người.

19

Trong khoảnh khắc ấy, âm thanh thế giới sụp đổ vang dội bên tai.

Bố đã có con trai nối dõi.

Mẹ tìm lại tình đầu đích thực.

Ai nấy đều có bến đỗ mới.

Đều đang chạy về phía hạnh phúc riêng.

Vậy tôi thì sao?

Đứa con được sinh ra từ cuộc hôn nhân sắp đặt này là gì?

Vết nhơ? Gánh nặng? Rác rưởi?

Tại sao... họ lại sinh ra tôi?

20

Trưa hôm đó, lần đầu tôi trốn học.

Đeo ba lô, lang thang vô định.

Chẳng biết đi đâu.

Giang Thành, nhiều nơi thuộc về gia tộc Tống.

Nhưng không có nơi nào thuộc về tôi.

Chẳng biết đi bao lâu, tôi tới cây cầu vượt sông cũ.

Gió sông lạnh thấu xươ/ng.

Nhìn dòng nước cuộn đục ngầu dưới chân, lòng bỗng dâng lên cảm giác nhẹ nhõm chưa từng có.

Chỉ cần nhắm mắt.

Chỉ cần nhảy xuống.

Sẽ không cần nghĩ tại sao bố không yêu tôi, mẹ bỏ rơi tôi.

Cũng không cần nhìn thế giới kinh t/ởm này nữa.

Tôi hít sâu.

Cơn đ/au âm ỉ bụng dưới bỗng chẳng đáng ngại.

Tôi trèo qua lan can, nhắm mắt, buông tay.

Đột nhiên, tiếng gầm xe máy vang lên phía sau.

21

Tiếng động bất ngờ khiến tôi gi/ật mình.

Bản năng túm ch/ặt lan can.

Không khí t/ự s*t bị phá vỡ, tôi bực bội quay đầu.

Chiếc xe máy phân khối lớn màu đen dừng bên cạnh.

Chàng trai cao lớn ngồi vắt vẻo trên yên.

Thấy tôi nhìn, hắn bỏ mũ bảo hiểm, ánh mắt hướng về phía tôi.

Mái tóc rối bù ngạo nghễ.

Đường nét góc cạnh, trông đ/áng s/ợ.

Ánh mắt hắn vượt qua lan can, quét khắp người tôi rồi dừng lại.

Hắn định làm kẻ ba que?

Tôi chỉ muốn hắn biến mất.

"Nhìn cái gì? Mày..."

"Váy bẩn rồi."

Giọng hắn khàn khàn, pha chút lười biếng.

Nhưng đủ át tiếng gió sông.

Tôi sững người.

Theo phản xạ nhìn xuống váy.

Tà sau váy trắng ngắn, thấm đỏ một vệt.

Chuyện gì thế?

Thiếu hiểu biết khiến tôi không kịp phản ứng.

Chỉ thấy x/ấu hổ.

Nhưng ý định t/ự v*n vẫn còn.

Tôi ưỡn cổ cãi:

"Liên quan gì đến mày!"

"X/ấu lắm."

Hắn nhướng mày, vẻ mặt chán gh/ét rõ rệt: "X/ấu thế này mà không định xử lý à?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gai Nhọn

Chương 17
Tôi xuyên thành phản diện độc ác. Còn anh, anh yêu thầm nhân vật thụ chính, yêu đến hèn mọn mà chẳng được đáp lại. Thế là tôi dùng đủ mọi thủ đoạn: ép buộc anh, giam cầm anh, kiểm soát anh. Nhưng thứ tôi nhận được chẳng là phải tình yêu, mà chỉ có những luồng hận thù tuôn trào không dứt. Vào ngày tôi quyết định tìm đến cái chết, tôi hỏi anh: "Trong mắt anh, em là hạng người gì?" Giang Hằng đến đầu cũng chẳng thèm ngẩng lên: "Kinh tởm." Tôi nói: "Anh nói một câu gì đó dễ nghe đi, em sẽ trả tự do cho anh." "Nếu được chọn lại, tôi nhất định không muốn quen biết cậu." Anh cụp mắt nhìn vào trang sách, gằn từng chữ một. Tôi không kìm được mà lầm bầm: "Em sẽ đi tìm anh của ngày xưa để mách tội cho xem." Cuối cùng anh cũng chịu ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt lạnh lẽo đến thấu xương: "Cậu định sống cả đời trong quá khứ sao?”
52.14 K
9 Nụ Hôn Thiên Thần Chương 20.2
10 LẠI RƠI VÀO TINH HÀ Chương 8: HẾT
11 Lươn Nữ Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thanh Giá Trị Chán Ghét Thật Và Giả

Chương 21
Trước khi tận thế diễn ra, tôi là một thiếu gia nhà giàu ốm yếu bệnh tật. Sau khi tận thế ập đến, dưới sự bảo vệ của anh trai và thanh mai trúc mã, tôi vẫn ung dung làm một kẻ thích gây chuyện, làm mình làm mẩy. Một ngày nọ, tôi bỗng nhiên mơ thấy một giấc mơ. Trong mơ, hóa ra tôi lại là một kẻ bị vạn người ghét. Họ bề ngoài đối tốt với tôi, nhưng thực chất trong lòng lại vừa thấy tôi phiền phức, vừa coi thường tôi. Cuối cùng, họ còn mang tôi ra làm mồi nhử để dẫn dụ Tang Thi Vương. Khi tỉnh dậy, tôi nhìn thấy trên đầu họ có một thanh dài màu đỏ rực như máu. "Đúng rồi, đỏ đến mức này thì chắc chắn là thanh giá trị chán ghét rồi." Tôi đã lén khóc một trận. Sau đó, tôi thu hồi hết tính khí công tử bột của mình, không dám làm mình làm mẩy nữa. Tôi bắt đầu có ý định xa lánh họ và làm quen với những người bạn mới. Cho đến một lần thoát chết trong gang tấc, khi một người đàn ông lạ mặt nắm lấy tay tôi và thâm tình tỏ tình. Tôi tận mắt chứng kiến thanh dài trên đầu hai người kia "bùm" một phát, nổ tung.
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
80
Mèo ba họ Chương 6