"Diệp Đồng, sau này tôi còn có thể gọi điện, nhắn tin cho cô được không?"

Tôi vẫn mỉm cười gật đầu.

Nhưng khi vừa lên taxi, tôi lập tức chặn hết WeChat, số điện thoại, tài khoản Alipay và tất cả tài khoản mạng xã hội của Tư Dã.

Kể từ khi Tô Cẩm t/ự v*n, trên đầu tôi như treo một lưỡi d/ao sắc bén.

Sợ rằng Tô Cẩm ch*t đi.

Đến nỗi, tôi từ lâu đã coi Tư Dã như một khối u đ/ộc.

Không lúc nào không muốn c/ắt bỏ hắn, giờ đây may mắn thoát được hắn rồi, còn giữ liên lạc làm gì nữa.

Ngay hôm đó, tôi kéo vali bay đến một thành phố xa lạ khác.

Ban đầu ở lại thành phố này vì tôi học đại học ở đây, sau này gặp Tư Dã nên mới đồng ý ở lại.

Giờ ra đi, cũng chẳng lưu luyến gì.

Sau đó, tôi đổi thành phố mới, công việc mới.

Bắt đầu cuộc sống mới.

Ngoài hai chữ "ly hôn" trong hồ sơ cá nhân là một vết nhơ nhỏ, tôi không có bất cứ điều gì không vui.

Ngược lại, một năm sau, người bạn chung ngày xưa của tôi và Tư Dã gửi tin nhắn cho tôi:

"Cô có biết không, Tư Dã t/ự t*, nhảy lầu, không ch*t nhưng hai chân đã tàn phế."

Tôi gi/ật mình sửng sốt.

Bạn tôi tiếp tục nói: "Cô chạy nhanh thật đấy, cô không biết tiểu thanh mai Tô Cẩm của Tư Dã là một con đi/ên sao?"

"Chỉ vì Tư Dã không chịu cưới nó, mẹ nó và mẹ Tư Dã liền trói hắn lại, ép phải qu/an h/ệ, ép phải có th/ai."

"Sau khi con gái có th/ai, lại ép Tư Dã phải kết hôn."

"Tư Dã không đồng ý, đến ngày cưới liền nhảy lầu, sau đó dù c/ứu được mạng nhưng hai chân đã t/àn t/ật."

"Kết quả là tiểu thanh mai đó của hắn, trước kia nói yêu Tư Dã bao nhiêu, vậy mà khi hắn t/àn t/ật liền ph/á th/ai, không bao giờ nhắc đến chuyện cưới xin nữa."

"Cô không biết đấy, khi tôi nghe tin này, tôi phát đi/ên lên."

"Cả đời Tư Dã coi như bị cha mẹ hắn h/ủy ho/ại."

Nghe bạn kể chuyện, dù rất bất ngờ nhưng tôi cũng thấy hợp tình hợp lý.

Rốt cuộc từ ngày tôi và Tư Dã kết hôn, vì sợ mẹ hắn bắt phải chăm sóc Tô Cẩm, đời hắn đã xong rồi.

Ngay cả tôi - người không bị mẹ hắn đầu đ/ộc - sau nửa năm kết hôn cũng bị bà ta kh/ống ch/ế đến mức sống không bằng ch*t.

Huống chi Tư Dã sống với mẹ hơn hai mươi năm.

Dù thương cảm cho số phận Tư Dã, nhưng hơn hết là cảm thấy may mắn.

May mắn vì mình chạy thoát nhanh, sau nửa năm kết hôn đã đoạn tuyệt với Tư Dã, bằng không không biết sẽ bị cả nhà hắn làm hỏng đến mức nào.

Nhưng tôi không ngờ, ngay hôm sau khi bạn nhắn tin, tôi nhận được tin nhắn từ một số lạ:

"Diệp Đồng, tôi làm được rồi, cuối cùng tôi đã thoát khỏi sự kh/ống ch/ế của Tô Cẩm rồi. Tôi có thể đến tìm cô không? Tôi nhớ cô lắm, thực sự rất nhớ cô."

Tôi sợ hết h/ồn, ngay hôm đó liền chạy khỏi nhà giữa đêm, đổi số điện thoại mới.

Thậm chí về nhà còn chi 988 tệ tìm một đạo sĩ nổi tiếng trên mạng.

Làm lễ khai quang, cầu nguyện.

Cầu mong cả đời này không gặp lại Tư Dã.

Hết.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lên nhầm xe.

Chương 10
Con gái tôi lần đầu tiên bị quỷ nhập là năm lên ba, đúng ngày tôi ly hôn. Con bé đột nhiên nói: “Đừng đi, dù sao ông ta… cũng sắp chết rồi!” Kết quả... Chồng tôi trên đường đưa tiểu tam đi khám thai thì gặp tai nạn xe. Cả xe chết sạch. Năm nay ăn Tết, tôi về quê chịu tang cụ cố. Vì đang gấp nên tiện tay gọi một chuyến xe đi chung. Xe đến nơi. Đứa con gái đang nằm trong lòng tôi bỗng mở mắt. Khuôn mặt nó đầy vẻ kinh hoàng, cất tiếng thét bằng giọng khàn đục chỉ người già mới có: “Lên xe sẽ chết! Người chết mới lên xe!” Giọng nói đó… Giống hệt giọng của cụ cố đang nằm trong quan tài.
12
9 Cảm giác dòm ngó Chương 13
11 Câu cá Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm

Sư Phụ Hại Ta Ngủ Với Tổ Sư Gia

Chương 11
Vì thử thuốc giúp sư phụ nên ta lỡ ăn phải thứ khiến cơ thể "bốc hỏa". Sư phụ bèn xuống địa phủ bắt về cho ta một tiểu quỷ, bảo là để giúp ta điều hòa âm dương. Tiểu quỷ đó môi hồng răng trắng, dung mạo xinh đẹp, dù là nam hay nữ cũng đều xuất sắc. Ta và tiểu quỷ sống chung ba ngày. Cuối cùng thật sự không chịu nổi nữa, ta đành nhắn tin cầu cứu sư phụ. 【Lão già, gửi cho con ít thuốc bổ đi, con quỷ nhỏ người tìm về giày vò người ta quá đáng lắm rồi!】 Sư phụ trả lời ngay trong tích tắc. 【Nghi hoặc.jpg】 【Con quỷ ta tìm gần đây bận tham gia Bách Quỷ Dạ Hành, phải tháng sau mới tới được.】 Tay ta đang gõ chữ bỗng khựng lại. Không phải chứ... Vậy cái tên đang cắn ta không chịu buông kia là ai? ---
15
Đại Vương Không Được Ăn Thỏ Thỏ Ngoại truyện 3: Tiền Truyện