Giữa bùn lầy hôn em

Chương 7

06/02/2026 12:40

Tôi nhìn Chu Trì, nước mắt ngập tràn khóe mắt:

"Anh... em là quái vật đúng không?"

*Beep—*

Tiếng máy giặt vang lên đột ngột, c/ắt ngang khoảng lặng giữa chúng tôi.

Anh lặng lẽ lấy đồ lót của tôi từ máy giặt, phơi lên giá. "Ti Ti, ra phòng khách nhé?"

"Ừ."

Lòng tôi giá lạnh. Chắc anh sẽ rời xa tôi thôi. Ai lại muốn ở bên một người quái dị chứ?

Chu Trì đặt tôi nhẹ nhàng lên sofa. Anh quỳ xuống bên cạnh, tầm mắt ngang bằng tôi. Nắm lấy ngón tay r/un r/ẩy của tôi, từ từ siết ch/ặt, truyền hơi ấm.

"Ti Ti, nhìn anh." Giọng anh trầm khàn, "Anh không nghĩ em là quái vật. Anh không sợ, càng không bỏ đi. Anh chỉ h/ận... bản thân đã để em một mình, trong vũng lầy ấy, vật lộn suốt bấy lâu."

Bàn tay thô ráp lau khô nước mắt trên má tôi:

"Em chịu nhiều đ/au khổ lắm nhỉ? Xin lỗi, anh biết muộn quá rồi."

Trái tim treo ngàn cân rơi xuống đất. Nước mắt tôi lại trào ra. Anh hôn nhẹ đầu ngón tay tôi, như đưa ra quyết định lớn:

"Nhưng Ti Ti à, em biết không? Thực ra chúng ta là người cùng loại."

* * *

Năm tôi mười tám tuổi, vừa giành được quyền điều hành công ty và ghế hội đồng quản trị. Tôi gài bẫy mấy kẻ khốn khiến họ điêu đứng, vui vẻ đến xưởng sửa xe tìm Chu Trì.

Nhưng vừa tới cửa, tôi thấy cô gái tóc vàng đang tán tỉnh anh. Cô ta lái xe thể thao, trang điểm tinh xảo, thân hình nóng bỏng. Nụ cười ngọt ngào dành cho Chu Trì - và anh cũng cười đáp lại.

Dù chỉ là nụ cười xã giao. Tôi siết ch/ặt tay đến nỗi móng tay cứa vào lòng bàn tay. Hôm đó, tôi bỏ về căn hộ mà không gặp anh.

* * *

Chiều hôm sau, tôi quay lại xưởng xe. Chu Trì đang nằm dưới chiếc Jeep nâng gầm, vặn ốc hệ thống treo. Cơ bắp căng cứng theo từng động tác.

Thấy tôi, anh trườn ra khỏi gầm xe, lau tay rồi dẫn tôi lên khu vực nghỉ riêng. Chiếc giường đơn, sofa đen cũ kỹ - toàn là mùi của anh.

"Ăn cơm chưa?"

"Rồi."

"Có việc?"

"Không có gì quan trọng. Anh cứ làm việc đi, em đợi ở đây." Tôi cần đợi đến khi tất cả công nhân tan ca.

Tôi nằm lên chiếc giường đẫm hơi thở anh, thiếp đi lúc nào không hay. Tỉnh dậy, trời đã tối đen, xưởng xe vắng lặng.

"Tỉnh rồi?"

Mở mắt ra, tôi chạm phải đôi mắt đen ướt át. Hơi nước ẩm ướt hòa lẫn mùi sữa tắm bao trùm lấy tôi. Chu Trì đang đứng bên cửa sổ lao tóc, tiếng nước từ phòng tắm bên cạnh vừa dứt.

Tóc ngắn chưa kịp sấy, những giọt nước lăn dọc theo đường hàm sắc cạnh, trượt qua yết hầu nhô lên rồi biến mất sau cổ áo. Chiếc áo tank top đen đã được thay bằng áo phông xám, vải bám sát cơ bắp dưới làn da ẩm ướt.

Tôi nuốt khan. Làn hơi nóng ẩm kia dường như thấm qua ánh mắt, len lỏi vào từng lỗ chân lông. Thì ra đây chính là thứ họ gọi là "rung động sinh lý".

Chu Trì cầm chìa khóa xe lên: "Về thôi, chuyện gì nói trên đường."

Tôi níu tay áo anh: "Anh ơi, em muốn yêu đương rồi."

Anh nhíu mày, đặt chìa khóa xuống bệ cửa.

* * *

Chu Trì quay người, ấn tôi vào chiếc sofa đen cũ kỹ, bắt đầu giảng đạo:

"...Đừng nghe lời đường mật, phải xem hành động thực tế."

"Đừng chỉ nhìn ngoại hình, tính cách quan trọng hơn."

"Nếu cảm thấy khó chịu hay ấm ức, đừng im lặng chịu đựng..."

Giống như phụ huynh lo lắng thái quá. Anh tưởng tôi muốn yêu người khác.

Tôi nghiêng đầu, đầu ngón tay chạm nhẹ cánh tay anh: "Anh dạy em đi."

Chu Trì đang xem xét vết xước trên tay, giọng chùng xuống: "Cái này cần gì phải dạy? Chỉ cần em không tự làm khổ mình."

"Không được." Tôi khẽ chạm đầu gối vào anh, "Anh không dạy thì em không biết. Lỡ em làm sai, bị người ta chê cười thì sao?"

"Anh cũng không biết dạy gì." Anh định đứng dậy lấy áo khoác.

Tôi nắm ch/ặt bàn tay anh, áp lòng bàn tay mình vào: "Vậy trước tiên dạy em... nắm tay."

* * *

Chu Trì ngẩn người, bàn tay lớn khẽ ôm lấy ngón tay tôi: "Như thế này, biết chưa?"

"Không phải thế." Tôi lắc đầu, luồn ngón tay vào kẽ tay anh, khóa ch/ặt. Mười ngón tay đan vào nhau. Cảm giác da th!t tiếp xúc khiến tôi rợn người.

"Trong phim đều làm thế này mà. Anh chưa yêu bao giờ à?"

Yết hầu Chu Trì lăn nhẹ. Anh để mặc tôi làm nhưng không nhìn thẳng. Hơi nóng từ lòng bàn tay lan tỏa. Không khí trong phòng nghỉ chật hẹp trở nên ngột ngạt.

Tôi cắn môi, nghiêng người áp sát: "Còn hôn thì sao? Em cũng muốn học."

"Cái này không cần dạy." Anh né tránh ánh mắt nhưng giọng đã khàn đặc.

"Cần chứ." Tôi cố ý áp sát tai anh thì thầm: "Ngay cả cách dùng băng vệ sinh anh còn dạy em, tại sao... hôn lại không được?"

"Khác nhau." Chu Trì đột ngột xiết ch/ặt tay tôi, ép tôi dựa vào thành sofa, "Ti Ti, em biết mình đang nói gì không?"

"Em biết." Tôi đối diện ánh mắt chứa lửa của anh, "Anh dạy không?"

Anh nhìn ra màn đêm bên kia cửa kính. Mãi sau mới thở dài như đầu hàng, khẽ nghiêng người.

"Nhắm mắt lại."

Nụ hôn mát lạnh chạm vào trán tôi.

"Biết chưa?"

"Không phải chỗ này." Tôi được đằng chân lân đằng đầu, "Trong phim hôn chỗ khác cơ."

"Em toàn xem phim linh tinh gì thế?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lên nhầm xe.

Chương 10
Con gái tôi lần đầu tiên bị quỷ nhập là năm lên ba, đúng ngày tôi ly hôn. Con bé đột nhiên nói: “Đừng đi, dù sao ông ta… cũng sắp chết rồi!” Kết quả... Chồng tôi trên đường đưa tiểu tam đi khám thai thì gặp tai nạn xe. Cả xe chết sạch. Năm nay ăn Tết, tôi về quê chịu tang cụ cố. Vì đang gấp nên tiện tay gọi một chuyến xe đi chung. Xe đến nơi. Đứa con gái đang nằm trong lòng tôi bỗng mở mắt. Khuôn mặt nó đầy vẻ kinh hoàng, cất tiếng thét bằng giọng khàn đục chỉ người già mới có: “Lên xe sẽ chết! Người chết mới lên xe!” Giọng nói đó… Giống hệt giọng của cụ cố đang nằm trong quan tài.
12
8 Cảm giác dòm ngó Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm

Sư Phụ Hại Ta Ngủ Với Tổ Sư Gia

Chương 11
Vì thử thuốc giúp sư phụ nên ta lỡ ăn phải thứ khiến cơ thể "bốc hỏa". Sư phụ bèn xuống địa phủ bắt về cho ta một tiểu quỷ, bảo là để giúp ta điều hòa âm dương. Tiểu quỷ đó môi hồng răng trắng, dung mạo xinh đẹp, dù là nam hay nữ cũng đều xuất sắc. Ta và tiểu quỷ sống chung ba ngày. Cuối cùng thật sự không chịu nổi nữa, ta đành nhắn tin cầu cứu sư phụ. 【Lão già, gửi cho con ít thuốc bổ đi, con quỷ nhỏ người tìm về giày vò người ta quá đáng lắm rồi!】 Sư phụ trả lời ngay trong tích tắc. 【Nghi hoặc.jpg】 【Con quỷ ta tìm gần đây bận tham gia Bách Quỷ Dạ Hành, phải tháng sau mới tới được.】 Tay ta đang gõ chữ bỗng khựng lại. Không phải chứ... Vậy cái tên đang cắn ta không chịu buông kia là ai? ---
15
Đại Vương Không Được Ăn Thỏ Thỏ Ngoại truyện 3: Tiền Truyện